"Hai cách, một là chủ động tìm người nhưng đường đi quá xa, nguy hiểm trùng trùng, xác suất chúng ta có thể thuận lợi đi qua khu rừng đến hang mỏ quá thấp, hơn nữa tôi lo đến nơi thì người ta lại di chuyển rồi."
"Vậy bây giờ chỉ còn một cách, thu hút họ tìm đến!"
Anh chỉ vào vị trí trên bản đồ.
"Anh muốn quay lại nơi đồn trú!"
Doanh trại của quân đồn trú Selene nằm ở phía tây Hesperion, một khu vực rất rộng lớn.
Có doanh trại, có sân huấn luyện, có điểm bổ sung, còn có kho vũ khí và trung tâm chỉ huy.
Trong kho vũ khí cất giữ hỏa lực mạnh nhất của cả Selene, cơ giáp, đạn pháo, năng lượng vô số.
Trung tâm chỉ huy có thiết bị liên lạc, có thể phát thanh trên diện rộng cũng như liên lạc ra bên ngoài.
Còn có ngọn hải đăng tượng trưng cho hòa bình của Liên Bang đã tắt được 7 năm!
Nếu có thể vào được, dù là bằng cách đốt kho vũ khí hay phát thông tin liên lạc đều có thể thu hút sự chú ý của đối phương.
Vấn đề bây giờ là làm thế nào để vào được doanh trại đã trở thành tổ Trùng tộc này và còn phải đảm bảo có người sống sót đến cuối cùng!
3 căn cứ tổng cộng 2789 người.
Phần lớn là binh lính và dân quân đồn trú, còn có một bộ phận người già, phụ nữ và trẻ em.
Quần áo của mọi người rách rưới, mặt mũi cũng bẩn thỉu nhưng không thể che giấu được ánh mắt kiên nghị.
"Tôi đi!"
"Tôi cũng đi!"
"Tôi có sức!"
"Tôi vốn là chiến sĩ, đây là trách nhiệm của tôi!"
"Con lớn rồi! Mỗi ngày đều chăm chỉ luyện tập! Con không sợ hy sinh!"
Những đứa trẻ 7,8 tuổi năm đó giờ đã trưởng thành thành những thiếu niên trẻ trung.
Sầm Nhượng cố nén nước mắt nở một nụ cười mãn nguyện.
"Con trai, chưa đến lượt con đâu."
"Tôi muốn nói với mọi người rằng tôi sẽ để lại một nửa binh lính và đạn dược để tiếp tục bảo vệ căn cứ."
"3 căn cứ, mỗi căn cứ cử hai trăm tinh nhuệ, sáng mai sẽ tấn công nơi đồn trú."
"..."
Tất cả mọi người đều im lặng.
Nơi đồn trú, đó là một tổ trùng khổng lồ, phần lớn lũ trùng của cả Selene đều ở đó.
Chuyến đi này gần như đi vào chỗ chết.
"Nếu chúng tôi không trở về thì Mars, tiếp theo cậu sẽ là người phụ trách cao nhất của Selene, xin cậu hãy tiếp tục thay tôi bảo vệ những người còn lại."
"Hu hu hu hu hu!"
Tiếng nức nở nhỏ vang lên.
"Chúng ta là chiến sĩ của Liên Bang, trách nhiệm của chúng ta là bảo vệ nhân dân, chúng ta sẽ chiến đấu đến giây phút cuối cùng! Cho đến khi không còn một binh một tốt..."
"Hu hu hu hu hu..."
Lần đi này có lẽ là vĩnh biệt.
"Mars!"
"Tuân lệnh! Quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ!"
Mars giơ tay phải lên trang trọng chào Sầm Nhượng theo nghi thức quân đội.
Tất cả mọi người phía sau cũng vậy, giờ phút này họ có một cái tên chung, nhân dân Liên Bang.
Đêm nay không ai có thể bình tĩnh.
Trong rừng rậm, Huyền Thanh Tông đón chào 3 đệ tử Trúc Cơ.
"Ồ hô hô hô! Đến đây nào! Tô Tử Ngang! Đón nhận cuộc đối đầu định mệnh đi!"
"Tôi thấy cô đang mơ mộng hão huyền đấy! Mới Trúc Cơ đã muốn bị phạt một lần! Siren lên đi!"
"Quy tắc tông môn điều thứ nhất..."
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
Đùa giỡn, ăn uống, ca hát, nhảy múa, một đêm trôi qua.
Ngày thứ 6 đến Selene, Huyền Thanh Tông tiếp tục quét dọn Trùng tộc xung quanh thành phố.
"Cũng gần xong rồi nhỉ?"
"Có muốn đi xa hơn chút không? Hay là về lại thành phố?"
"Ừm, bên phía nơi đồn trú có một con lớn."
Đột nhiên! Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa từ xa vọng lại khiến mọi người giật mình đứng sững tại chỗ.
"Thứ gì nổ vậy?"
"Bùa nổ của cô rơi trong thành phố à?"
"Không có!"
"Là hướng nơi đồn trú!"
"Ngoài chúng ta ra Selene còn có người khác à?"