"Đây là... Huyền thiết! Tuổi đời khá lâu đó!"
Từ những tính chất mà vật liệu thể hiện ra, chưa đạt đến vạn năm nhưng ít nhất cũng là mấy ngàn năm.
"Tô Tô, cậu may mắn thật!"
Người này thật sự có vài phần khí vận.
Lẽ nào thật sự giống như trong truyện, cậu nhặt được kịch bản thiếu gia phế vật vùng lên?
"Sư tôn, búa luyện khí của tôi! Cậu không thể thiên vị đâu nhé."
"Sư tôn, lò luyện đan của tôi!"
"Được được được, có vật liệu gì mấy người cứ chú ý, tôi sẽ làm sớm nhất có thể."
"Ba ngày sau một mình tôi đến tiện thể giao hàng."
"Được."
Tại Ám Vực tinh cầu 9527. 2000 liều Tịnh Linh Dịch chưa đầy một tháng đã bán hết sạch.
Số lượng trên thị trường có thể nói là muối bỏ biển.
Nhưng sóng gió gây ra rất lớn.
Hiệu quả quá bùng nổ! Vượt xa mọi tưởng tượng của mọi người về dung dịch tinh lọc hay nói cách khác là về thuốc.
Người mua của "Cửa hàng tạp hóa của Huyền Thanh Tông" chủ yếu là những người nghèo khổ ở tầng lớp trung và thấp.
Nhưng hàng hóa của Ám Vực hầu hết đều được bán ra từ các cuộc đấu giá.
Cao nhất thậm chí còn bán được 12 vạn một liều, lại còn là tình trạng nhanh tay thì còn, chậm tay thì hết.
Yếu tố thải ra bức xạ chính là tuyệt sát!
Không phải là ức chế đơn giản mà là thật sự thải ra một cách vĩnh viễn.
Hiệu quả thậm chí còn có thể cộng dồn.
Liều đầu tiên thải ra một phần, liều thứ hai còn có thể tiếp tục thải ra, không hề có hiện tượng kháng thuốc như các loại dung dịch tinh lọc cao cấp thông thường.
Tác dụng phụ duy nhất chỉ là mất nước nhẹ!
Đây là "Thanh lọc" theo đúng nghĩa đen!
Có thể đoán trước được nếu có thể có được nhiều Tịnh Linh Dịch hơn, bệnh nhân bị bức xạ nặng đến đâu cũng có khả năng cao sẽ trở lại cuộc sống bình thường.
Nếu nguồn cung dồi dào thì đây sẽ trở thành một cột mốc kỳ diệu trong lịch sử dược học Vũ trụ!
Hành tinh Trung Ương của Liên Bang, Phân viện Dược của Viện Nghiên cứu Trung Ương.
Dược sư hàng đầu, chuyên gia về bệnh bức xạ Hướng Hải Lan đang cầm trên tay chính là một lọ Tịnh Linh Dịch do Huyền Thanh Tông sản xuất, được mua từ Ám Vực.
Sau một loạt kiểm tra bà đã thay đổi thái độ khinh thường và bình tĩnh lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Thứ này cậu lấy ở đâu ra?"
"Một bệnh nhân bị bệnh bức xạ khá nặng đã ở bờ vực sụp đổ, thuốc cấp hai cấp ba không có tác dụng, cấp một lại không mua được, bệnh nặng vái tứ phương nên đã lấy từ Ám Vực."
Người nói chuyện là học trò của bà, Ngải Vân.
"Thế nào? Thầy ơi, thứ này là giả phải không?"
Cô nghe nói bệnh nhân đã bỏ ra số tiền lớn để mua từ Ám Vực, phản ứng đầu tiên cô nghĩ là bị lừa, ít nhất cũng là công hiệu bị phóng đại.
Nhưng câu trả lời của Hướng Hải Lan lại khiến cô kinh ngạc.
"Tôi rất có trách nhiệm nói cho em biết, khả năng ức chế bức xạ của nó nằm giữa dung dịch tinh lọc cấp hai và cấp ba."
"!"
"Tôi đã cho dung dịch vào trong hộp thí nghiệm có bức xạ bùng nổ, bức xạ lập tức yên tĩnh, hiệu quả rất tốt, hơn nữa thời gian ổn định rất dài."
"Thật sự có tác dụng sao!"
"Nếu chỉ là như vậy thì có thể nói thuốc này rẻ mà chất lượng. Nhưng trong đó có một loại năng lượng vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ, hoàn toàn khác với năng lượng thanh lọc đã biết trước đây đã trung hòa được rất nhiều bức xạ một cách kỳ diệu."
"So sánh trước sau, giá trị bức xạ đã giảm 5-10%."
"!"
"Thế mà lại là thật?"
"Là thật!"
"!"
Hai người nhìn chằm chằm vào lọ thuốc màu trắng trong suốt chìm vào suy tư.
Đại sư Hướng Hải Lan không chỉ là Dược sư hàng đầu của Liên Bang mà ngay cả trên quốc tế cũng có thể xếp vào top 3.