Chương 555

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:29:00

Bề mặt chảy những đường vân màu xanh huỳnh quang như thể là năng lượng cuồng bạo đang tuôn trào trong cơ thể. Trên mặt có vô số mắt kép, ánh mắt đầy giận dữ và sát khí lạnh lẽo nhìn mà rợn cả tóc gáy. Miệng lớn không ngừng đóng mở, chất nhầy tanh hôi chảy ra có thể nhanh chóng ăn mòn mấy lớp sàn dày. Cánh trùng bán trong suốt dang rộng che cả trời đất kéo dài hơn hai mươi mét. Trên màng cánh phủ đầy những sợi lông hình dao sắc nhọn, rung động trong không khí tạo ra tiếng vo ve của cái chết. Chi trước có hình lưỡi hái khổng lồ, chi sau khỏe mạnh. Chỉ cần hơi khuỵu gối là có thể bộc phát sức bật đáng sợ, xé toạc bầu trời và bay lên trong nháy mắt. Đuôi kéo theo một bộ phận đẻ trứng cồng kềnh. Đây là! Trùng chúa! Cảnh tượng rùng rợn đó không thể lay động cảm xúc của Sầm Nhượng nữa. Dù thành hay bại anh đều bình thản chấp nhận! Nhiệm vụ đã hoàn thành, anh cũng đã từ bỏ, anh quá mệt mỏi rồi. Hôm nay anh đến đây đã không định sống sót trở về. Đi đến bước này, hoàn thành sứ mệnh cuối cùng, phần còn lại cứ giao cho số phận. Lúc này doanh trại giống như địa ngục, những chiến sĩ còn sống sót bị Trùng tộc bao vây. Nhưng vẫn có những chiến sĩ đang vật lộn lần cuối. Ánh mắt giận dữ và sắc bén của Trùng chúa nhìn chằm chằm vào những con người nhỏ bé trước mắt. Chi trước tượng trưng cho cái chết vung lên như lưỡi hái, dường như sắp có máu tươi văng tung tóe. "Lão đại! Mau tránh ra!" Sầm Nhượng nhắm mắt lại đón nhận tử thần lẽ ra đã đến từ 7 năm trước. Các chiến sĩ liều mạng la hét mong chờ kỳ tích giáng xuống. 7 năm rồi! Hãy để họ nắm lấy! Tia hy vọng le lói đó! Trong giây phút này thời gian như bị kéo dài vô tận, nhịp tim cũng như ngừng lại. Nhưng giây tiếp theo lưỡi hái của Trùng chúa không đâm thủng bất cứ thứ gì. Không có máu me, không có đau khổ và chia ly, cũng không có sinh mạng nào ra đi. Thảm kịch tưởng tượng đã không xảy ra. Một giọng nói tinh nghịch vang lên. "Á! Thật sự có người sống sót à!" Giọng nói xa lạ khiến Sầm Nhượng mở mắt. Anh thề, đây là giọng nói cảm động nhất mà anh từng nghe trong đời. Giọng nói có thể xua tan mọi sợ hãi, sưởi ấm lòng người, khiến người ta tràn đầy sức mạnh. Bản thân đã không còn ở dưới lưỡi hái của Trùng chúa. Cổ áo sau bị nắm chặt bay lượn vững vàng trên không trung, dưới chân là một thanh kiếm sắt. Quay đầu lại nhìn chủ nhân của giọng nói đó, là một cô gái trẻ. Gương mặt bụ bẫm đầy vẻ ngây thơ, hoạt bát và tràn đầy sức sống. Trẻ, thật sự quá trẻ, so với một chiến sĩ có lẽ vẫn còn là một đứa trẻ! Có thể cứu anh khỏi tay Trùng chúa trong nháy mắt, là một đứa trẻ mạnh đến đáng sợ! Nhìn lại chiến trường, mấy gương mặt xa lạ xuất hiện trong nháy mắt thay thế các đồng đội chặn lại mọi đòn tấn công. Họ đều đã được cứu và đặt trên một khoảng đất trống không xa. Mọi người vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng vừa rồi, ngơ ngác nhìn mọi thứ trước mắt. Trận chiến trong vòng vây đã bắt đầu. Selene thật sự có người đột nhập! Một nhóm gồm 16 người nam nữ vô cùng trẻ trung, tươi tắn và dũng cảm! Không có cơ giáp! Không có pháo! Không có vũ khí nóng! Chỉ có vũ khí lạnh thuần túy! Đao! Kiếm! Hồng anh thương! Giống như câu chuyện võ hiệp, anh hùng từ trên trời giáng xuống! Chiến lực lại mạnh đến kinh người! Ánh sáng lạnh lóe lên, bóng kiếm múa như rắn bạc. Đi đến đâu Trùng lính cấp thấp ngã rạp như cỏ khô đén đấy. Một chọi một trăm, không! Một chọi một nghìn! Không đúng! Đây là một cuộc quét dọn áp đảo! Còn có Tinh thú, đám Tinh thú uy phong lẫm liệt, khí thế ngút trời đang ở tư thế bảo vệ bao vây các đồng đội ở giữa.