Bên cạnh võ đường có một vòng ghế bậc thang.
Các đệ tử ở giữa bay lượn trên trời, dời núi lấp biển, đám thú cưng đó còn có thể biểu diễn xiếc...
"Có suối nước nóng không?"
Ivan nghe xong hít một hơi khí lạnh!
Ngài đừng nói, ngài thật sự đừng nói!
Ý kiến này Siren thật sự sẽ cân nhắc đấy!
"Khu du lịch sao không có cáp treo hay thang máy vậy? Còn phải đi bộ từng bước lên."
Tiêu Hoài Viễn vừa leo vừa phàn nàn nhưng vẫn ngoan ngoãn đi lên.
Đến lúc này tuy có điều không ổn nhưng ông mệt đến mức không còn sức để nghĩ.
Ông lão cần cù ì ạch leo lên 999 bậc thang.
Nhìn con Tinh thú cấp một uy phong lẫm liệt trên đỉnh núi, những đệ tử ngự kiếm bay lượn lộng lẫy ngất đi.
Đợi ông lão tỉnh lại, chào đón ông là câu nói đó:
[Sư tôn của tôi kế thừa thiên đạo, đã lĩnh ngộ được cách đắc đạo phi thăng, thấy tư chất của ông hơn người, quả là nhân tài kiệt xuất của giới tu tiên nên muốn thu nhận ông vào Huyền Thanh Tông, truyền lại bí mật tông môn cùng nhau tìm kiếm con đường trường sinh, ông có bằng lòng không?]
Tiêu Hoài Viễn, đại sư cơ giáp số một của Liên Bang, sau khi bị lừa một hồi đã mê mẩn quyết định bén rễ ở Huyền Thanh Tông.
"Bối phận tính thế nào?"
"Mỗi người tính một kiểu? Ngài là thầy con, con là sư huynh của thầy? Tôn Thiên Vũ là sư phụ của con?"
Một chữ, loạn!
"Tiêu đại sư là tiền bối danh dự!"
Một câu nói của Thời An khiến cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Làm đệ tử của Tôn Thiên Vũ không có vấn đề gì, người tài là thầy mà.
Nhưng cậu đã theo Tiêu Viễn Hoài từ năm 5 tuổi, thầy biến thành sư đệ thì quá khó xử.
Bây giờ ông lão biến thành tiền bối danh dự, ngọn núi này có thêm một người quen, chuyện tốt chuyện tốt!
Tin tốt là Ivan đo ra Trung phẩm Kim linh căn, Tiêu Hoài Viễn là Ngũ linh căn.
Vấn đề nhập môn đã được giải quyết.
Ba người mỗi ngày đều trốn trong phòng Luyện khí luyện sắt làm trợ thủ cho Tôn Thiên Vũ, vừa làm vừa học.
Đột nhiên lý thuyết về cơ giáp Vũ trụ đã bị lật đổ và lại tiến lên một tầm cao mới.
Tiêu Hoài Viễn là một người phóng khoáng, vốn dĩ sắp nghỉ hưu bây giờ lại có thể chạm đến cánh cửa của một công nghệ mới! Phấn khích vô cùng!
Sau mấy ngày liên tiếp nổ lò, hai người cuối cùng cũng đã nắm được chút manh mối.
"Cửu u địa hỏa luyện hàn thiết, tam muội chân hoả đúc khí hồn. Vạn năm linh tài về một đỉnh, mở lò ánh sáng động cửu trùng."
Lần đầu tiên họ nhận ra thế nào là biển học vô biên.
Huyền Thanh Tông và Liên Bang hình thành một sự đối lập rõ rệt, một bên là năm tháng yên bình, một bên là như ngồi trên đống lửa.
Ngày càng có nhiều bằng chứng được tìm thấy, chuyện tu tiên gần như đã được xác thực.
Có sĩ quan đề xuất điều tra lại mấy người trong Huyền Thanh Tông.
Nhưng theo suy đoán của bộ tham mưu, các phương pháp nghe lén, theo dõi thông thường có lẽ sẽ sớm bị các tu sĩ phát hiện, Liên Bang lại không có sức mạnh để đối kháng...
Vì vậy quân đội chỉ có thể thu thập thông tin từ các kênh khác.
Tiêu Hoài Viễn và Ivan biến mất không lâu thì Thương Vấn đã nhận được tin.
"Hai người họ cũng đi rồi à?"
"Vâng, Ivan đi được một tuần, Tiêu đại sư mới đi hôm qua."
Lần đi này không biết có trở về không!
"Nguyên soái, tôi còn tìm được một thứ nữa."
Vừa hay chính là bài đăng tuyển đầu bếp mà Siren từng đăng.
"Chắc là họ thiếu người, trước tiên đăng bài vì đãi ngộ quá tốt không giống thật nên bị tố cáo, sau đó đã đến cuộc thi ẩm thực ở Nagus rồi gặp người này."
"Tống Nhược Đường? Blogger ẩm thực?"
"Đúng vậy, nơi cuối cùng cô gái này xuất hiện chính là 9527. những người sống sót nói người chị nấu ăn rất ngon chắc là cô ấy."