Không cho anh ta quá nhiều thời gian suy nghĩ, Alice đã động!
"Cô ấy! Cô ấy! Cô ấy sắp xuống rồi!"
Alice đứng dậy từ lưng voi khổng lồ rồi nhảy lên bờm mềm mại của con sư tử ngân hà bên cạnh, con sư tử đó rất ăn ý cúi đầu xuống từ từ đưa cô xuống đất!
Ánh mắt tràn đầy sự kính sợ và cẩn thận...
"Đệt! Cô ấy thật sự là một phe với Tinh thú!"
Thái độ thân mật đó là của Tinh thú nên có sao?
Cô gái từng bước đi tới, mỗi bước như thể đạp lên trái tim của đội 11!
Cô ấy làm thế nào dù họ có nghĩ nát óc cũng không ra!
Nhưng cuộc khủng hoảng lớn này phải giải quyết thế nào!
Bước chân của quỷ, một bước hai bước, một bước hai bước, xiêu xiêu vẹo vẹo từng bước tiến gần!
Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ánh mắt mơ màng cố gắng nhìn rõ đội 11 đối diện.
"Tổng chỉ huy, hình như cô ấy thật sự say rượu rồi!"
Thời gian suy nghĩ của đội 11 không còn nhiều!
Alice đến gần một đoạn, đứng giữa đám đông và đàn thú mở miệng: "Có gì ăn không?"
"?"
Chỉ trong hơn 10 phút, trong đầu 1000 người đã bị nhét đầy vô số câu hỏi.
Câu nói đột ngột nghe được này lại là câu kỳ lạ nhất.
Nick bất giác trả lời một câu: "Cái gì?"
"Tôi đói rồi, có gì ngon không?"
Chưa kịp để Nick phản ứng phó chỉ huy Shura đã nhanh trí.
Những thứ khác rất khó giải thích nhưng một cô gái say rượu sau đó đói bụng đi tìm đồ ăn... Lố bịch nhưng lại logic!
Cảnh tượng này đổi lại là ai cũng không ứng phó được.
Nhưng để xử lý một người say rượu thì Shura vẫn hiểu! Cứ thuận theo là được!
"Có có có, tôi có đồ ăn ngon, cô có muốn qua đây ăn không?"
"Đâu đâu đâu?"
"Trong lều! Tôi đưa cô đi!"
"Được! Cảm ơn chị!"
Cô vui vẻ định xông tới đột nhiên nhớ ra điều gì, quay người nói với đàn thú phía sau: "Ngoan ngoãn ở đây chờ tao về nhé."
Nói xong như một quả pháo nhỏ xông vào trại địch đi theo Shura.
Đàn Tinh thú phía sau như thể đã hiểu đồng loạt gật đầu.
Chúng di chuyển thân hình khổng lồ quây quần bên nhau, nằm xuống đất ngoan ngoãn chờ đợi ở cửa trại của đội 11.
Đúng vậy, ngoan ngoãn!
Lần đầu tiên Nick dùng từ này cho những con Tinh thú tàn bạo.
Những người khác nhìn nhau.
"Tinh thú... Ngoan ngoãn như vậy sao?"
"Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không biết nữa!"
"Vậy là kết thúc rồi?"
"Cô ấy chỉ đến để xin đồ ăn thôi à?"
"Đầu óc tôi không đủ dùng, đừng hỏi tôi!"
"Điều lố bịch nhất cuộc đời này chính là hôm nay!"
"Không đánh nữa à?"
"Cậu đánh thắng được sao?"
Dù Alice cấp bậc bao nhiêu, chiến lực thế nào không quan trọng, phía sau có bao nhiêu con quái vật khổng lồ thế kia thì đánh thế nào? Lấy mạng ra đánh à?
"..."
"Không phải chứ, tổng chỉ huy, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
"Tôi làm sao biết được!"
Nick tức giận!
Hôm nay chắc chắn thức dậy sai tư thế, đúng là lố bịch không thể tả!
"Chỉ huy, có thu quân không? Vừa rồi căng thẳng quá tôi hơi sợ!"
"Hỏa lực mạnh và lính bắn tỉa ở đây canh gác, những người khác tạm thời giải tán, bộ chỉ huy theo tôi."
Trước cửa nhà có 23 con Tinh thú cao cấp, địch ngủ ta cũng không dám ngủ!
Địch bất động ta bất động, địch không đi ta cũng không dám đi...
Địch ăn thì ta hầu hạ đã!
Lúc này tàu cứu hộ của ban tổ chức cũng đã đến, tất cả các họng pháo đều nhắm vào đàn thú nhưng vẫn là câu nói đó, không dám động!
Đàn thú và trại của đội 11 quá gần nhau, một khi khai hỏa tình hình sẽ rất khó kiểm soát.
Sảnh quan sát, không khí im lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng thở cũng nghe rõ mồn một.
Alice bắt đầu gây rối từ 4 giờ sáng đã kinh động không ít người.
Cô ấy cứ thế cưỡi kiếm bay đi, tốc độ quá nhanh nên ống kính không thể bắt được.