"Tôi đoán, một là cô ấy tin tôi sẽ không nói ra, nhưng khả năng lớn hơn là cô ấy hoàn toàn không lo lắng cũng không sợ chúng ta sẽ nói ra."
Thời An đương nhiên không sợ, cô đã phục hồi tu vi Trúc Cơ.
Khi cần thiết, một lá Cấm ngôn phù hoặc một cấm chế trên thần hồn, hai người cả đời cũng không thể tiết lộ chuyện của cô.
Hơn nữa nói ra cũng không có lợi gì cho họ.
Sáng sớm hôm sau, Cố Hàn mang tinh thần phấn chấn đứng trước mặt Thời An.
Lần đầu tiên trên khuôn mặt anh nở một nụ cười vui mừng và nhẹ nhõm.
"Thuốc rất hiệu quả, tôi khỏi rồi."
Thần thức quét qua một lượt là Thời An đã nhận ra.
"Giá trị bức xạ thì sao?"
"Bây giờ là 0."
"Ừm, dùng sức quá tay rồi."
Thời An thầm chép miệng, cô đã cố gắng giảm liều lượng rồi nhưng bức xạ vẫn được thải ra sạch sẽ.
Làm sao điều chỉnh đây? Không mang ra ngoài được!
"Cô coi tôi là vật thí nghiệm à?"
Nụ cười của Cố Hàn lập tức đóng băng trên mặt, hóa ra anh bị coi là chuột bạch.
"... Đây gọi là đôi bên cùng có lợi!"
Thời An khéo léo lấp liếm.
"Dù thế nào cũng vô cùng cảm ơn cô, tôi nợ cô một ân tình lớn, nếu có việc gì cứ tìm tôi."
"Được."
Tịnh Linh Dịch có tác dụng nhưng có tác dụng quá mức.
Bây giờ cô rất bận không có thời gian làm việc này.
Do dự mãi cuối cùng trực tiếp tìm đến Tiết Linh Linh.
"Tôi có một công thức thuốc muốn nhờ cậu giúp đỡ thử nghiệm."
"Được."
Tính cách hai người có phần giống nhau, đều ít nói.
Sau khi Tiết Linh Linh nhận được công thức thì đầu óc đầy dấu hỏi.
Tỷ lệ và phương pháp chế tạo của công thức này hoàn toàn không phù hợp với logic của dược học Vũ trụ.
Cô làm theo từng bước, phần quan trọng là do Thời An hoàn thành.
Không hiểu nhưng sau này cô đã biết, đó không phải là dược học mà là thuật luyện đan!
Nhìn kết quả kiểm tra cuối cùng rút ra một kết luận đáng sợ.
"!"
"Bức xạ... Bị thanh lọc rồi?"
Dù đo thế nào, nồng độ bức xạ cao đến đâu, cuối cùng đều sẽ bị hòa tan và thải ra.
"Mạnh hơn cả dung dịch tinh lọc cấp một!"
Cô đã từng thấy dung dịch tinh lọc cấp một một lần khi còn ở Tiết gia.
Vừa ức chế bức xạ vừa có thể thải ra một phần nhỏ.
Tinh thần lực của cô chỉ là cấp A, dung dịch tinh lọc cấp hai là đỉnh cao mà cô có thể đạt được trong đời.
Nhưng bây giờ theo công thức không hiểu nguyên lý của Thời An, tùy tiện đã làm ra được thuốc vượt xa trình độ của dung dịch tinh lọc cấp một!
Rốt cuộc là chuyện gì!
Cô thức cả đêm cầm công thức nghiên cứu.
Nói đến, Tiết Linh Linh và Thời gia còn có mối liên hệ không nhỏ.
Cô là con gái lớn của Tiết gia, một gia tộc hạng hai, mẹ là người danh môn, ngành kinh doanh chính lại là dung dịch tinh lọc.
Sau khi mẹ mất, gia tộc rơi vào tay cha, ông ta còn đưa mẹ kế và em trai kém cô ba tháng về Tiết gia.
Từ đó Tiết gia ban đầu bắt đầu tan rã, dần dần thay đổi từ Tiết gia biến thành Trần gia của cha.
Còn trở thành công ty anh em với Thời gia, kiểm soát không ít thị phần dung dịch tinh lọc của Liên Bang.
Vì vậy một đại tiểu thư như cô mới chủ động đến một hành tinh vô danh.
Hoàn cảnh của Tiết Linh Linh và nguyên chủ thật giống nhau.
Cô muốn đoạt lại Tiết gia nhưng thế lực quá mỏng.
Thời An không bình thường cô đã nhận ra.
Đối phương chưa từng thể hiện bất kỳ khả năng nào liên quan đến dược học nhưng cô không hề nghi ngờ nguồn gốc của công thức này.
Cô có một trực giác, đây chính là thứ của riêng Thời An và cũng chỉ có Thời An mới có thể lấy ra.
Cô đang nghĩ liệu có thể mượn sức mạnh của Thời An để làm điểm đột phá chống lại cha không?