Chỉ là không rõ mấy ngôi sao tương lai đầy hứa hẹn này tại sao còn phải che giấu thân phận đi nhận nhiệm vụ.
"Sau này chúng ta vẫn giữ quan hệ tốt với Huyền Thanh Tông chứ?"
Quan hệ tốt? Chiến lực đỉnh cao, thuốc hàng đầu... Tình huống này không phải nên gọi là ôm đùi sao?
Từ sau khi dung dịch phục hồi 100+ xuất hiện, cuộc thảo luận trong Viện Nghiên cứu chưa từng dừng lại.
"Máy kiểm tra trong viện có thể đo được thuốc trên 100, đã đo chưa?"
"Đo rồi, 158!"
"!"
"Mẹ nó! Không phải chỉ vượt một chút thôi à?"
"Ừm, đổi mấy cái máy đều là 158."
"Vũ trụ đã từng có dung dịch phục hồi với con số này chưa?"
"... Nghe cũng chưa từng nghe, mơ cũng không dám nghĩ đến mức độ đó."
Tiết Linh Linh: [158 là giới hạn dưới của tôi. ]
"Có hiểu được phương pháp chế tạo của cô ấy không?"
"Không hiểu."
"Vậy công thức thì sao?"
"Công thức thì có thể nhìn ra nhưng có mấy loại dược liệu tôi không rõ ý nghĩa khi cho vào, theo lý mà nói dược tính nên xung đột, rất có thể sẽ hỏng hoặc hiệu quả giảm mạnh mới đúng."
"Tỷ lệ cũng vô cùng không chính xác, anh xem cô ấy vốc một nắm cỏ cầm máu... Nếu là học sinh của tôi chắc phải phạt đứng rồi!"
"Vấn đề chính là ở đây, liệu có phải cô ấy có một bộ kỹ thuật chiết xuất hoàn toàn mới không?"
"!"
"Tôi cũng đang định nói, công thức thuốc dẫn thú cũng là cô ấy đưa, công thức chắc không có vấn đề nhưng chúng ta làm đến giờ nhiều nhất chỉ có thể phục hồi 30% hiệu quả của mẫu... Chẳng lẽ là vì chúng ta chưa tùy tiện bằng?"
"Tìm cơ hội hỏi cô ấy một chút được không?"
"Ừ, cũng chỉ có cách này thôi."
Tin tức truyền ra đã đâm một nhát đau điếng vào Trần Tiến và Trần Viêm Phong...
Một thuốc dẫn thú lọt vào danh sách thu mua của quân đội thì thôi, nếu lại có thêm một dung dịch phục hồi hàng đầu, muốn để nhà họ Trần tăng vọt giá trị hoàn toàn dễ như trở bàn tay.
Nếu, nếu lúc đầu, tiếc là không có nếu...
Nhìn đứa con gái bị vứt trở thành minh châu của giới thuốc, nhà họ Trần không còn cơ hội lật mình nữa.
Ngày thứ hai, cuộc thi cơ giáp bắt đầu.
140 Cơ giáp sư tụ họp, mọi ánh mắt đều thầm liếc về phía Thời An.
Dù cô chưa từng thể hiện một chút năng lực sửa chữa và thiết kế cơ giáp nào nhưng chỉ cần cô ở đó, trong lòng mọi người đều áp lực nặng nề.
"Thầy ơi, em bỏ cuộc!"
"!"
"Em muốn đi đấu lính đơn à?"
"Vâng."
"Được."
Nếu là người khác ông ta còn khuyên vài câu.
Vị này, đến làm Cơ giáp sư thật sự là lãng phí.
Bây giờ các học viên hoàn toàn là hai tâm trạng, thiên đường và địa ngục!
Cơ giáp sư: [Hi hi!]
Lính đơn: [Cậu đừng qua đây!]
[Tin tức chấn động! Thời An đi đấu lính đơn rồi!]
[Vui mừng khôn xiết! Thời An bỏ cơ giáp theo chiến đấu rồi!]
[Đại lão đi rồi, ông mày thở phào nhẹ nhõm!]
[Không phải chứ, biết đâu Thời An không biết sửa cơ giáp thì sao?]
[... Dám đoán thật đấy, theo phong cách của đại lão, thập toàn thập mỹ mới là chuyện đương nhiên!]
[Các cậu thì sướng rồi, bắp chân ông mày đang run cầm cập! Cầu trời cho tôi không bốc phải Thời An và Cố Chiến Đình!]
[Không có tiền đồ, tôi thì khác, cầu trời cho tôi không bốc phải top 10!]
[... Đây là vòng loại, gặp họ chứng tỏ cậu có tiền đồ đó!]
[Tôi không có tiền đồ gì cả... ]
[A a a a a! Lời cầu nguyện của tôi đã thành sự thật! Tôi muốn xem đại lão so tài!]
[Trailer cuối cùng: Quyết chiến trên đỉnh Tử Cấm Thành!]
[Ông mày máu nóng sôi trào rồi! Mong đợi mong đợi!]
Cuộc thi cơ giáp chính thức bắt đầu, ban tổ chức chuẩn bị 140 cỗ cơ giáp, mức độ hư hỏng tương đương nhau.
Trong thời gian 4 giờ, các học viên tham gia cần cố gắng sửa chữa, cuối cùng kiểm tra các thông số tốc độ, hiệu suất năng lượng, độ linh hoạt và sức tấn công, người có tổng hợp cao nhất sẽ được xếp hạng.