Chương 130

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:57:40

"Không phải chứ, cậu ta là chủ công." "Cấp F làm chủ công á?" "Cậu ta có chọn nhầm chuyên ngành không, tài năng trinh sát này không tồi đâu." "Không chỉ là không tồi..." Trong đội có hơn 100 người, có 7 người cấp S, chỉ có Siren là cấp 2S. Dựa vào kinh nghiệm chiến đấu siêu phàm và cảm nhận nguy hiểm, anh ta có thể cảm nhận được cuộc tấn công ngay khi nó xảy ra. Nhưng Tô Tử Ngang là trước đó! Giống như có mắt nhìn xuyên thấu và khả năng dự đoán. Siren chưa từng thấy ai có cảm nhận nhạy bén như vậy! Đội quân hành quân gấp trong mê cung hơn 1 tiếng đồng hồ, ngày càng tiến gần đến cây Xương rồng khổng lồ kia. "Đội trưởng Siren, xung quanh không có vấn đề gì." "Được, mọi người nghỉ ngơi tại chỗ chuẩn bị chiến đấu." Các đội thu gọn cơ giáp tìm nơi ẩn nấp để bổ sung năng lượng, chữa trị vết thương. Các Dược sư và Cơ giáp sư bắt đầu bận rộn. Tại Học viện Quân sự số 18, Thời An chỉ có cái danh Cơ giáp sư nhưng mọi việc đều do Tôn Thiên Vũ tự nguyện làm. Chỉ thấy cậu ta gõ gõ đập đập, các loại trang bị, vật liệu, công cụ lần lượt xuất hiện. Chẳng mấy chốc trên cơ giáp không còn một vết xước bóng loáng như mới. "Xong!" Tốc độ sửa chữa của cậu vừa nhanh vừa chuyên nghiệp, trôi chảy như nước, mấy đội bên cạnh đều chú ý đến. "Đó là Cơ giáp sư của Học viện Quân sự số 18 à? Cũng không tệ nhỉ." Tinh thần lực của Học viện Quân sự số 18 thấp nhất là điều không thể nghi ngờ. Nhưng hôm nay nhiều người đã chú ý đến việc ngoài Cố Hàn, đội của họ thật sự còn có mấy người nổi bật. "Chào cậu, tôi là Dương Thành, đội trưởng Học viện Quân sự Hải Vương, tôi muốn hỏi có thể nhờ cậu sửa cơ giáp được không." "?" "Cơ giáp sư của chúng tôi bị loại rồi..." Vốn dĩ chuyện Cơ giáp sư bị loại Hải Vương nên giữ kín. Điểm yếu này để các đội khác biết sẽ rất dễ bị tấn công. Nhưng bản thân Hải Vương cũng thuộc dạng yếu, chủ yếu là theo phong cách "Phật hệ". Mục tiêu của họ là vào vòng đấu nhiệm vụ, rèn luyện học hỏi kinh nghiệm là đủ. Các đội khác lại quá mạnh, khí thế quá đỉnh, nhiều Cơ giáp sư còn là người có tiếng tăm. Hải Vương có chút sợ không dám mở miệng hỏi thẳng. Khi nhìn thấy Tôn Thiên Vũ mắt cả đội sáng lên. Không chỉ dễ gần mà kỹ thuật còn tốt, thế là đành đánh liều sang hỏi. "Tất nhiên không phải làm miễn phí đâu, chúng tôi sẽ trả tiền, hết bao nhiêu trước cứ ghi lại ra ngoài sẽ chuyển khoản cho các cậu." "Cậu nói đấy nhé!" Nghe thấy tiền mắt Tôn Thiên Vũ sáng lên, nói đến tiền là tôi tỉnh ngủ ngay! "Yên tâm đi! Tuy Hải Vương chúng tôi không giàu như Minh Vương nhưng cũng không kém, tuyệt đối không bạc đãi cậu đâu." "Được, đảm bảo phục vụ cậu tốt." Tôn Thiên Vũ liếc nhìn Thời An và nhận được sự đồng ý. Thế là dưới ánh mắt của mọi người cậu ta đến khu nghỉ ngơi của Hải Vương, một loạt thao tác nhanh như hổ. Hành động vừa rồi đã lọt vào mắt Siren. Học viện Quân sự số 18 không có danh tiếng nhưng thực lực và nền tảng lại khiến người ta bất ngờ. Đội trưởng Cố Hàn, chủ công Cao Vân Lôi, Tô Tử Ngang cấp F nhưng có tài năng trinh sát cực cao, Cơ giáp sư Tôn Thiên Vũ... Anh còn chú ý đến một người kín tiếng đến mức gần như không có sự tồn tại. Cô gái đó là ai? "Cô gái à, chắc là Dược sư hoặc một Cơ giáp sư khác?" "Đúng, đội tuyển trường của họ chỉ có ba nữ, Bạch Nhụy là năm ba, từng tham gia cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự năm ngoái." "Hai người còn lại đều là gương mặt mới." "Dược sư?" Anh nhìn Tiết Linh Linh đang phát dung dịch dinh dưỡng. "Cô ấy chắc là một Cơ giáp sư khác, năm nhất tên Thời An."