"Thì... Dùng tâm cứu."
"..."
"Không còn gì nữa?"
"Không còn gì nữa."
Được, tôi hỏi em chiến thuật, em lại dạy tôi triết lý sống à?
"Còn một chuyện nữa, trong trận thú triều em có thấy Tinh thú cấp một, một con rắn trắng khổng lồ không?"
"... Không rõ."
Hỏi nửa ngày nhưng không có một chút thông tin hữu ích nào.
"Dù sao đi nữa tôi thay mặt quân đội cảm ơn sự đóng góp dũng cảm của em."
"Là chuyện nên làm ạ."
Zaina đã tra cứu kỹ tài liệu của Thời An.
Tinh thần lực cấp B, ngoài Tô Tử Ngang chính là hạng chót.
Ba trận đấu, số cảnh quay về cô chỉ có vài cái, gần như không có nhiều thông tin và tài liệu để tham khảo.
Năng lực không rõ, điểm số gần chót, tính cách càng kín kẽ đến đáng sợ.
Nếu không phải người của Hành tinh Minh Vương và Alpha đều đồng thanh nói là cô cứu, Zaina hoàn toàn không thể tin được sự thật này.
Nhưng dù cô đã làm bằng cách nào đi nữa, thì hôm nay, cô là một anh hùng.
Cuộc thẩm vấn kết thúc, các giáo viên ở trung tâm chỉ huy vẫn đang xử lý hậu quả.
Các học viên đã trở về ký túc xá của mình.
Buổi tối, lúc Samuel và A Tái đến vừa hay gặp huấn luyện viên và đội trưởng Khương Văn của Alpha từ tòa nhà 106 ra.
"Cô đến là... ?"
"Cùng mục đích với mọi người."
Nói xong Khương Văn liền rời đi.
Từ xa hai người đã nghe thấy tiếng cười lớn đặc trưng của Alice.
"Khà khà khà! Học viện Quân sự số 53 nói là cậu chơi xấu tôi, tôi còn không tin đấy! Chịu chết đi Tô Tử Ngang!"
"Thời An cứu mạng, mau bảo bà điên này dừng lại!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Những người khác đã cười muốn điên rồi, không ngờ búp bê sắt thép huyền thoại Alice lại có tính cách này.
Thẳng thắn, nói là làm liền.
Nhưng chỉ cần người bị cô gây sự không phải mình thì cũng khá dễ thương!
"Có bản lĩnh thì đừng trốn!"
"Bùm bùm bùm!"
"Nghe nói cũng có phần của cậu, Tôn Thiên Vũ!"
"A a a a a! Xin lỗi! Tôi không cố ý!"
Vốn dĩ tưởng là đùa, ai ngờ Alice trực tiếp bắn một phát pháo đến.
"Không phải chứ, cô ấy đánh thật à!"
"Cậu biết tại sao người ta nói chọc ai cũng đừng chọc cô ấy rồi chứ! Cái tên Nữ đại vương đâu phải tự dưng mà có!"
"Có gây ra chuyện gì không?"
"Không, có Cố Hàn ở đó mà, hơn nữa cậu không thấy Alice nghe lời Thời An thế nào à."
"Không đúng, sao Siren và Alice lại trà trộn vào đây?"
"Hình như là vì Thời An đã cứu họ khỏi thú triều, bây giờ bám người ta không rời! Bữa tối cũng ăn ở đây!"
Lúc Samuel vào anh thấy một cảnh tượng vô cùng ồn ào, hỗn loạn.
"Ủa? Đội trưởng của Hành tinh Minh Vương!"
"Chào các bạn, xin tự giới thiệu tôi là Samuel, đội trưởng Hành tinh Minh Vương."
"Chào anh, Cố Hàn, Học viện Quân sự số 18."
"Cảm ơn các bạn đã ra tay cứu giúp chúng tôi trong trận thú triều."
"Thời An, cảm ơn cô."
Nói xong anh chân thành nhìn về phía Thời An.
"Không cần khách sáo."
A Tái có chút ngượng ngùng, trước đây cậu ta luôn nhắm vào đội Học viện Quân sự số 18. Không ngờ phản ứng đầu tiên của họ là không chút do dự cứu cậu ta.
"Cho này, đây là loại pháo quang năng mới nhất, cậu thử xem, bắn nhanh, tấn công tức thời còn mạnh."
Cậu ta thật sự không nói nên lời, trực tiếp nhét khẩu pháo quang năng vào tay Tô Tử Ngang.
"Oa oa oa oa! Đẹp quá! Cái này chắc phải mấy chục vạn!"
"Không chỉ vậy, quan trọng là có tiền cũng không mua được! Đây là phiên bản giới hạn!"
"Cho tôi á?"
"Hì! Đúng vậy."
"Cảm ơn nha em trai Tái!"
"Không cần khách sáo, em trai Tô!"
"Sau này chỉ cần các cậu đến Hành tinh Minh Vương cứ tìm tôi, tôi sẽ dẫn cậu đi ăn chơi thỏa thích!"
"Đó là cậu nói đó nha!"
"Thoải mái!"