Biết mình rất bốc đồng nhưng không còn cách nào khác.
Bệnh tình của gia chủ đã là nỏ mạnh hết đà.
Chính ông ấy cũng đã từ bỏ.
Nhưng những ngày cuối cùng này ông vẫn cố gắng gượng, gượng chống đỡ cho đám anh chị em bọn họ, chống đỡ cho nhà họ Phó và cũng chống đỡ cho Đế Quốc.
Khi nhìn thấy giá trị hồi phục 158, Phó Nhất đã cảm thấy có một tia hy vọng.
Nhưng loại dược phẩm cấp bậc này bản thân Liên Bang cũng thiếu thốn, trong thời gian ngắn hoàn toàn không thể tuồn ra ngoài.
Nếu phải đợi đến trận đấu quốc tế một năm sau mới tìm người rõ ràng là không kịp.
Anh chỉ có một con đường duy nhất để đi, Cố Kiến Thâm!
Tuy người đã không còn nhưng Quân đoàn 1 trước đây đã cùng họ kề vai chiến đấu nhiều lần.
Không ít người dưới trướng, nhất là các đội trưởng tiểu đội tinh anh đều biết giao tình của hai người.
Lý Nguyên Bác mà anh ta quen vừa hay lại là thầy của Tiết Linh Linh.
Ai ngờ, anh ta thật sự cược đúng.
"Đây là thuốc cứu mạng, tự mình giữ lại mà dùng, dung dịch phục hồi này còn tốt hơn cái 158 kia, anh xem mà làm."
"!"
Nhìn chiếc nút không gian nhỏ bé trên tay lại nặng tựa ngàn vàng.
Cố nén sự kích động trong lòng, Phó Nhất cứ thế thẳng lưng quỳ xuống.
"Ơ ơ ơ, anh làm gì vậy!"
"Phó Nhất tôi nợ anh một mạng!"
"Không cần, gia chủ nhà họ Phó còn từng cứu tướng quân của chúng tôi nữa, mọi người huề nhau rồi!"
Nhìn ánh sáng lấp lánh trong mắt đối phương, tất cả đều không cần nói thành lời.
"Mau đi đi."
Phó Nhất hiểu rõ thân phận của anh ta ở lại lâu sẽ ảnh hưởng không tốt đến Lý Nguyên Bác.
"Được, ơn lớn không từ nào có thể nói được."
Phó Nhất bôn ba khắp nơi không ngừng nghỉ một khắc nào mà quay về nhà họ Phó.
Lúc này tin tức anh ta đào tẩu đã lan truyền khắp tầng lớp thượng lưu của Đế Quốc.
Đã có những tiếng nói bắt đầu vin vào cớ này để công kích nhà họ Phó.
Nhưng ai ngờ hai ngày sau Phó Nhất lại tự mình trở về!
Tất cả mọi người đều đang đoán rốt cuộc anh ta đến Liên Bang làm gì!
"Gia chủ!"
"Về rồi à?"
Phó Uyên đã đoán được.
"Gia chủ, đây là đồ Lý Nguyên Bác đưa."
"Người dưới trướng Cố Kiến Thâm, đội trưởng tiểu đội 13 của Quân đoàn 1?"
"Đúng vậy."
Dược sư của nhà họ Phó cũng là đại sư thuốc hàng đầu Liên Bang, Phó Thất nhận lấy rồi cẩn thận xem xét.
Đang định mang đi kiểm tra thì Phó Nhất lên tiếng.
"Đó là thuốc cứu mạng, chỉ có 3 viên."
Phó Thất gật đầu, rất nhanh đã có kết quả kiểm tra.
"Không kiểm tra được viên thuốc nhưng thuốc..."
Mấy vị chủ chốt của nhà họ Phó đều đang chờ đợi kết quả.
"Giá trị hồi phục là 320!"
Tay Phó Thất cầm thuốc cũng đang run rẩy.
"!"
"Bao nhiêu?"
"320!"
Im lặng, không gian toàn là sự im lặng...
Mức 158 đã rất đáng sợ rồi, vậy mà còn 320!
Con số khoa trương như vậy đến trong mơ cũng không dám nghĩ!
Dược học của Liên Bang rốt cuộc đã phát triển đến mức độ nào rồi!
Hơn nữa 3 viên thuốc kia dường như mới là mấu chốt!
"Viên thuốc không có độc nhưng tôi tài hèn sức mọn nên không nhìn ra được manh mối gì."
"Lão đại, có cần tìm người thử trước không."
"Không cần, đưa cho tôi đi."
Có thể đưa dung dịch phục hồi 320 thì hà cớ gì phải giở trò trên mấy viên thuốc.
Phó Uyên trực tiếp nuốt viên đan dược vào bụng.
Tại Huyền Thanh Tông, ngoài việc nghiên cứu huấn luyện đội tuyển ở trường Lý Nguyên Bác cũng thường xuyên đến đây học lỏm.
Định dựa vào sức một mình để ngộ đạo tiến vào tiên môn.
Thời An nhìn ông ta lại thấy buồn cười, trực tiếp để bộ phận nhân sự gửi lời mời.
"Chủ nhiệm Lý, Huyền Thanh Tông đang thiếu một vị tiền bối danh dự phụ trách đối ngoại, xin hỏi thầy có hứng thú với vị trí này không?"