Tiếng động lớn cũng thu hút ngày càng nhiều Trùng tộc.
"Ồ hô, cuối cùng cũng gọi viện binh rồi!"
"Trí thông minh của Trùng tộc hình như cũng không thấp!"
"Đúng, chúng nghe lệnh."
"Còn có phân công! Vừa rồi tôi gặp một con còn chơi trò cảm tử!"
"Vậy chúng ta thi xem ai có thể ép được Trùng chúa ra trước!"
Huyền Thanh Tông chiến đấu hơn 3 tiếng đồng hồ nhưng không hề cảm thấy mệt mỏi, động tác càng đánh càng nhanh, càng ngày càng thuần thục.
Mấy người Trúc Cơ tự tăng độ khó cho mình, chuyên chui vào ổ trùng để rèn luyện thần thức và tốc độ phản ứng.
Trên người dán bùa Phòng ngự nên những đòn tấn công nhỏ hoàn toàn không sợ.
Nhưng phía Trùng tộc thì khác, mấy con đầu đàn càng đánh càng tức.
Miệng sắc nhọn rít lên giận dữ kêu gọi đồng loại.
Mặt đất cứng rắn như bị xé toạc một lỗ hổng khổng lồ, vô số con trùng tràn ra.
Lần này kích thước của lũ trùng lớn gấp đôi so với trước.
"Ting!"
Đòn tấn công nhanh của con trùng lớn va mạnh vào cây hồng anh thương của Alice.
"Ồ! Đổi một đợt lợi hại hơn à?"
Con trùng lớn có tốc độ nhanh hơn, chiến lực mạnh hơn, nhưng... Mọi người lại càng phấn khích hơn.
"Việc chân tay tôi làm đủ rồi, mau tăng chút độ khó đi!"
"Đây chắc là trưởng nhóm của bầy trùng, có thể thống lĩnh và chỉ huy các bầy trùng nhỏ!"
"Chú ý, cái này khác với đám Trùng lính cấp thấp kia, chiến lực mạnh còn biết suy nghĩ!"
Quả nhiên có Trùng trưởng ở đó, cả bầy trùng bắt đầu tổ chức chiến đấu có mục tiêu.
"Bay cũng rất nhanh!"
"Tấn công trên không à? Chúng ta cũng có!"
"Tê Tê!"
Dương Thành thả chim hồng hoàng và bầy ong ra, Tiểu Tiểu, Tiểu Ngọc, Đại Hoàng, Ừ Hừ và Chi Chi cũng lần lượt xuất hiện.
Tiểu Cửu chỉ đứng một bên nhìn, nếu cô ra tay thì mọi người sẽ không có gì để chơi.
Theo lẽ thường khi đối mặt với sinh vật cấp bá chủ như Trùng tộc, tất cả các loài thú đều nên cảm thấy sợ hãi.
Nhưng vấn đề là đối diện là một đám Tinh thú đã được tinh lọc tiến hóa thành linh thú!
Các thú cưng bày tỏ, sợ là gì?
Bên cạnh thậm chí còn có một con thần thú!
Tiểu Cửu còn đang kìm nén uy áp, nếu không... Ổ này coi như dụ vô ích, trong vòng trăm dặm không con trùng nào dám lại gần!
Bát tiên qua biển, mỗi người mỗi vẻ!
Thế là trận chiến biến thành một cuộc nghiền nát áp đảo.
Xét về tốc độ, về chiến lực, Trùng tộc bình thường hoàn toàn không bằng linh thú.
Viện binh vừa đến nơi đã gặp ngay đòn tấn công của binh đoàn thú cưng.
Tiểu Tiểu và Tiểu Ngọc hiện ra bản thể, thân hình khổng lồ như núi, chỉ cần tấn công vật lý thuần túy cũng có thể tiêu diệt không ít Trùng lính
Tuy Đại Hoàng, Chi Chi và Ừ Hừ không có chiến lực mạnh bằng nhưng tốc độ cực nhanh, trong tình huống tự bảo vệ mình còn có thể giết từng con trùng một.
Đồng thời còn có thể phối hợp với chủ nhân để tấn công.
"Lão đại, có phải tôi hoa mắt không?"
"Tinh thú cấp cao!"
Sầm Nhượng nhìn con rắn trắng khổng lồ và sói đầu đàn băng sương thò đầu từ trong rừng ra, đánh một đường từ ngoại thành đẩy vào nội thành.
Kinh ngạc, bối rối, sợ hãi, nghi ngờ... Cuối cùng đều hóa thành một mảnh mông lung.
"Tinh thú đang phối hợp với con người đánh Trùng tộc!"
Anh lại dụi mắt cố gắng xác nhận đây có phải là ảo giác không.
Rất nhanh chiến trường đầy xác chết, đối phương lại không hề hấn gì.
Thậm chí còn có thể cảm nhận được sự chưa đã thèm của họ.
Thấy tình hình không ổn, những con chỉ huy còn lại dẫn theo tàn quân chui vào khe đất chạy mất.
"!"
"Trùng tộc bị đánh lui rồi!"
Đợt vừa rồi ít nhất cũng có mấy vạn Trùng tộc, còn có cả Trùng chỉ huy xuất hiện.
Trận chiến cấp bậc này lại bị mấy người dẫn theo mấy con Tinh thú đánh lui!