"Cũng không thể nói vậy, Tô gia cũng tốt lắm, ở đây nhiều người nghèo lấy một ít để duy trì cuộc sống họ không quản nhưng gần đây chúng ta có lẽ đã vặt lông cừu hơi quá tay..."
Đúng là vậy, một nhà ba người sắp từ nghèo khó vươn lên thành hộ cơ bản rồi...
"..."
Hóa ra phản diện lại là chính mình!
"Vậy làm sao bây giờ?"
"Còn có thể làm sao? Thừa nhận sai lầm!"
"Được thôi..."
Về đến nhà hai người đã kể lại chuyện này với Lão Vương.
Lão Vương ở núi rác vẫn có chút tiếng tăm, ít nhất cũng có vài phần mặt mũi.
Lão trực tiếp dẫn hai người họ cùng với chiếc xe đẩy đầy đồ đến.
Tay của Trương Tam vẫn còn sưng, miệng tức giận nói.
"Các người nói xem giải quyết thế nào?"
"Xin lỗi anh Tam, trẻ con không hiểu chuyện, tôi cũng chưa dặn dò chúng nó rõ ràng, xe đồ này coi như là bồi tội cho mấy anh em, sau này tất cả mọi thứ chúng tôi sẽ nộp lên ba phần."
Trương Tam vốn dĩ đã gọi người nhưng đối phương vừa đến đã nhận lỗi, thái độ vô cùng thành khẩn, hơn nữa Lão Vương là thợ sửa chữa đã giải ngũ, dù thế nào cũng phải nể mặt vài phần.
"Chuyện gì vậy?"
Mấy người đang nói chuyện thì một thiếu niên bước vào.
Khoảng hai mươi tuổi, thân hình thẳng tắp như cây tùng toát ra một khí chất cao quý bẩm sinh.
Đôi mắt sâu thẳm sáng ngời, làn da màu lúa mì khỏe khoắn tự nhiên, quần áo tinh xảo cắt may vừa vặn, cổ áo còn đính những viên đá quý nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng.
Từng cử chỉ đều toát lên sự giáo dưỡng tốt và phong thái ung dung tự tại.
Trông có vẻ tùy hứng mà cao cấp, hoàn toàn không hợp với ngọn núi rác rách nát.
Thái độ vênh váo ban đầu của Trương Tam lập tức trở nên nịnh nọt.
"Nhị thiếu gia, sao cậu lại đến đây? Môi trường ở đây tệ quá, đâu cần cậu phải tự mình đến?"
"Anh tôi cử tôi đến đây thị sát sản nghiệp, bây giờ là chuyện gì?"
Tôn Thiên Vũ tự biết mình sai, đứng đó như con chim cút.
Nhưng Thời An vẫn điềm tĩnh như không, sai thì nhận, nhận rồi thì sửa, có lỗi mà biết sửa mới là điều tốt, không mất mặt!
Nhị thiếu gia? Lẽ nào là nhị thiếu gia của Tô gia?
Trong lòng Lão Vương thầm lẩm bẩm.
Tô gia là một trong những nhà quyền quý hạng nhất của Liên Bang, sản nghiệp trải rộng khắp Vũ trụ.
Núi rác chỉ là một phần rất nhỏ trong số đó nhưng lại nuôi sống không ít người dân nghèo khổ ở tầng lớp thấp.
Lão ngay lập tức dẫn người đến xin lỗi cũng chính là vì lý do này.
Tô gia rất nhân nghĩa, bạn lấy một ít không thành vấn đề, họ sẽ không tính toán gì.
Nhưng trong khoảng thời gian này, Thời An và Tôn Thiên Vũ lấy quá nhiều, động tĩnh quá lớn.
Trương Tam giải thích rõ tình hình.
Lão Vương thành khẩn xin lỗi.
"Nhị thiếu gia, bọn trẻ không hiểu chuyện, sau này chúng tôi sẽ tuân thủ quy tắc, xe vật liệu này là thuế cho Tô gia, vết thương của các anh em chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Tô Tử Ngang nhìn đống đồ trước mắt cũng không khỏi kinh ngạc.
Trong núi rác mà lại có thể moi ra nhiều bảo bối như vậy.
"Có tài đấy! Thôi được, cứ làm vậy đi!"
Lão Vương thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không giải quyết tốt họ còn có thể đi đâu? Kế sinh nhai duy nhất không thể mất được.
Ba người vừa đi Tô Tử Ngang liền hỏi:
"Là cô gái nhỏ đó đánh?"
"Đúng vậy, chính là cô ấy, không phải lợi hại bình thường đâu..."
Trương Tam có thể quản lý được nơi phức tạp như núi rác này trong tay cũng có chút võ công.