"Ai nói không dùng được, nhìn tôi này, dùng cái này không sợ gió thổi nắng chiếu!"
Deidara nhìn đôi mắt to long lanh của Alice mang theo sự mong đợi, cảm thấy mình như bị trúng tà buột miệng nói ra: "Lấy mười lọ!"
"Các vật tư khác có cần không? Số lượng lớn giá ưu đãi!"
"Cần... Chỉ là các người có nhiều để bán không?"
Theo Deidara biết số lượng đồ tiếp tế của đội 7 chắc cũng tương đương với họ.
"Có chứ."
Không lâu sau người của đội 7 đã mang đồ tiếp tế đến.
"Nhiều thế?"
"Đêm các người liên quân 6 đội giao chiến chúng tôi đã lấy đồ tiếp tế của đội 1,2 và 4."
"!"
"Lấy được bao nhiêu?"
"Trong kho có bao nhiều lấy hết."
"Kho?"
"Ừ ừ."
Deidara ngộ ra rồi, tất cả thông tin đều đã được xâu chuỗi.
Tại sao đội 4, đội 2 bị loại, tại sao đội 1 không thấy bóng dáng...
Hóa ra là các người đã càn quét hết đồ tiếp tế của người ta!
Còn "Lấy" gì, đây gọi là trộm...
Xem ra ở nơi cô không biết đội 7 đã nhảy nhót rất lâu rồi...
Nhìn ánh mắt trong veo của Tôn Thiên Vũ và Alice đột nhiên cảm thấy trận đấu đồng đội này diễn biến quá vô lý!
"Tôi lấy hết, ra ngoài trả tiền."
Deidara vung tay một cái, mua!
"Chị, dáng vẻ hào phóng của chị thật ngầu!"
Tôn Thiên Vũ vui vẻ bắt đầu tính giá.
"Cô là khách hàng đầu tiên của chúng tôi trong cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự nên tôi sẽ giảm giá cho cô."
Không nỡ nhìn, đúng là không nỡ nhìn!
Học viện Quân sự số 18 lại tái phát bệnh cũ.
"Các người không về chuẩn bị phòng thủ à?"
"Ây! Binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn thôi."
Một là không thiếu vật tư, hai là cũng không chạy được, về cũng chỉ ngồi không.
Đội 7 giúp đội 6 dọn dẹp doanh trại rất lâu, các bẫy bị hỏng cũng đã sửa chữa xong.
Gọi mỹ miều là "Dịch vụ tặng kèm"!
Có thể nói là vô cùng chu đáo.
Trung tâm chỉ huy, các huấn luyện viên cạn lời.
"..."
"Bán vật tư! Vậy cũng nghĩ ra được nữa!"
"Hóa ra chúng ta vất vả cướp vật tư cả tuần lại bị đội 7 bán cho đội 6?"
"Trộm chưa đủ còn đem đi kiếm tiền!"
"..."
Các huấn luyện viên của đội 1 lần đầu tiên chịu thiệt lớn như vậy tức đến nghẹn lòng.
"Họ không thật sự thu tiền chứ?"
"..."
Nhìn ánh mắt chột dạ của Lý Nguyên Bác mười phần thì hết chín...
"Được được được, các người cũng không cần giải thích, biết các người không phạm quy rồi!"
"Thủ trưởng, thủ trưởng, cứ thế này không được đâu! Dùng Tinh thú, làm vệ sĩ, bán vật tư! Có phải nên quy định lại rõ ràng trong quy tắc không!"
"Đúng đúng đúng! Cuộc thi lớn đã 200 năm rồi nhưng chuyện vô lý thế này tôi mới thấy lần đầu!"
"Quan trọng là không chỉ có một chuyện!"
Đội 6, đội 7 im lặng không nói, những người khác thì hùng hồn sôi sục.
"Yên lặng yên lặng, chúng tôi sẽ xem xét."
Lần đầu sửa đổi quy tắc cuộc thi lớn từ khi thành lập đến nay là lần trước, thuốc dẫn thú bị cấm.
Bộ quy tắc đã trải qua 68 kỳ thi đấu 204 năm mưa gió này lần đầu tiên bị thử thách toàn diện.
Nhưng muốn sửa đâu phải chuyện một sớm một chiều!
Ví dụ như dùng Tinh thú, vậy dùng vật liệu Tinh thú sửa chữa cơ giáp có tính không?
Mức độ nào mới tính là vi phạm?
Những điều này đều cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng.
Đâu phải nói sửa là sửa được!
Quan trọng là năm nay đội 7 lách luật không chỉ có một mục này, vấn đề rất nhiều.
Nhưng e rằng sau cuộc thi lớn năm nay quy tắc thật sự cần phải nghiên cứu kỹ lại.
Sáng sớm hôm sau đội 7 trở về doanh trại.
Một đêm vất vả nhưng vẫn tinh thần phấn chấn như được tiêm máu gà.
Đây chắc là bị chiến thắng làm cho mụ mị đầu óc!
Nhổ được cờ trận còn kiếm được tiền, vừa ăn vừa lấy thu hoạch đầy ắp.
Đội 3 nhổ được cờ trận của đội 2 vốn dĩ rất vui.