Bên kia sau khi Thời Nhạc Nhạc ổn định ở ký túc xá liền gọi điện về nhà.
"Bố, anh."
"Nhạc Nhạc, thế nào rồi? Ổn định chưa?"
"Ổn rồi ạ."
Mấy người lại dặn dò vài câu, Thời Nhạc Nhạc nhớ đến bóng dáng trên quảng trường.
"Bố, con muốn hỏi bố có liên lạc với chị không?"
Đầu bên kia quang não sắc mặt mấy người lập tức thay đổi.
"Con nhắc đến người đó làm gì?"
"... Hôm nay con thấy một người trên quảng trường rất giống chị."
"Quảng trường?"
"Cảng đỗ thuyền của số 1 Trung Ương, trong đội thi đấu của khu vực thứ bảy."
"Không thể nào!"
"Một người không có tinh thần lực làm sao có thể! Con chắc chắn đã nhìn nhầm rồi!"
"Khu vực thứ bảy..."
Lúc này Thời Khải Nguyên mới nhớ ra, trong trận đấu đầu tiên anh dường như cũng đã thấy một người rất giống Thời An.
"Hình như con cũng có chút ấn tượng."
"Không thể nào, ngay cả Học viện Quân sự nó cũng không thế vào được! Người giống người thôi, con lo xa rồi."
Sự tồn tại của Thời An đối với nhà họ Thời là một hạt cơm dính trên áo, là quá khứ không muốn nhắc đến.
Đối với Thời Nhạc Nhạc càng là một nỗi ám ảnh lớn mãi mãi nhắc nhở cô, cô từng là một đứa trẻ mồ côi không biết cha mẹ, không phải là huyết mạch của nhà họ Thời.
Tất cả những gì cô có được đều là chiếm tổ chim khách, là cướp từ tay Thời An.
Cô quá để ý nên trực tiếp lên mạng tìm kiếm tên Thời An trong khu vực tuyển thủ.
Chỉ khi kết quả tìm kiếm báo không có cô mới có thể yên tâm ngủ ngon.
Cô lo lắng nhập vào cái tên đã lâu không nhắc đến rồi nhấn tìm kiếm.
Mắt đột nhiên mở to.
"Thời An?"
Câu trả lời mà Tinh võng đưa ra không phải là không tìm thấy người này, cũng không phải là một khuôn mặt vàng vọt hốc hác.
Cô gái xuất hiện tầm mắt của cô dù chỉ là một bức ảnh thẻ nhưng lại đẹp đến không giống người thật.
Đôi mắt như sao trời dường như có thể nhìn thấu lòng người, mái tóc đen dài mềm mại được búi nhẹ sau gáy, vài lọn tóc mai bên má càng làm nổi bật vẻ thanh tú thoát tục.
Lạnh lùng cao quý như thần tiên.
Đây là một khuôn mặt chỉ cần liếc qua cũng có thể khiến người ta nhớ mãi không quên.
"Không thể nào!"
Ngón tay cô siết chặt đến trắng bệch, miệng lẩm bẩm.
Ánh mắt chăm chú nhìn vào bức ảnh đó và một lần nữa xác nhận tên:
[Tên: Thời An.
Trường: Học viện Quân sự số 18 tinh cầu 9527.
Tinh thần lực: Cấp B.
Vị trí: Cơ giáp sư. ]
"Tinh thần lực cấp B! Sao có thể!"
Cô bất giác hét lên khiến mấy người nhà họ Thời cũng phát hiện có điều không ổn.
Họ cùng nhau vây quanh liền thấy khuôn mặt vừa quen vừa lạ đó.
"Đây là Thời An á?"
Khi về nhà họ Thời, cơ thể Tiểu Thời suy dinh dưỡng nghiêm trọng, hốc hác và yếu ớt, rụt rè và cẩn thận không hề phù hợp với gia đình giàu có lộng lẫy.
Cô cũng đã từng cố gắng dùng cách của mình để lấy lòng và chiều ý tất cả mọi người trong nhà họ Thời nhưng đổi lại chỉ là sự chán ghét và chế giễu vô tình.
Cô vốn tưởng rằng mình cuối cùng cũng có một gia đình ấm áp, không ngờ lại bước vào một địa ngục khác.
[Con có thể giống Nhạc Nhạc, dù không có tinh thần lực cũng có thể học vẽ và trà đạo mà?]
[Sao con lại ngốc thế! Dạy thế nào cũng không được!]
[Như vậy làm sao ta dẫn con ra ngoài đây?]
[Vốn định giới thiệu chị cho nhà họ Lý, bây giờ em còn không dám nói chị là chị gái em!]
[Hôm nay nhà có tiệc con đừng xuống lầu!]
[Ngay cả một ngón tay của Nhạc Nhạc con cũng không bằng!]
[Gọi mày là chị mày thật sự tưởng mình là chị rồi à? Nhìn xem, cả nhà này không ai đứng về phía mày đâu!]
[Đồ của mày đều là của tao rồi!]