Chương 105

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:56:22

Cơ giáp có điểm yếu đây là điều mà các Cơ giáp sư biết ngay từ đầu, khi thiết kế sẽ làm cho nó vừa nhỏ vừa kín đáo. Trong nhiều năm nâng cấp cơ giáp cũng được bảo vệ ngày càng nghiêm ngặt. Điều này dẫn đến việc đánh trúng trong thực chiến là vô cùng khó khăn. Đặc biệt là khi cao thủ đối đầu, phản ứng chậm 0. 001 giây là đã bị loại. Càng không cần nói đến việc vào hang hổ để tấn công những điểm yếu nhỏ bé của địch. "Cậu ta là Cơ giáp sư!" "Nhìn từ thông tin trên bảng xếp hạng cá nhân thì đúng vậy..." Dưới sân có không ít người dần chú ý đến hành động của Tôn Thiên Vũ. "Cơ giáp sư cũng có thể chiến đấu như vậy sao?" "Về lý thuyết là có thể, thực chiến thì không, góc độ quá hiểm hóc! Không có điểm sẽ mất mạng trước!" "Thường thì chiến lực của Cơ giáp sư cùng cấp không bằng lính đơn, cậu ta lại còn vượt cấp thách đấu!" "Làm sao có thể làm được?" Tại hiện trường chỉ có Thời An và Tôn Thiên Vũ có thể làm được. Cậu không chỉ tinh thông chế tạo cơ giáp, lại nhờ tu tiên nên dùng thần thức để định vị chính xác, dùng thị lực để quan sát hành động của đối thủ. [Báo động báo động: Giao diện thần kinh gối phải ngoại tuyến!] Sau hơn mười chiêu, những nơi Tịch Thành bị tấn công vẫn còn cử động được nhưng sự linh hoạt đã bị ảnh hưởng lớn. Cậu ngày càng bị động. "Cơ giáp của Tịch Thành có vấn đề rồi!" Một tiếng "Cạch" vang lên! Tấm giáp ngực bị cạy ra và rơi xuống để lộ lõi năng lượng màu xanh lam đang phát sáng. "!" Cả sân im lặng, mọi người đều bất ngờ. Bây giờ cậu như đang khoả thân, điểm yếu lớn nhất đã bị lộ hoàn toàn. "Hay quá!" "Theo độ cứng của tấm giáp ngực trên cơ giáp thông thường thì rất khó để phá vỡ bằng vũ khí nhưng đi theo con đường khác, cạy ra cả tấm thì lại khác!" Người nói là Cơ giáp sư của Minh Vương, Thạch Khải cấp S. "Cậu lên sân được không?" "Làm những thao tác tinh vi như vậy ở khoảng cách gần như thế này, lên nộp mạng à? Tôi không làm!" Một Tô Tử Ngang lại thêm một Tôn Thiên Vũ, đội tuyển trường của Minh Vương bất giác im lặng. Một trận đấu chắc thắng lại có nhiều biến cố như vậy. Tịch Thành phải bảo vệ lõi năng lượng ở ngực còn phải đề phòng đối thủ tiếp tục gây tổn thương cho các bộ phận khác. Rụt rè, bất lợi rõ ràng. Nhưng dù sao năng lực và kinh nghiệm của cấp A đã ở đó, cuối cùng cũng thắng hiểm. Trận chiến này thắng vô cùng gian nan, lại còn mất cả giáp, vô cùng mất mặt. Trong lòng cậu tức giận trực tiếp xuống sân, trận sau còn phải tiếp tục đánh, cậu phải đổi cơ giáp. "Chờ đã, không cần giáp nữa à?" Tôn Thiên Vũ tốt bụng nhắc nhở nhưng đối phương hoàn toàn không có ý định để ý đến cậu. Tay cậu cầm tấm giáp. Đôi mắt sáng lên khi nhìn tấm giáp trên tay, giáp ngực của cơ giáp cấp A làm từ vảy cá mập tinh cấp hai. Chi phí khoảng 1. 2 vạn tiền sao, vẫn còn mới 90%! "Cậu không cần vậy tôi có thể nhặt đi không!" Đối phương dừng lại một chút, không hề dừng lại trực tiếp đi luôn. Đánh xong mà còn đi nhặt đồ, cậu thật sự không thể mất mặt như vậy được! "Tiểu Tôn, không tệ nha!" "Hê hê hê, cũng được, chỉ là lại phải sửa cơ giáp nhưng tôi được một tấm giáp cao cấp!" Nhìn vẻ mặt vui vẻ của cậu những người khác đều cạn lời. Không phải chứ, người khác không cần cậu thật sự lấy à! Tôn Thiên Vũ: [Nhặt được coi như là mua được, vàng bạc cũng không đổi được!] Sau khi Tịch Thành xuống sân, Cơ giáp sư của Học viện Quân sự số 85 ngay lập tức bắt đầu kiểm tra. "Cậu ta ra tay khá khéo, thắng trong hỗn loạn, lại còn bóc cả tấm giáp của cậu ra."