Đây là lần đầu tiên có người nói với anh: "Anh có thể dựa vào tôi."
Trong mắt Thời An lóe lên ánh sáng tự tin.
Sự mạnh mẽ của cô thật nhẹ nhàng.
Gặp núi mở núi, gặp sông bắc cầu.
Tâm tính sâu rộng như biển cả khiến người ta không thể theo kịp.
Từ năm 15 tuổi được kiểm tra ra cấp 4S, đôi vai gầy yếu của anh đã gánh vác hy vọng và sự nương tựa của hàng tỷ người dân Liên Bang.
Nhiều năm nay anh như một sợi dây đàn căng chặt, không một ngày nào được thả lỏng.
Cho đến trận chiến đó.
Cảnh tượng kinh hoàng và tuyệt vọng đó đã tái hiện trong đầu anh hết lần này đến lần khác.
Từ đó anh sống trong địa ngục.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng anh cũng có thể thoải mái trò chuyện với người khác về những chuyện đã qua.
Có thể trút bỏ gánh nặng trong lòng, tận hưởng sự yên bình của khoảnh khắc này.
Để lộ sự yếu đuối của mình, hấp thụ năng lượng từ người khác.
Thời An đối với Cố Hàn, là sự cứu rỗi.
Cô chính là có sức mạnh thần kỳ như vậy.
Như vầng trăng treo cao trên bầu trời khiến người ta không khỏi ngưỡng mộ và khao khát.
Cuối cùng ánh sáng của vầng trăng cũng đã chiếu rọi lên người anh.
"Nếu cô nói là đệ tử thì tôi còn phải do dự một chút, là sư đệ thì tôi rất vinh hạnh."
"Đệ tử thì có gì không tốt đâu? Nếu anh để ý đến tuổi tác thì thật ra tôi đã hơn 500 tuổi rồi."
"..."
Cố Hàn: [Cái này thật sự tôi không ngờ tới. ]
"Nếu ở xã hội Vũ trụ thì đã là một bà lão rồi, không đúng, tôi vốn dĩ là một bà lão, chỉ là vẻ ngoài không nhìn ra thôi."
"Tony 38 tuổi cũng là đệ tử của tôi."
"Tony? Là vị đi cùng từ Hành tinh Minh Vương về ấy hả?"
"Đúng vậy, bây giờ anh ấy là lão Tứ, nhắc anh một chút, đừng tìm anh ấy cắt tóc."
"Được, tôi nhớ rồi."
Cố Hàn cười khẽ, xem ra kiểu tóc của Tôn Thiên Vũ và Tô Tử Ngang trước đây chắc là tác phẩm của vị này.
"Nếu thu anh làm đệ tử thì anh sẽ là lão Thất, lão Lục là Siren."
"Đội trưởng của Học viện Quân sự số 15 á?"
"Đúng vậy, anh ấy là quản gia của Huyền Thanh Tông."
"Phụt!"
"Quản gia nhỏ là Linh Linh, cô ấy phụ trách kiếm tiền và quản tiền."
"Vậy cô ấy cũng giỏi thật."
"Cô ấy còn có một con linh thú tên là Tiểu Ngọc, à, là được ký khế ước trong sân huấn luyện ở Hành tinh Minh Vương."
-
Thời An lần lượt kể về các đệ tử của mình và những câu chuyện thú vị trong tông môn, vẻ mặt đầy tự hào và hãnh diện.
Hóa ra mọi người đều đang đi trên cùng một con đường nhưng khi ở bên những người khác nhau sẽ nhìn thấy những phong cảnh khác nhau.
Anh ngưỡng mộ và cũng rất may mắn, may mà anh đã là một thành viên trong đó.
Thời An không biết tiêu chuẩn để làm một sư tôn hay một tông chủ tốt là gì nhưng cô sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ mọi người, dẫn dắt họ tiến về phía trước.
Đương nhiên còn có nhiệm vụ và trách nhiệm cũng như KPI của Tông chủ mà Siren đã viết cho cô, cô thấy rất có lý nên đã ghi nhớ rõ ràng.
"Đây là tông quy, quy định quản lý và kế hoạch thăng cấp đệ tử của Huyền Thanh Tông, anh xem trước đi, nhất là phần cơ chế khen thưởng và kỷ luật, những điều không được vi phạm phải nhớ kỹ."
Tông môn tu tiên vậy mà còn có những thứ này...
Mấy chục vạn chữ? Cô chắc chứ?
Vừa thi đấu vừa làm nhiệm vụ, còn có thời gian làm ra nhiều thứ như vậy?
"Cái này là ai soạn thảo vậy?"
"Quản gia soạn."
Được rồi, thật sự bắt đầu ngưỡng mộ họ.
"Huyền Thanh Tông toàn những người thú vị."
"Đúng vậy, anh chắc chắn sẽ thích họ."
"Ừ."
Cố Hàn chắc chắn gật đầu, ngoại trừ Siren và Tony anh tiếp xúc không nhiều, những người khác anh đều rất thích.