Chương 121

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:57:14

"Được, tất cả mọi người chuẩn bị lên cơ giáp bất cứ lúc nào." Chỗ nấp ở đồi núi quá nhỏ, nếu ngay từ cửa hang đã có mấy con quái vật khổng lồ ngồi xổm thì bầy rắn có ngốc đến đâu cũng không ra! Tô Tử Ngang khom lưng lén lút di chuyển về phía cửa hang. Tiếng xì xào và hơi thở nhẹ nhàng chuyền vào trong quang não. Sau khi vào cửa hang cậu lập tức thay đổi thái độ. Liễm Tức Thuật giúp cậu có thể che giấu khí tức ở mức tối đa và nhanh chóng di chuyển sâu vào trong hang. Trong quang não ngày càng yên tĩnh, cho đến khi hoàn toàn không còn tiếng động thì trong lòng Triệu Duệ bắt đầu lo lắng. "Bao lâu rồi?" "Mới có mấy phút, yên tâm đi." Hơn mười phút sau. "Tôi ra rồi!" Lời vừa dứt đã nhìn thấy Tô Tử Ngang từ trong hang đi ra, ung dung, mặt đầy phấn khích. "Xem tôi lấy được gì này?" "Chết tiệt! Anh ơi, anh giỏi quá!" Cậu lấy ra một đống trứng rắn từ nút không gian! "Ha ha ha ha ha! Cậu ác quá!" Còn gì có thể ngăn cản được một kẻ nghịch ngợm. "Tôi đã tìm một tảng đá lớn chặn một nửa cửa hang, bầy rắn sẽ không thể tràn ra hết một lúc, có thể từ từ đánh!" "Tô Tô, thông minh quá!" "Hê hê!" "Sẵn sàng chưa?" "Sẵn sàng rồi!" "Bắt đầu đi!" Cách cửa hang trăm mét, Tử Ngang trực tiếp đập vỡ trứng rắn. Mùi hương lan tỏa... Mai phục! Sâu trong hang động truyền đến tiếng xì xào. Ngày càng lớn và ngày càng gần! "Đến rồi!" Nghe tiếng này số lượng ít nhất cũng là ba con số! Quả nhiên! Ngay sau đó, những con rắn tinh cấp thấp như thủy triều tràn đến. Con nhỏ dài vài mét, to bằng đùi. Con lớn to bằng thân người, có thể dài đến 20m trở lên... "Nhiều quá! Ghê quá!" Hội chứng sợ lỗ cũng phát tác! "Cấp bốn, cấp năm! Giết!" Họ vung quang kiếm chém loạn một hồi, chưa đầy mấy phút khắp nơi đã nồng nặc mùi máu tanh. Điểm số cũng bắt đầu tăng lên không ngừng. [Học viện Quân sự số 18, điểm số +1!] [Học viện Quân sự số 18, điểm số +1!]... Ngay lúc này Thời An hét lên một tiếng: "Cấp ba đến rồi! Không chỉ một con!" "Lên cơ giáp!" Trong hang động ló ra một cái đầu rắn khổng lồ đường kính hơn 2 mét uốn lượn lao ra ngoài, mãi không thấy đuôi. "Chết tiệt! Đây là cấp ba!" "Đừng phân tâm! Chuẩn bị chiến đấu!" "Ầm!" Thân rắn va vào cửa hang bị tảng đá mà Tô Tử Ngang chặn kẹt lại nhưng vẫn đỏ mắt cố gắng lao ra. "Tô Tô, cậu đã chọc giận nó rồi!" Sao có thể không tức giận được? Cậu đã trộm hơn một nửa số trứng rắn! "Ra tay!" Trong khoảnh khắc con rắn bị kẹt lại, Cao Vân Lôi nhắm vào đầu rắn bắn một phát tên pháo. "Ầm!" "Hít!" Giáp rắn cứng cáp nên chỉ bị trầy xước một chút. Nhưng cú tấn công gây ra cơn đau dữ dội khiến nó gào thét thảm thiết, bắt đầu dùng hết sức giãy giụa. Các đòn tấn công liên tiếp ập đến. Ầm ầm ầm! Tên pháo và ánh kiếm lấp loáng thành một mảng. Dưới một loạt đòn tấn công, con rắn khổng lồ bị thương nặng nhưng giãy giụa càng kịch liệt hơn. Thân rắn dần dần thoát khỏi sự cản trở của tảng đá chui ra khỏi hang. Lúc này Tô Tử Ngang nhanh chóng chạy lên đỉnh hang, dùng một cú chạy đà rồi nhảy xuống. "Keng!" Một kiếm đâm thẳng vào thất tấc của con rắn tinh. Con rắn tinh gào lên một tiếng thảm thiết, giãy giụa vài lần rồi tắt thở. [Học viện Quân sự số 18, điểm số +10!] Mấy người đang định ăn mừng chiến thắng thì tiếng của Thời An lại một lần nữa vang lên: "Chưa xong đâu." Cửa hang bị thân của con rắn khổng lồ chặn lại nhưng sức mạnh bên trong không ngừng xông ra. "Ầm ầm ầm!" Đá núi sụp đổ! Cửa hang nổ tung! Hai con rắn khổng lồ với thân hình đầy những đường vân dữ tợn như vậy lao ra, miệng nó không ngừng phun ra hơi thở nồng nặc, mắt đầy bão tố giận dữ, như muốn xé nát mấy người trước mắt.