"Đợi đã, cuộc thi lớn các trường quân đội thì sao?"
"..."
"Về lý thuyết thì Cố tướng quân tham gia nên Liên Bang đã phạm quy..."
"Vậy, cậu đi mà nói?"
"..."
Còn muốn sống nữa không?
Rất ăn ý, không ai nhắc lại kết quả của cuộc thi quốc tế nữa.
Vậy vấn đề là.
"Khóa tiếp theo thì sao?"
"..."
Im lặng, lại là một sự im lặng kéo dài.
"Còn thi nữa không?"
"Mầm non tốt đều bị Huyền Thanh Tông vơ vét hết rồi..."
"Cũng không hoàn toàn."
Phó Uyên lên tiếng, chuyện này ông đã bàn bạc với Tông chủ rồi.
"Linh căn thức tỉnh chỉ là số ít, không hoàn toàn trùng khớp với những đứa trẻ có tinh thần lực cấp cao."
"Tu tiên không thể hoàn toàn thay thế công nghệ Vũ trụ, Huyền Thanh Tông cũng không thể thu hết anh tài trong thiên hạ."
"Linh lực và công nghệ phải bổ trợ cho nhau!"
"Vậy thì hãy để khoa học học cách tu tiên!"
Trăm năm sau Vũ trụ xuất hiện một loạt 5S, 6S...
"Bán Tiên chiến thể" 8S càng trở thành vũ khí tối thượng của quân đội!
-
"Phòng Luyện khí thế nào?"
"Cũng tạm, Yorton cập nhật trang bị nên đặt một lô lớn cơ giáp, đang bận rộn việc này!"
Dưới mắt Ethan là quầng thâm đen kịt nhưng sự hưng phấn và thỏa mãn nhảy nhót trong đáy mắt lại không thể che giấu.
"Tứ Phong thì sao?"
"Tuần sau có nhiệm vụ phải ra ngoài."
Phó Tri Vi rất vui, vừa mới Luyện Khí tầng hai đã có thể theo Phong chủ đi làm nhiệm vụ.
"Nhiệm vụ gì? Mới nhập môn đã được đi làm nhiệm vụ? Tông chủ có đi không?"
"Đâu cần phiền đến ngài ấy chứ, nhiệm vụ hộ vệ nhưng khả năng cao là đánh cướp Vũ trụ."
"Còn đánh cướp Vũ trụ á? Chỉ cần tung tin Huyền Thanh Tông nhận nhiệm vụ ai dám làm càn!"
Cũng đúng, bây giờ quy tắc giang hồ là những gì liên quan đến Huyền Thanh Tông đều không đụng vào.
Thậm chí cướp Vũ trụ còn dúi đồ cho...
"Đệ tử thân truyền thì Tông chủ có dạy không?"
"Có, mỗi tuần một tiết nhưng lần nào tôi thấy sư tôn cũng rất căng thẳng."
Thời An không phải là một người thầy nghiêm khắc nhưng khí chất trên người...
"Đừng có ở trong phúc mà không biết hưởng, không thì đổi cho tôi đi!"
"Tông chủ mỗi tháng đều có lớp học công khai, mọi người đều có thể nghe!"
"Ồ!"
"Nhưng mà tin xấu, tháng sau bắt đầu có kỳ thi chung rồi!"
"... Đã tu tiên rồi mà vẫn không thoát khỏi ác mộng thi cử sao?"
"Nội Vụ Đường và phòng lưu trữ thi hàng tuần!"
"..."
Mặc niệm cho các huynh đệ tỷ muội...
Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc! Cốc cốc cốc!
"Phát cơm rồi!"
"Không biết hôm nay ăn gì?"
"Đậu cô ve chín rồi..."
"Này! Có thể đổi món khác không!"
"Tôi muốn ăn khoai tây hầm thịt!"
"Tôi muốn ăn cà tím nướng và trứng xào cà chua!"
"Còn kén chọn nữa! Sao các cậu không hỏi xem nhân dân đã ăn chưa?"
Mấy người ngẩn ra rồi nhìn nhau, đều thấy được nụ cười trong mắt đối phương.
Sao những ngày tháng tốt đẹp này lại đến với họ được chứ!
"Ha ha ha ha ha ha!"
Nhân dân cũng thật sự được ăn rồi!
"Nói nhỏ cho cậu biết, cuối tuần sư phụ Tống sẽ mở bếp riêng! Lương nữ sĩ sẽ làm đá bào!"
"Sao cô biết?"
"He he he... Chuyên mở cho Phong chủ Tam Phong đấy."
"Lợi hại thật, lão Phó, cô hòa nhập như người bản địa vậy, sao cái gì cũng biết!"
Chứ sao, cô là Phó Tri Vi mà! Sự ưu tú thể hiện ở mọi phương diện!
"Buổi chiều học môn gì?"
"Môn bùa chú!"
Huyền Thanh Tông lưu truyền một câu nói, khi không có nguy hiểm thì Phong chủ khu Trận pháp chính là nguy hiểm lớn nhất...
"Dán thêm mấy lá bùa phòng ngự vào!"
"Ừ!"
-
Huyền Thanh Tông trở về, Mộc linh căn thăng cấp, đệ tử mới không ngừng tăng lên.
Không chỉ vậy, Viện Nông nghiệp trên cơ sở trồng trọt bằng linh lực đã nghiên cứu ra một bộ phương pháp có thể ổn định sản lượng.
Sản lượng rau không bức xạ hàng ngày đã sắp chạm mốc triệu tấn!
Hơn 180 quốc gia ở lân cận đã có thêm hơn 800 chợ rau.
Giá cả vẫn là giá đó!
"Đừng chen, đừng chen! Ngày nào cũng có! Khung Võ Quan chúng ta mỗi ngày được phân 1000 tấn! Hôm nay không mua được ngày mai vẫn còn, sẽ chỉ ngày càng nhiều hơn!"
"Chỉ có một điều đừng làm cò mồi! Người ta bán giá này là để ai cũng có thể ăn được một miếng, đừng gây thù với dân chúng!"
"Sau này còn có thể nhiều hơn nữa à?"
"Nhiều, sao không nhiều được! Viện Nghiên cứu Đế Quốc chúng ta đã xuất phát rồi, nghe nói Đặc khu Huyền Thanh sau này ngoài tông môn trồng trọt bằng linh lực sẽ trở thành ngành công nghiệp số một!"
"Không chỉ vậy, nghe nói Omega đã tìm thấy một hành tinh khác rất thích hợp để trồng trọt, rất nhanh sẽ có hành tinh nông nghiệp thứ hai, thứ ba..."
"Mục tiêu của khu Linh thực là để tất cả người dân Vũ trụ đều được ăn rau không bức xạ!"
Nghe những lời này trong lòng mọi người dâng lên niềm hào hùng vạn trượng.
"Bà Hoàng, sao bà không mua?"
"Tôi quên mất, con gái bà vào Huyền Thanh Tông rồi mà!"
"He he, nó ở khu Linh thực nên ngày nào cũng gửi cho tôi rất nhiều."
Những người khác: [Bà già này, đến đây để khoe khoang đúng không... ]
Bà Hoàng: [Con gái thật giỏi!]
-
"Vãi! Phong chủ khu Trận pháp!"
Cộng hòa Ngân Minh đã mời khu Trận pháp đến thủ đô Thiên Nguyên Thành để bố trí trận pháp phòng ngự.
Ngân Minh vốn định mời Samuel kết quả người đến lại là một trong Huyền Thanh Thập Thất, Huyền Lăng Tử!
Hối hận! Hận!
Lúc đầu lẽ ra nên kiên trì đến cùng cử một phi thuyền tư nhân của quân đội đi đón người!
Không đúng, đây không phải là vấn đề đón hay không, đây đã nâng lên thành vấn đề ngoại giao cấp cao rồi!
"Sư phụ Tiểu Huyền Tử! Đường này đường này!"
Người phụ trách tiếp đón là Bộ trưởng Bộ Trang bị Gregor, ông vừa chào hỏi Tiểu Huyền Tử vừa cho người báo cáo.
"Lập tức báo cáo Nguyên soái, nói người đến là Phong chủ... Còn có cả khu Trận pháp!"
Cấp bậc của Phong chủ tương đương với Tướng quân một nước!
Bộ trưởng Bộ Trang bị như ông không đủ tầm!
Huyền Thanh Tông không quan tâm nhưng Ngân Minh không thể thất lễ!
Tiểu Huyền Tử vốn là dẫn đệ tử ra ngoài thực hành.
Quan trọng hơn là cung Tài Bạch của cô sau chiến tranh đã từ sao rơi tài khô chuyển thành âm dương hỗn tạp...
Đã có bước nhảy vọt về chất nhưng đồng chí vẫn cần nỗ lực!
Khu Trận pháp không thể cứ dựa vào sự trợ cấp của tông môn, việc cần làm vẫn phải làm!
Về mặt định giá không thể đặt quá cao, cái gì quá cũng không tốt, vật cực tất phản, chỉ có thể nước chảy đá mòn!
Thế là Ngân Minh đã chi 80. 000 một trận pháp phòng ngự, mời được cả khu Trận pháp của Huyền Thanh Tông!
"Bộ trưởng, chúng ta thêm tiền đi!"
Gregor cạn lời, ông muốn thêm chứ sao lại không muốn!
Giá ông đưa ra không phải là 80. 000 mà là 80 triệu!
Trời ạ, cái cảnh trả giá đó, tuyệt vời!
Ông không ngừng tăng giá, đối phương không ngừng giảm giá!
Vai trò đảo ngược rồi!
Cuối cùng khu Trận pháp nghiến răng nhận thêm 30. 000! 50. 000 thành 80. 000!
Đối phương nói: "Tài lộc như sông ngân, múc một gáo không cạn, vốc đầy ắt chìm!"
Nghe không hiểu nhưng không khuyên được!
Ông chỉ có thể tìm thêm nhiều nhu cầu...
"Không được, ít nhất cũng phải thanh toán chi phí đi lại cho người ta chứ!"