Tối hôm đó hai vị đại ca đã biết cách của Học viện Quân sự số 18 là gì.
"?"
"Các cậu... Định ngủ trong ổ gấu tuyết à?"
"Đúng vậy!"
Nhìn một ổ hơn 40 con gấu tuyết, con cấp ba mạnh nhất đã bị đánh bầm dập tím tái, mặt đầy uất ức.
Lần đầu tiên phát hiện Tinh thú đáng sợ này còn có một mặt yếu đuối đáng thương.
Hiểu rồi! Dùng võ đức thu phục gấu!
"Quy tắc không phải nói..."
"Quy tắc nói không được sử dụng Tinh thú làm công cụ đi lại, chỉ huy Tinh thú đào hang, xây dựng trận phòng ngự, vận chuyển vật tư cũng như hỗ trợ chiến đấu, thậm chí là loại bỏ Tinh thú và các đội khác."
"Nhưng không nói là không được ngủ trong ổ Tinh thú."
"..."
Cậu đúng là hiểu cách lách luật! Đúng là không nói thật!
Ban tổ chức: "..."
Sơ suất rồi!
Xong rồi! Xong rồi! Quy tắc cứ như cái sàng vậy!
Alice ôm một con gấu trắng lớn đang run lẩy bẩy sau lưng, đột nhiên có chút rung động!
Ấm áp! Muốn!
Hay là bắt một con về Huyền Thanh Tông!
Tô Tử Ngang có lẽ biết trong lòng cô đang nghĩ gì.
"Đây là gấu vùng hàn đới, khí hậu không thích hợp không dễ nuôi đâu!"
Thôi được rồi! Cô đã có Chi Chi rồi! Không thể ba lòng hai dạ!
"Tuy có chút mùi gấu nhưng thật thoải mái!"
Alice vùi cả người vào vòng tay của con gấu tuyết đầu bự, đầu còn dụi dụi cọ cọ!
Thân hình vốn cao to khỏe mạnh trông nhỏ bé vô cùng.
"Gấu, mày nên đi tắm đi!"
Gấu: [Còn có vương pháp không? Còn có vương pháp không? Ngủ nhờ chỗ người ta còn chê!]
Đương nhiên là ấm rồi! Túi giữ nhiệt còn cần cung cấp năng lượng.
Cái này hoàn toàn tự nhiên, giữ ấm 37 độ cả đêm chỉ tốn một con sói tinh.
Chỉ là hơi tốn gấu.
Học viện Quân sự số 18 mở lều lớn chỉ huy bầy gấu xếp thành một vòng tròn.
Ấm áp nép mình trong lòng gấu tuyết, dáng vẻ an nhàn, thử hỏi ai có thể nhận ra đây là đang thi đấu chứ!
"Nghèo có cách đánh của nghèo!"
"Mau đến mau đến! Không thu tiền của các cậu!"
Nguyên Tam rất gần gũi tìm một vị trí xung quanh Alice dựa vào bụng con gấu cao hơn 3 mét.
Ấm áp, mềm mại, đừng nói chứ thật sự thoải mái!
Cảm giác thật kỳ diệu!
Hóa ra Tinh thú có thể hiền lành như vậy! Con người có thể chung sống hòa bình với Tinh thú mà!
Cố Chiến Đình sững sờ rất lâu, có thể thấy trong lòng anh đã giằng xé một hồi.
Khuất phục rồi!
Con gấu tuyết cấp ba mà anh gối đầu lên run rẩy liếc nhìn anh một cái.
Tinh thú cực kỳ nhạy cảm với mối đe dọa mạnh mẽ, vừa rồi lại bị dạy dỗ một trận tàn nhẫn nên bây giờ nó nhát như thỏ đế.
Cố Chiến Đình liếc nhìn Cố Hàn đang yên tĩnh nghỉ ngơi, cảm nhận nhịp thở lên xuống của gấu tuyết rồi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Trung tâm chỉ huy: [Cả Liên Bang sắp bị họ làm cho lệch lạc rồi!]
"Ý là sau này họ cũng không cần túi giữ nhiệt nữa, lạnh thì tìm một ổ Tinh thú trốn vào là được?"
"..."
"Thủ trưởng!"
Ban tổ chức: [Đừng gọi tôi nữa! Nhiều lỗ hổng như vậy ông mày không lấp nổi nữa!]
Giữa trời tuyết bay, 3 đội chung sống hòa thuận, năm tháng yên bình.
Ngày thi đấu đầu tiên số tuyển thủ bị loại không ít nhưng cả đội bị loại thì không nhiều.
Vì vậy vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng chính là Học viện Quân sự số 18!
Ưu thế của trận đấu đồng đội không ngờ lại được họ giữ vững.
"Đi! Hôm nay chúng ta đại sát tứ phương!"
"Giết giết giết!"
Lấy được vật tư của hai gã già Fujiwara, một đám người hùng dũng hiên ngang bắt đầu xông về phía trước!
Trên đường đi cứ như mở hộp mù, giết Tinh thú, thu hoạch bội thu.
"Đạn dược! May mắn!"
"Thùng này là thức ăn! Ăn thịt khô Tinh thú kia xong bây giờ cảm thấy dung dịch dinh dưỡng thật sự vô vị như nhai sáp!"