"Em tên là Thời An à?"
"Đúng vậy."
"Em là cấp B?"
"Đúng vậy."
"Em chắc chứ?"
"..."
Sau mấy ngày huấn luyện, hai người cũng đã nắm được tình hình của đội tuyển.
Học viện Quân sự số 18, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi.
"Lão Lý, có phải ông đang cố ý giả heo ăn thịt hổ không?"
"Không có, tuyệt đối không có!"
Tuy biết rằng cái mũ "Tâm cơ boy" đã không thể gỡ xuống nhưng cái cần giải thích vẫn phải giải thích.
"Cấp bậc của những người trong đội của ông trước đây đã không đúng phải không?"
"Đúng vậy nhưng không liên quan đến tôi, là do thiết bị có vấn đề."
"Ông cứ khoác lác đi, ông không thấy cấp bậc hiện giờ của họ vẫn không đúng à?"
"..."
"Ông nói ai?"
"... Còn nói ai nữa? Ông mù à! Mấy người đều không đúng, Tô Tử Ngang, Tôn Thiên Vũ, Tiết Linh Linh đều không đúng, Alice đuổi theo đánh tôi, Cố Hàn còn cho tôi vài chiêu..."
"Thời An còn vô lý hơn, ông nói cô ấy là cấp B?"
"Đánh với lão đại Cố cũng không khoa trương như vậy, tôi thậm chí còn không chạm được vào vạt áo của cô ấy, ông có tin không? Ông tưởng tôi không muốn sao?"
"Ông có biết chúng tôi thắng bằng cách nào không?"
"Cô ấy tự nhận thua... Tôi nghĩ cô ấy mệt rồi..."
"Tối qua cô ấy thức trắng đêm sửa cơ giáp..."
Hai người nói những lời này cảm thấy tâm hồn bị tổn thương rất lớn.
"Mỗi lần đánh với cô ấy đều phải hít thở sâu chuẩn bị tâm lý, cô ấy nhường tôi đó! Còn cố gắng làm sao để không quá qua loa... Ông bạn! Ông có biết hai chúng tôi đã chịu tổn thương lớn đến mức nào không!"
"... Thời An khác những người khác nhưng kết quả đo tinh thần lực của em ấy đúng là cấp B."
"Thiên Vương có đến thì cô ấy vẫn là cấp B! Nếu không phải tôi livestream lộn ngược đi ị!"
Lý Nguyên Bác bị nghi ngờ đến mức nổi điên, cái nồi này cứ đổ lên đầu ông ta.
"..."
"Không phải ông mời chúng tôi đến huấn luyện đặc biệt mà là để hai chúng tôi đến đây học hỏi phải không?"
"Không có, thật sự không có, huấn luyện viên của trường huấn luyện được hai tuần đã không chịu nổi rồi, tôi mới tìm hai ông... Dù sao bây giờ tình hình là như vậy, còn tiếp tục huấn luyện chứ?"
"Luyện chứ, đến cũng đến rồi, chỉ là rốt cuộc huấn luyện họ hay là chúng tôi?"
"... Làm sao có thể chứ, ông xem họ ngưỡng mộ hai ông đến mức nào!"
"Cái đó thì đúng!"
Họ đã ký tên và chụp ảnh chung, cũng nhận được vô số sự ngưỡng mộ và tiếng vỗ tay.
Đám trẻ đó cứ một câu "Thần tượng" hai câu "Anh hùng" ba câu "Thủ trưởng" khiến hai người ngày nào cũng lâng lâng.
Có thể thấy họ thật sự rất ngưỡng mộ chính mình, ngưỡng mộ Quân đoàn 1.
Giá trị cảm xúc cho đủ.
Nếu nói về việc tạo quan hệ thì Học viện Quân sự số 18 quả là một tay cừ khôi.
Hơn một tháng tiếp theo hai đội bắt đầu vận dụng trí não để đối đầu một cách nghiêm túc.
Không giới hạn hình thức, không giới hạn đối thủ, thậm chí còn bắt đầu mô phỏng các tình huống khắc nghiệt trên chiến trường.
Huấn luyện viên và đội tuyển đã va chạm tạo ra những tia lửa dữ dội.
Lý Nguyên Bác vô cùng an lòng, ông chủ nhiệm này ngoài việc lau mông ra cuối cùng cũng làm được chút việc có giá trị.
Nghĩ lại còn có chút tự hào.
Tiếng chuông năm mới vang lên, pháo hoa rực rỡ thắp sáng khắp bảy khu vực của Liên Bang.
Cố Hàn và Lão Vương dưới sự dẫn dắt của Thời An đã dẫn khí nhập thể.
Đặc biệt là Cố Hàng gây ra động tĩnh không hề nhỏ.
Gió nổi lên khắp núi rác, mây đen kéo đến, sấm chớp đùng đùng.
"Đây là động tĩnh của dẫn khí nhập thể à? Tôi còn tưởng là Trúc Cơ cơ?"
Thời An nhìn mà trong lòng cũng kinh ngạc, cô đã thu nhận cho sư tôn một vị đệ tử thiên tài!