Chương 258

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 09:57:33

"Tôi đại diện cho Liên Bang cảm ơn sự cống hiến xuất sắc của các vị!" Điều này khiến cho đám người Ám Vực rất ngại ngùng, tuy đã bắt được cướp Vũ trụ, cứu được dân chúng nhưng tiền cũng lấy không ít... Sau đó anh ta liếc nhìn Siren sau lưng Thời An. Nhẹ giọng nói một câu: "Về sớm đi." Nói xong quay người dẫn đội rời đi. "!" "..." "Anh ta có ý gì?" Siren nghe thấy thì như trời sập xuống! Rõ ràng viên thuốc Dịch Dung này vô dụng rồi! Đứa trẻ bị lột sạch đến không còn cả quần lót! "Hu hu hu hu... Sư tôn, phải làm sao bây giờ?" "Cứ nói chúng ta đến đây du lịch!" "Làm sao có thể! Nói chúng ta vô tình gia nhập đội ngũ của Ám Vực à? Vô tình đến hành tinh S789 cách đây mấy vạn dặm? Rồi vô tình tiêu diệt Quỷ Ảnh?" "Còn vô tình vớ được một món hời lớn!" "..." "Thôi, cứ nói thật đi, chúng ta đến đây để rèn luyện!" "Vậy chuyện tu tiên thì sao?" "Cứ giấu trước đã, anh cứ nói đây là bí mật! Tôi cũng nói với người nhà như vậy." "Cái bệnh không biết nói dối này dễ giải quyết, tôi dạy anh một chiêu gọi là không hỏi không nói, ấp a ấp úng, nói đông nói tây, hỏi gắt quá thì anh giả vờ ngất!" "... Có lý đấy." "Hai ngày nay anh có thể luyện tập trước đi." "Còn một chiêu nữa, anh có thể lấy thêm ít thuốc về để bịt miệng cha anh!" "!" "Anh bạn, hay quá! Đúng là cậu mà! Không hổ là người đầu tiên Trúc Cơ trong tông môn! Đầu óc đúng là nhanh nhạy hơn người khác!" Tô Tử Ngang được khen còn đắc ý nhìn Alice, ánh mắt khoe khoang và khiêu khích không thể rõ ràng hơn. Alice nghiến răng nghiến lợi cũng góp ý: "Đừng nghe ý kiến tồi của cậu ta, một sức mạnh có thể chế ngự mười kỹ xảo cậu hiểu không? Nghe tôi, đánh cho phục là được, không ai dám hỏi!" Mấy người nhìn bắp tay cuồn cuộn của cô trong lòng thầm lau một giọt nước mắt đồng cảm cho cha Dương. Có thể tưởng tượng người nhà họ Dương đã sống những ngày tháng như thế nào. "... Chiêu này chỉ có cô dùng được thôi." "Đội trưởng Chu chắc đã sớm nhận ra rồi, anh không thấy ban đầu anh ta rất háo hức muốn Tịnh Linh Dịch nhưng sau đó lại rút lui sao? Chắc là muốn bắt đầu từ anh đó!" "!" Quân đội đã đi còn lại là đội ngũ làm nhiệm vụ. Ngày nào Ám Vực cũng giúp Huyền Thanh Tông chạy vặt, tháo dỡ cơ giáp, đào khoáng thạch, tìm dược liệu. Ô Lâm Châu cũng cho Tiết Linh Linh không ít đồ, suýt nữa thì moi sạch túi của mình. Ban đầu họ gọi Tiết Linh Linh là "Tam công chúa" nhưng cô ngại không dám nhận, sau đó đổi thành Tam tiểu thư. Từ đó giang hồ lại có thêm một truyền thuyết, người chế tạo ra "Tịnh Linh Dịch" nổi tiếng là Tam tiểu thư của một nhà quyền quý nào đó. Không ít người tìm kiếm manh mối này nhưng không thu được kết quả gì... Ô Lâm Châu nghĩ Huyền Thanh Tông đều thích tiền nên định làm theo sở thích của họ. "Tông chủ, các vị còn muốn bắt cướp Vũ trụ không?" "!" "Còn nữa à?" "Có!" "Giống như Quỷ Ảnh à?" "Cái đó thì không, nhỏ hơn." Thêm một Quỷ Ảnh nữa thì trái tim nhỏ bé của họ thật sự không chịu nổi. "Xa không?" "Chúng tôi còn có tin tức về 2,3 sào huyệt nữa, ước chừng một tuần là có thể giải quyết xong." "Đi!" "Đi!" "Là công dân của Liên Bang Vũ trụ, chúng ta có trách nhiệm diệt trừ tội ác! Trừ gian diệt bạo! Mấy người nói có đúng không!" Tô Tử Ngang hô to một tiếng, tất cả mọi người lập tức bùng cháy! Theo đại lão có thịt ăn, còn có cảm giác an toàn cực kỳ! "Đúng!" "Vì đạo nghĩa không thể từ chối!" "Quét sạch tội ác! Cướp của người giàu chia cho người nghèo!" "Quét sạch tội ác! Cướp của người giàu chia cho người nghèo!" Những người khác: "..."