Chương 456

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:17:57

Tô Tử Ngang vung một thanh kiếm sắt bắt đầu chiến đấu với những xúc tu đang vung vẩy trên không, lưỡi kiếm đi đến đâu để lại những vết kiếm sâu nông. Tiết Linh Linh và Siren vốn trong đội cảm tử của Nguyên Tam cũng xông lên. Mỗi người đối đầu với một xúc tu, cộng với hỏa lực tấn công của đội chủ lực, Maya đã bị kiềm chế. "!" "Họ cầm vũ khí gì vậy? Sao lại có thể gây ra sát thương lớn như vậy?" Họ dùng vũ khí gây ra sát thương có thể nhìn thấy bằng mắt thường cho Maya! "Đây là Học viện Quân sự số 18! Mạnh! Quá mạnh!" Mạnh hơn vô số lần so với những gì đã đoán trước đó! [Trước đây họ có đáng sợ như vậy không?] [Học viện Quân sự số 18 từ khi ra mắt đã hoa lá cành, quá nhiều chiêu trò, sự chú ý của chúng ta đã bị chuyển hướng!] [Đúng vậy, các đội mạnh khác đều ngầu lòi bá đạo, họ thì bỉ ổi nhát gan, còn thích thách thức giới hạn của quy tắc, những đội thích làm như vậy thì sức chiến đấu sẽ không quá mạnh... ] [Trước đây tôi luôn xem họ là đám tấu hài, thỉnh thoảng bùng nổ cũng là nhờ chiến thuật, bây giờ xem ra... Tôi đã chủ quan rồi!] Sự xuất hiện của mấy người khiến cục diện chiến đấu có được bước ngoặt mới. Kịch bản hắc mã lội ngược dòng khiến trong lòng vô số người phấn khích không thôi, cảm giác mong chờ được đẩy đến cực điểm. Alice đột nhiên hét lớn một tiếng đầy khí thế: "Cho mẹ tôi biết, tôi không phải là đồ vô dụng!" Charlotte: [Ra ngoài đừng nói mẹ là mẹ của con!] "..." "Alice, cậu có thể bớt nói lại được không?" [Xem đi, chính là như vậy!] [Một màn anh hùng xuất hiện hoành tráng đâu, phong cách đều bị lệch đi!] [Ha ha ha ha ha ha! Giây phút nguy cấp thì hài hước vẫn là bản năng!] [Nguy cơ? Tôi chẳng thấy họ có chút căng thẳng nào... ] [Không hổ là đội sở hữu danh hài Vũ trụ!] [Đột nhiên tôi không còn căng thẳng nữa!] "A a a a a, Hồng Long của tôi, có thứ gì đó cắn cơ giáp của tôi!" "Không đúng, sao cậu không sao?" Hồng Long của Alice đứng trên xúc tu, chân tiếp xúc với chất nhầy bắt đầu phát ra tiếng xèo xèo bị ăn mòn. Vũ khí cơ giáp của mấy người khác ít nhiều cũng bị chất nhầy ăn mòn, chỉ duy nhất Lỗ Ban Khôi của Tôn Thiên Vũ không bị ảnh hưởng gì. "Ủa? Đúng vậy này!" Trong lòng Tôn Thiên Vũ bắt đầu suy đoán là do vật liệu làm từ Trùng chúa hay là do cậu đã truyền linh khí vào! Hoặc là cả hai! "Đừng nói chuyện! Cẩn thận!" Cố Hàn mang theo Thiết Vệ nặng nề chặn được một đòn tấn công từ xúc tu đang lao tới. "Thứ này thật ghê tởm! Trông còn trừu tượng hơn cả Lỗ Ban Khôi!" "Lỗ Ban Khôi của tôi rất đẹp đó?" Vẻ mặt Tôn Thiên Vũ không thể tin được, về ngoại hình cậu đã tốn không ít tâm tư. "Nghe nói nó sẽ khạc đờm! Một ngụm phun ra đờm đặc có tính ăn mòn xa mấy trăm mét!" "Ờ, tôi không muốn đánh với nó, quá mất mặt!" "Đánh không thắng mới mất mặt đó!" "Ba cái đầu, hai người một cái à?" "Chia gì mà chia, tôi có một cách hay!" Người thông minh nhất của Huyền Thanh Tông xuất hiện. "Loài cấp cao này đao thương bất nhập, 360 độ không có điểm chết, với kinh nghiệm chiến đấu mười tám năm của tôi, trong vòng năm bước chắc chắn có thuốc giải! Tôi mạnh dạn đoán trên người nó có thứ gì đó có thể dễ dàng đâm xuyên qua da của nó!" "Xương hay là răng!" Nhìn vào cái miệng khổng lồ sâu hoắm với hàm răng sắc nhọn, câu trả lời dường như đã ở ngay trước mắt. "Thử răng xem!" "Toledo, yểm trợ chúng tôi nhổ răng!" "Đã rõ!" "Tất cả các đội, trì hoãn tấn công của xúc tu!" Mấy người né trái tránh phải xông về phía những cái đầu méo mó của Maya. Những cái đầu đã bị phế vẫn còn treo lủng lẳng mấy cái răng.