Chương 69

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:54:31

Hiệu trưởng: [Đau đầu!] Hai người không chịu nhường nhau kéo theo hiệu trưởng tới gặp đương sự luôn. "Em thấy bây giờ rất tốt." "Ừ ừ." "Cha em là thợ sửa chữa cơ giáp nên em vẫn ở lại khoa Cơ giáp đi." "Ừ, có thể cân nhắc cả hai bên." Điều Trương Hằng muốn không phải là cân nhắc. "Thời An, em tập trung vào thiết kế cơ giáp, tôi sẽ tìm mối quan hệ đưa em lên quân đội." Thời An đương nhiên không chịu, khoa Cơ giáp rất thú vị nhưng cô phải ra ngoài mới có cơ hội tìm được linh khí linh thảo để tu luyện, để cô đóng cửa làm xe tuyệt đối không được. "Không đâu, em thích lái cơ giáp." "Em thích lái cơ giáp vậy trực tiếp chuyển sang khoa Chiến đấu đi!" "Bây giờ như vậy là tốt rồi." "Đừng cãi nữa! Tôn trọng ý kiến của Thời An." Hiệu trưởng, bậc thầy cân bằng nổi tiếng của tinh cầu 9527. một lời quyết định. Cuộc thi lớn năm nhất kết thúc, những người khác được nghỉ về nhà. Đội tuyển trường cho mấy người nghỉ hai tuần sau đó phải trở lại trường để tập huấn đặc biệt. Linh khí bên ngoài loãng, Thời An dù có tu vi Luyện Khí cũng không thể tiến thêm một bước. Trong lòng chỉ mong muốn tìm được nơi có linh khí. "Tổng giám đốc Kỷ, Ám Vực có tổ chức đội đi khu vực không người không?" "Trùng hợp quá, có một nhiệm vụ khai thác mỏ ở tinh cầu 38752 đang tìm lính đánh thuê bảo vệ, khoảng một tuần. Có hứng thú không? Thù lao khá hậu hĩnh." "Tinh cầu 38752?" "Hơn mười năm trước đã bị xâm lược, bây giờ đã trở thành khu vực không người, tài nguyên không nhiều không ít, các hành tinh cao cấp không thèm ngó ngàng nhưng chúng tôi thỉnh thoảng sẽ qua đó." "Có Tinh thú Dị thực không?" "Có, cấp bậc không cao, đội của tinh cầu 9527 chúng ta có thể làm được." "Đi!" Thời An cơ bản chắc chắn chỉ cần Tinh thú Dị thực nhiều thì phần lớn sẽ có linh khí linh thảo. Khu vực cấm một học sinh như cô không thể vào bất cứ lúc nào, chỉ có thể tìm đường khác. "Ám Vực có một nhiệm vụ hộ vệ đi khai thác mỏ ở 38752. các cậu có đi không?" "Đi!" Tôn Thiên Vũ và Tô Tử Ngang không do dự trả lời. "Được, trước khi đó còn một chuyện nữa." Nói rồi cô lấy một khối đá màu trắng to bằng nắm tay ra. "Đây là gì?" Trên khối đá màu trắng như có năng lượng đang chảy, ánh sáng bảy màu ẩn hiện. "Đây là vật sống à? Có thứ gì đó đang động?" "Đặt tay lên đây." "Thư giãn cơ thể và tâm trí, không chống cự chỉ lặng lẽ cảm nhận." Giọng nói của Thời An trầm ổn và dịu dàng khiến người ta bất giác làm theo chỉ dẫn của cô. Tôn Thiên Vũ từ từ nhắm mắt lại, hơi thở dần dần trở nên dài và đều. Cậu có thể cảm nhận được trong viên đá dường như có một sức mạnh nào đó đang thức tỉnh, một luồng khí ấm áp kỳ lạ từ lòng bàn tay tràn vào. Đột nhiên một tia sáng yếu ớt từ trong kẽ đá len lỏi ra. "Đá phát sáng?" "Màu vàng? Và màu đỏ!" Ánh sáng dần dần từ yếu đến mạnh, màu vàng và màu đỏ xen kẽ lấp lánh. Thời An gật đầu hài lòng, lòng tràn đầy niềm vui. Song linh căn Kim Hỏa thượng phẩm! Luyện khí sư bẩm sinh! Chuyên ngành này của Tôn Thiên Vũ coi như là đã chọn đúng! "Đến lượt cậu." "Hả? Còn có tôi nữa á?" Tô Tử Ngang cũng làm theo y hệt. Cậu vừa nhắm mắt viên đá liền đột nhiên rung lên! Ầm! Một luồng năng lượng mạnh mẽ cuộn trào bên trong viên đá như một cơn bão bị kìm nén cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Giây tiếp theo ánh sáng màu xanh chói mắt phóng thẳng lên trời! Phản ứng đầu tiên của Thời An chính là phát tài rồi! Thiên Phong linh căn! Cô nhặt được bảo bối rồi! Chẳng trách Hỗn Độn linh căn khi chưa dẫn khí vào cơ thể đã có cảm nhận, hai người này vốn dĩ không tầm thường mà.