Chương 163

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:59:16

Linh căn ngày càng ngưng tụ, khí tức cũng ngày càng nồng đậm. Sau khi trời sáng mấy người mới trở về trại. Hôm qua họ không ở đó, trại lại bị hai đợt chuột tấn công. "!" "Tình hình này có thường gặp không?" "Không thường gặp..." "Tôi vào xem thử." "Chúng ta đi cùng đi?" "Không cần, tôi dẫn Thiên Vũ đi." Thời An có linh cảm cô phải đi một chuyến. Hơn nữa nhiều người thì lắm lời, có người khác ở đó cô không thể thi triển được. "Chú ý an toàn." Cain biết thân phận của Thời An, đồng thời cũng lo lắng có mối nguy hiểm tiềm ẩn nên đồng ý ngay. Cắt Tỉa bên cạnh vô cùng kinh ngạc. Trước khi đội xuất phát và sau khi đến trại Cain đều nhấn mạnh nhiều lần là không được vào sâu trong hầm mỏ. Đối với tất cả mọi người, bao gồm cả anh ta đều đã dặn đi dặn lại rõ ràng chuyện này. Có người nhặt quặng đi sâu hơn một chút anh ta đều ngăn cản, vậy sao cô gái này muốn vào mà anh lại không nói một lời? Làm trò gì mà phân biệt đối xử vậy? Trước đó người cảnh báo bầy sói rừng tấn công cũng là cô ấy đúng không? Người này rốt cuộc là ai? Không gian hầm mỏ giống như một cái miệng vực thẳm khổng lồ, tối tăm và sâu thẳm. Thời An dẫn theo Tôn Thiên Vũ cầm đèn pin đi về phía trước, bóng dáng hai người dần dần bị bóng tối nuốt chửng. Thế giới bên ngoài như bị ngăn cách, như thể đã đến một không gian khác. Chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở của nhau. "Nơi này thật sự có không ít người đến." Con đường chính rộng lớn bên cạnh có nhiều hầm mỏ nhỏ, càng đi vào trong càng hẹp. "Có nến!" "Bỏ hoang lâu như vậy, thiết bị năng lượng chiếu sáng đã hết vậy mà nến lại còn." Càng là phương pháp nguyên thủy thì thời gian bảo quản trong môi trường này càng lâu. "Có nến thì tốt rồi." Thời An búng tay một cái. Ngọn lửa trên nến lần lượt bùng lên, hầm mỏ đón nhận ánh sáng đã lâu không thấy. "Sư tôn, chúng ta đi đâu?" "Đi đường chính trước." Hai người đi được một lúc lâu, lúc này lối đi chỉ đủ cho hai người đi lướt qua nhau. "Tôi biết tại sao không cho người vào rồi, hẹp như vậy cơ giáp không dùng được, nếu có chuyện gì xảy ra thì kêu rách họng cũng không ai biết." Hai người đã vào hầm mỏ hơn 1 tiếng, càng đi càng sâu. "Sư tôn, cậu đang tìm thứ gì sao?" "Năng lượng dưới lòng đất rất mạnh nhưng không chắc là gì." Đang nói chuyện, đột nhiên có tiếng sột soạt vang lên. "!" "Có thứ gì đó đang đến!" Rất nhanh âm thanh ngày càng gần, ngày càng lớn. "Đến rồi! Lại là đàn chuột tinh!" Đàn chuột như nước lũ tràn đến, hai người lập tức có phản ứng. "Thừa Ảnh!" Tôn Thiên Vũ lấy kiếm quang ra bắt đầu chém giết. Số lượng rất nhiều nhưng cấp độ không cao. Không có người ngoài nên có thể đánh thoải mái. Như chém dưa thái rau, mũi kiếm chỉ đến đâu nơi đó để lại đầy xác chết. "Hỏa Cầu Thuật!" "Viêm Long!" Cùng với tiếng gào thét thảm thiết của lũ chuột, kiếm quang lóe lên, ngọn lửa lớn thiêu rụi xác chết hóa thành tro bụi. Nửa giờ sau trận chiến kết thúc. "Đi vào trong xem tiếp." Đi xuống dưới không khí dần trở nên nóng ẩm, năng lượng dao động cũng ngày càng mạnh. Có linh khí nhưng hình như còn có thứ gì khác... Lúc này họ đã đi sâu xuống lòng đất hơn 10km. Bằng mắt thường có thể thấy được những quặng cấp hai lộ ra. "Sư tôn, có được đào không?" "Chờ chút, phía trước không ổn." Nói xong cô dán một lá bùa phòng ngự cho Tôn Thiên Vũ. Tay cô cầm Thừa Ảnh đi về phía trước. Sột soạt sột soạt! "Sư tôn, phía trước có thứ gì đó!" "Ánh sáng quá mạnh, tắt đi." Thế là hai người đi trong bóng tối. Không khí nóng ẩm bắt đầu lưu động, không gian chật hẹp bắt đầu rộng ra.