"Có mật khẩu."
"Tiểu sư thúc, có thể làm ông ta tỉnh lại không?"
Cố Hàn không nói nhiều lấy ra một cái chai đưa đến mũi người đang nằm trên đất.
Matsuda đang ngất xỉu trong giấc ngủ ngửi thấy một mùi tanh hôi khó chịu.
Tỉnh lại vừa định hắt hơi đã bị tát một cái.
Lúc này ông ta chỉ cảm thấy toàn thân đều đau, nhất là đầu đau.
Ông ta sờ sờ cái đầu đầy u và máu trên mặt.
"A! Tôi sắp chết rồi!"
"Chưa đâu."
Nói xong lại tát ông ta một cái.
Lúc này Matsuda mới tỉnh táo lại nhìn mọi thứ trước mắt, nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra hôm nay.
Lúc này mới phát hiện đây lại chính là văn phòng trong căn nhà của mình!
"Các người!"
Đang định hét lớn cầu cứu thì Thời An tung một chú cấm ngôn, Matsuda giống như bị nhấn nút tắt tiếng không phát ra được âm thanh nào.
Trước mắt là một đôi mắt lạnh băng, cô hỏi:
"Ông biết phải làm gì rồi chứ, mật khẩu là gì?"
Giải chú cấm ngôn, Matsuda ngoan ngoãn báo mật khẩu.
"Mở được rồi."
Mấy người thăm dò đi vào, không có cơ quan gì.
Đương nhiên, đây là thành phố Kinh của KT, là địa bàn của người Uji nên ai dám tới chứ!
Mấy người vui vẻ vào phòng bí mật phát hiện ra rất nhiều vàng bạc châu báu, khoáng sản quý giá.
Không bỏ sót một chút nào, tất cả đều bị vơ vét sạch sẽ.
Matsuda nhìn mà đau lòng, mẹ kiếp sao lại gục ngã trong tay mấy đứa trẻ con!
Dưới lầu thỉnh thoảng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, các lính đánh thuê qua lại vẫn đang bận rộn tìm kiếm.
Nhưng không ai ngờ trên tầng 3 đám trộm nhỏ này đang ăn mừng thu hoạch tài sản.
"Sư tôn, chỗ này chắc chỉ là một trong những cứ điểm thôi nhỉ?"
"Ông, đưa chúng tôi đến những nơi khác."
Alice hung hăng nói với Matsuda.
Ông ta mười vạn lần không muốn nhưng có cách nào đâu?
Mấy người này không chỉ gan to bằng trời mà thủ đoạn cũng rất lợi hại!
Ông ta hối hận rồi, lúc đầu sao lại tự nguyện nhận cái nhiệm vụ ăn không được mà còn phải chịu thiệt này!
Có thể dự đoán dù có thể giữ được tính mạng, ông ta ít nhất cũng phải mất hai lạng dưa chuột!
Thế là dưới sự dẫn dắt của Matsuda, Huyền Thanh Tông lại một lần nữa khởi động chế độ quét sạch như gió cuốn lá khô.
Nơi nào đi qua đều như châu chấu càn quét.
Những đồ vật trong văn phòng dù có ích hay vô ích đều bị dọn sạch!
"Cái ghế này thoải mái quá!"
"Đương nhiên, người Uji nổi tiếng giàu có."
"So với người Hành tinh Minh Vương thì sao?"
"Kẻ tám lạng, người nửa cân nhưng người Uji ở Đế Quốc là giàu nhất Vũ trụ."
"Là Matsuda phải không, gặp được ông là may mắn của tôi."
"Không đúng, gặp được chúng tôi mới là may mắn của ông, bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, gặp được chúng tôi coi như cho ông một bài học, biết kịp thời dừng lại đúng lúc không? Nếu không nửa đời sau của ông e là sẽ đi vào ngõ cụt! Vì vậy hãy trân trọng duyên phận này nhé!"
Còn vỗ vai ông ta một cách chân thành.
Matsuda: "..."
Còn là lời con người nói không?
"Matsuda, gu của ông cũng được đấy, mấy món đồ trang trí này tôi đều rất thích, tôi sẽ mang về để trong phòng của mình."
"Ồ, còn nữa, đây là ưu điểm duy nhất mà tôi phát hiện ra ở ông từ đầu tới giờ."
Matsuda: [Tôi có thể ngất đi được không?]
"Alice, đừng nói chuyện với tù binh."
"Ừ!"
Matsuda trơ mắt nhìn đám người này càn quét sạch sẽ tất cả các kho hàng ở 7 cứ điểm trong thành phố.
Sạch là sạch theo đúng nghĩa đen, ngay cả những tấm thảm chất lượng tốt và đèn chùm pha lê cũng không tha.
"..."
Đám trẻ con này nghèo đến điên rồi à!
Ai từng thấy trộm đồ mà ngay cả đồ nội thất cũng lấy.
Còn nữa, sao họ có thể đến mỗi nơi mà không ai phát hiện được! Có thể tàng hình sao?