"..."
"Tịnh Linh Dịch ở Liên Bang đến từ một tổ chức tên là Huyền Thanh Tông, vậy đám người này và Huyền Thanh Tông có quan hệ gì?"
Tất cả mọi thứ đều được xâu chuỗi lại, trực giác mách bảo Phó Uyên rằng những thứ vượt quá lẽ thường đồng thời xuất hiện, lại có bóng dáng của cùng một nhóm người đứng sau, Đế Quốc cần phải xem trọng.
Nhưng sự thật cũng cho thấy, nhóm người này không có mối đe dọa nào đối với Đế Quốc...
Họ rất hợp nhau.
Đứa trẻ tên Tôn Thiên Vũ đó luôn miệng gọi tướng quân, không ngờ lại hợp mắt ông đến vậy.
Khi ông đang suy ngẫm thì tài khoản mã hóa vang lên.
Số này là do ông đưa riêng cho Lý Nguyên Bác trong lần gặp trước.
"Đội trưởng Lý?"
Ông tránh đám đông nhận quang não nhưng người xuất hiện ở đầu dây bên kia không phải là Lý Nguyên Bác.
"Anh là?"
"Lão Phó, là tôi."
"!"
Bên kia, nhiệm vụ của Thiên Ẩn được giao xuống, không lâu sau đã nhận được tin Cosa Nostra bỏ trốn.
"Chạy rồi?"
"Đúng..."
"Mấy đứa học sinh cũng không bắt được?"
"Đối phương trả lời không phải họ không cố hết sức mà là thật sự không đánh lại."
"Viện cớ! Thành không không thấy nhưng thất bại thì có thừa! Tôn Thiên Vũ cấp B, Tiêu Hoài Viễn gần như không có chiến lực, có uy hiếp chỉ có Ivan 3S, Cosa Nostra nhiều người như vậy mà không bắt được!"
"Tốn bao nhiêu tiền nuôi đám vô dụng này làm gì!"
"..."
Tính tình người nhà Kimura không tốt, thuộc hạ không dám nói nhiều.
Tin tức anh ta nhận được là Cosa Nostra không hề khinh địch hay sai lầm chiến lược, mà là hoàn toàn bị nghiền nát.
5 chiếc 3S, 12 chiếc 2S cũng không giải quyết được 3 người này...
3 Cơ giáp sư này không hề đơn giản và vô hại như vẻ bề ngoài.
Nhưng bây giờ bao gồm cả Kimura Yoshio, hầu hết mọi người dường như chỉ nhớ rằng họ đã sửa chữa Niết Bàn...
"Sắp đến cuộc thi lớn rồi, làm quá ồn ào cũng không tốt, đợi kết thúc rồi nói."
Tin tức về việc Niết Bàn được kích hoạt vẫn tiếp tục lan truyền.
Bên ngoài có nhiều đồn đoán, tin tức lan truyền thật giả lẫn lộn.
Người dân Liên Bang xem xong cười cho qua chuyện.
"Nói Tiêu đại sư của Liên Bang chúng ta dẫn hai học viên quân sự sửa Niết Bàn? Còn bị quân đội Đế Quốc bắt đi!"
"Hai học viên quân sự? Ai vậy?"
"Chính là hai người đứng đầu cuộc thi cơ giáp năm nay, Tôn Thiên Vũ của Học viện Quân sự số 18 và Ivan của số 1 Trung Ương đó."
"Đơn giản là quá lố bịch!"
"... Niết Bàn đó nói sửa là sửa được sao? Mấy trăm nghìn Cơ giáp sư đều thất bại, chúng ta đi tham gia một cuộc thi lớn của các trường quân sự tiện tay là sửa được luôn?"
"Tài khoản marketing bịa chuyện cũng không động não."
"Nói đến tài khoản marketing, có một tin còn nóng hơn nữa cậu nghe chưa?"
"Chuyện gì chuyện gì?"
Một đám người xung quanh mong chờ hóng chuyện.
"Cậu của hàng xóm của chị họ thứ ba của dì thứ hai nhà tôi có một người chú là một thương nhân quốc tế, thường xuyên qua lại biên giới Đế Quốc và Liên Bang, anh ấy nói với tôi, cậu đoán xem là gì?"
"Chậc, cậu nói đi chứ! Đừng có câu giờ!"
"Anh ấy nói gần đây có đi qua khu vực Thanh Hòa Nguyên mấy lần, phát hiện có tàu của quân đội ra vào! Mà không chỉ một lần!"
"..."
Phản ứng của mọi người đều rất nhất quán, không thể nào.
"Có phải nhìn nhầm không? Khu vực đó có nhiều hành tinh lại gần nhau, tình cờ nhìn nhầm thôi?"
"Đúng vậy, nếu chiến hạm có thể tự do ra vào vậy có nghĩa là Thanh Hòa Nguyên đã được giải phóng, chuyện vui lớn như vậy mẹ chúng ta không thể nào không nói một tiếng được!"
"Phì phì phì! Mẹ chúng ta chưa bao giờ xì hơi, không đúng, ít nhất chúng ta phải được nghỉ chứ!"
"Anh nghĩ gì thế, chỉ nghĩ đến nghỉ ngơi, nếu Thanh Hòa Nguyên được giải phóng tôi sẽ quyên tiền, quyên một năm tiền lương của tôi cho người nghèo trên hành tinh rác!"