Khóe miệng Tô Mộ giật giật, bất lực day day trán.
"... Em dám nói mà anh không dám nghe!"
"Anh có thể nhìn ra vấn đề thì em nghĩ đám người ở Trung Ương không biết sao? Có phải em đã dùng thuốc cấm gì không?"
"Không, tuyệt đối không!"
Tô Tử Ngang vốn định nói cho qua chuyện nhưng dù sao cũng là người thân thương nhất của mình.
Cậu không thể nói dối nhưng cũng không thể nói thẳng.
"Anh, em không làm bất cứ điều gì vi phạm quy tắc của học viện, cũng không có lỗi với ai, em có cơ duyên của mình."
"Còn cơ duyên, thần thần bí bí."
"Anh cứ kiểm tra đi, cơ thể em không có vấn đề gì, biết đâu là lúc kiểm tra tinh thần lực có sai sót?"
"Làm sao có thể sai được, kiểm tra nhiều lần như vậy còn dùng các thiết bị khác nhau, ở nhà kiểm tra, ở trường kiểm tra..."
"Không phải chứ, anh cứ tin em đi được không, đợi thời cơ đến tự nhiên sẽ nói cho anh biết."
"Khi nào?"
"Đương nhiên là khi em có thể bay."
"Còn bay, em còn muốn lên trời à?"
Tô Mộ không biết rằng cái bay mà cậu ta nói chính là bay theo đúng nghĩa đen.
Tô Tử Ngang nghĩ, đợi khi cậu có thể một mình đảm đương bảo vệ gia đình và bạn bè thì sẽ lật bài ngửa.
Sau một hồi làm nũng cậu bất ngờ ném cho Tô Mộ một quả bom lớn.
"Anh, em có một loại thuốc, nhà mình có muốn thử bán không?"
Là gia tộc hạng nhất Liên Bang, nhà họ Tô sở hữu chuỗi siêu thị và cửa hàng bán lẻ lớn nhất và nhiều nhất Liên Bang.
Hầu như mỗi hành tinh đều có cửa hàng của nhà họ Tô, sản phẩm bao gồm mọi mặt của đời sống.
Nhà họ Tô còn sở hữu vài hành tinh trực thuộc gia tộc.
Những năm gần đây lần lượt tham gia vào các lĩnh vực như nghiên cứu và phát triển quân sự, khai thác khoáng sản.
Xét về tài sản thì tuyệt đối là hàng đầu nhưng tục ngữ có câu, dân sinh là gốc, quân chính là trọng.
Một gia tộc có người, có sản phẩm có thể vào quân đội mới là chìa khóa cho sự phát triển lâu dài của gia tộc.
Đây cũng là lý do tại sao con cái của hầu hết các gia tộc lớn đều tranh giành nhau để vào Học viện Quân sự.
Làm trong hệ thống nhà nước luôn là công việc tốt nhất.
Nhà họ Thời cũng tương tự, hai anh trai ưu tiên vào quân đội, Thời Nhạc Nhạc đi theo con đường kinh doanh và liên hôn.
Nếu bán Tịnh Linh Dịch của Huyền Thanh Tông thì nhà họ Tô chính là đối tác tốt nhất.
Có bối cảnh, có kênh phân phối, lại là người nhà dễ dàng xuất hàng mà không lo bị lộ thân phận!
"Dược phẩm? Nói trước nhé, sản phẩm ba không nhà họ Tô không bán? Không thể làm mất uy tín được."
Chuẩn thật! Đúng là sản phẩm ba không!
Đều là do Tiết Linh Linh mày mò trong phòng tối, chắc chắn điều kiện vệ sinh cũng không qua được!
Bây giờ nghĩ lại nguyên nhân tiêu chảy có phải là do cái này không!
"Anh, anh đã từng nghe Tịnh Linh Dịch chưa?"
"!"
Tịnh Linh Dịch ư, mấy tháng trước xuất hiện lần đầu tiên trong các cửa hàng trên mạng, sau khi bị báo cáo và đóng cửa lại một lần nữa tuồn ra từ Ám Vực, một "Sản phẩm ba không" mà cực khó tìm!
"Em có hàng trong tay đúng không?"
"Em trai tuy không tài cán gì nhưng chính xác là vậy."
"Không đùa chứ?"
"Cho anh một lô, anh có thể đi thử."
"Một lô? Không phải một hai lọ à?"
Dưới ánh mắt ngơ ngác của Tô Mộ, cậu ta lấy từ trong nút không gian một lọ, hai lọ, ba lọ... Hơn hai mươi lọ ra.
"!"
Tô Mộ đã từng thấy nó ở sàn đấu giá của Ám Vực Trung Ương, hình dáng và màu sắc quả thật không có gì khác biệt.
"Đây là thật?"
"Thật không thể thật hơn!"
Không gian yên lặng, một lúc sau anh mới hoàn hồn lại.