"Được thôi!"
Thế là ngoài Cố Hàn và Thời An, tất cả đều lên cơ giáp xông đến tuyến đầu của hỏa lực.
Học viện Quân sự số 153 mất một Cơ giáp sư và một binh sĩ, còn lại 8 người.
Hải Vương còn lại 3 người.
Học viện Quân sự số 18 có đầy đủ thành viên và đã lười biếng cả ngày, tinh thần phấn chấn sẵn sàng chiến đấu.
Cao Vân Lôi và Tô Tử Ngang đã sắp rảnh rỗi đến phát rồ rồi.
"Các người là đội nào? Đừng xen vào, đây là chuyện của chúng tôi và Hải Vương!"
Học viện Quân sự số 153 thấy có người ra mặt liền sốt ruột.
Bỏ lỡ cơ hội này họ sẽ không còn thời gian nữa.
"Xin lỗi, chúng tôi có nghĩa vụ bảo vệ sự an toàn của khách hàng."
Dương Thành nghe thấy những lời này bất giác ưỡn ngực.
Lần đầu tiên cảm thấy số tiền này tiêu thật đáng!
"Các người là ai? Liên quan quái gì đến các người!"
"Học viện Quân sự số 18."
"Cút đi, nếu không đánh cả các người đấy!"
Học viện Quân sự số 153 đương nhiên ngang ngược vì trong tất cả các thông tin tình báo nhận được trước trận đấu, Học viện Quân sự số 18 tuyệt đối không nằm trong danh sách cần chú ý.
Nói ngắn gọn là, một quả hồng mềm khác.
Đội trưởng trực tiếp ra lệnh.
"Nói nhảm gì nữa! Đánh luôn! Sắp hết thời gian rồi!"
Hai mươi phút sau, Tôn Thiên Vũ bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Trên mặt đất đầy mảnh vỡ cơ giáp và trong sa mạc trống trải vang lên giọng nói không cam lòng và hối hận của Học viện Quân sự số 153: "Cậu! Các người! Mối thù này ông mày nhớ mãi!"
Lần này thật sự đã đụng phải bức tường sắt.
Học viện Quân sự số 18 là cái quái gì vậy, chưa từng nghe nói đến, sao lại mạnh như vậy!
[Học viện Quân sự số 153 bị loại!]
"Hì hì hì, anh em Hải Vương, tình hình thế nào?"
Thu lại cơ giáp, một nhóm người vào trại nghỉ ngơi.
"Đội số 153 không biết từ đâu biết được chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ Xương rồng nên đã truy đuổi chúng tôi khắp nơi."
"Nghỉ ngơi đi, nào, có cần dung dịch dinh dưỡng không!"
"Cần!"
Hải Vương bị truy đuổi từ tối qua đến giờ đã kiệt sức, cạn kiệt đạn dược và lương thực.
Chủ công Khải Lỵ bị thương nặng, hiện giờ trạng thái đã có chút suy nhược.
Dược sư cũng đã bị loại, trên người có duy nhất hai lọ dung dung dịch phục hồi mà Dương Thành mua từ Tiết Linh Linh trước đó.
Anh không hề suy nghĩ trực tiếp ấn đầu cho Khải Lỵ uống.
"May mà gặp được các cậu nếu không chắc chúng tôi đã phải bỏ cuộc rồi."
"Đội trưởng, tình hình của Khải Lỵ không ổn lắm, nếu lát nữa không được chúng ta sẽ gọi đội cứu hộ."
"Ừ."
Không khí căng thẳng hẳn lên.
Trong lều, thỉnh thoảng Khải Lỵ lại phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.
Chẳng bao lâu đợt nhiên ngừng lại!
"Đội trưởng, đội trưởng!"
Đột nhiên trong lều vang lên tiếng kinh hô.
"Sao vậy sao vậy?"
"Đội trưởng, vết thương của Khải Lỵ, vết thương!"
"Biết thế đã không cố chấp, không thăng cấp được thì thôi!"
Anh đang hối hận vì sự liều lĩnh của mình đã gây tổn hại cho đồng đội!
Kết quả theo ánh mắt nhìn xuống, anh thấy Khải Lỵ đang nằm trên giường, vết thương đẫm máu trên ngực bắt đầu lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được!
Biểu cảm đau đớn, nhịp thở gấp gáp dần dần trở nên bình tĩnh.
"!"
"Lành rồi?"
Vết thương của Khải Lỵ không phải là nhẹ, ngực liền với vai sâu đến tận xương.
Dương Thành sợ nhất là không được cứu chữa kịp thời sẽ để lại di chứng.
Kết quả bây giờ chỉ trong một cuộc nói chuyện, sau khi lau sạch vết máu mọi thứ như chưa từng xảy ra.
"Không, tôi không nhìn nhầm chứ?"
"Vừa rồi còn sâu thấy xương bây giờ đã lành rồi? Cậu đang biểu diễn ảo thuật à?"
"Đợi đã, cậu cho cô ấy uống gì vậy?"
"Dung dung dịch phục hồi!"
"Dung dung dịch phục hồi gì mà hiệu quả tốt vậy? Thần dược à?"