Nhưng Học viện Quân sự số 18 dường như... Tâm trạng rất tốt!
Không hề lo lắng về vấn đề sau này.
Thời An liếc nhìn vua sói tuyết đã ngã xuống rồi thu nó vào không gian của mình.
"Tiểu Tôn Tôn, đây là Lỗ Ban Khôi hoàn chỉnh của cậu à?"
"Đúng vậy, chỉ là biến hình hơi chậm, tôi phải điều chỉnh lại."
"Còn điều chỉnh nữa à, đã mạnh như vậy rồi!"
"Của tôi đâu?"
"Sắp rồi sắp rồi, tôi đảm bảo đến lúc Đại chiến các Học viện Quân sự Hệ sao Bỉ Lân, cơ giáp lợi hại của cậu có thể ra mắt hoành tráng."
"Ờ, còn lâu thế à? Vậy mấy hôm trước không phải cậu nói làm cơ giáp cho tôi sao? Làm đến đâu rồi?"
Sau đó Tôn Thiên Vũ bí ẩn gọi mọi người lại.
"Lão Tôn, cậu lợi hại quá!"
"Hì hì hì! Cũng tạm, cũng chỉ tiến bộ một chút thôi!"
Tất cả mọi người trước màn hình nhìn họ phấn khích như vậy nghi ngờ hỏi.
[Họ làm gì vậy? Đừng che chứ!]
[Đợi đã, đó là cái gì?]
Chỉ thấy mấy người tránh ra, thiết bị bay giám sát đã quay được một con quái vật sắt thép.
Kích thước tương đương với sói đầu đàn, phong cách giống Lỗ Ban Khôi, phong cách máy móc cứng cáp, các khớp đều lộ ra ngoài giống như một bộ xương động vật đơn sơ.
Vẫn xấu như cũ nhưng bây giờ không ai dám xem thường cơ giáp phong cách này nữa.
[Đây là thú sắt được làm bằng cơ quan thuật sao?]
[Nhưng thú sắt có phải cũng cần năng lượng không?]
[Về lý thuyết là có!]
Tôn Thiên Vũ không nói gì tiếp tục lấy đồ từ trong nút không gian của cả đội ra.
"Thời gian quá gấp nên tôi chỉ làm được 4 cái, đây là con rối thú thế hệ đầu tiên, Chu Tước, Bạch Hổ, Thanh Long, Huyền Vũ."
[!]
Chu Tước giống như phượng hoàng, đôi cánh bằng kim loại màu đỏ trông sắc bén vô cùng, đôi mắt như hồng ngọc rực cháy, đuôi còn có miệng phun của động cơ đẩy.
Bạch Hổ có lớp giáp màu trắng bạc bao phủ toàn thân, tứ chi là móng vuốt hợp kim sắc bén, sau lưng có giấu pháo laser có thể co duỗi.
Thanh Long có lớp giáp hình vảy được chế tạo từ hợp kim màu xanh ngọc bích bao phủ thân hình thon dài, ở sừng rồng có thể thấy bộ phận tích tụ năng lượng.
Huyền Vũ có lớp vỏ ngoài màu đen dày nặng như mai rùa, sau lưng có lá chắn năng lượng có thể mở ra, đuôi còn có vòi phun nọc độc.
Bốn con thú sắt hiện ra trước mắt, trong trời tuyết lấp lánh ánh sáng lạnh của kim loại, oai phong lẫm liệt, cảm giác áp bức cực mạnh.
Ai mà hiểu được đột nhiên nhìn thấy sản phẩm của công nghệ và nghệ thuật như vậy tâm hồn sẽ chấn động đến nhường nào!
"Lão Tôn, ngầu quá đi!"
"Gu của cậu cũng tốt quá! Có thể ngồi lên không?"
Khen gu của cậu ta? Cậu nghiêm túc đấy à?
Bộ xương động vật được tô màu càng chói mắt hơn!
Tôn Thiên Vũ nghe lời khen này liền chống nạnh, mặt đắc ý vô cùng.
"Ừ, đây là công cụ đi lại của chúng ta! Quy tắc không phải nói không được dùng Tinh thú sống sao? Nên tôi đã làm thú sắt!"
Ban tổ chức: "..."
Đây là cơ giáp dự phòng của Học viện Quân sự số 18...
Sao lại không phải là cơ giáp chứ!
"Nhưng năng lượng của chúng ta có đủ không?"
Đúng vậy, đây mới là mấu chốt của vấn đề.
Thứ không đủ không phải là cơ giáp mà là năng lượng.
Dù năng lượng có thể chống đỡ đến đảo Vụ Tùng cũng phải đối mặt với trận chiến đoàn đội lớn, lúc đó mới là lúc tiêu hao năng lượng.
Năng lượng là yếu tố cốt lõi chi phối cục diện chiến đấu.
"Hì hì, đây không hoàn toàn là thú sắt mà là con rối thú!"
"?"
"Nó có phương thức điều khiển hoàn toàn bằng tay, chỉ là hơi mỏi tay mỏi chân một chút."
"!"
Tôn Thiên Vũ chưa nói hết, cái này không chỉ có thể điều khiển bằng tay mà còn hỗ trợ điều khiển bằng thần thức và tinh thần lực.