"Tôi có thể biết các vị là ai không?"
Cố Hàn quay đầu lại nở một nụ cười ấm áp.
"Chúng tôi đến từ Huyền Thanh Tông, tông môn tu tiên số một Vũ trụ."
Cộng Công khổng lồ đột nhiên xuất hiện, Huyền Thanh Tông lên thuyền vèo một tiếng biến mất trong không gian bao la.
"!"
"Tu tiên!"
Sầm Nhượng như bị sét đánh, ngây người tại chỗ rất lâu, rất lâu!
Không lâu sau khi Huyền Thanh Tông rời đi, 11 chiếc tàu của Quân đoàn 4 đã đến nơi đồn trú.
Quân đoàn 4 trang bị đầy đủ, vừa hạ cánh đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng khoảnh khắc cửa khoang mở ra, chào đón họ lại là ngọn lửa chiến tranh đã tắt từ lâu.
"Đội 1 đến 15 quét dọn mặt đất!"
"Bộ tham mưu, nhóm trang bị, nhóm y tế đi theo tôi."
Quân đội tiến vào thành phố nhưng không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Xác Trùng tộc đầy đất, không có một con nào còn sống.
"Lão đại, xem kìa!"
Khắp nơi là dấu vết của trận chiến, có vụ nổ nhưng vết kiếm, vết đao nhiều hơn...
"Vũ khí lạnh..."
"Còn ở đây giống như bị đốt cháy nhưng lại không giống như bị lửa đốt..."
Những đường vân trên đó, là điện!
Trong thành phố có hơn 180. 000 xác Trùng tộc, đây còn chưa tính đến những con trong hang mỏ và rừng rậm.
Tất cả đều chết trong mấy ngày gần đây, còn tươi nguyên.
"Người sống sót có thể giết được nhiều như vậy sao?"
Làm sao có thể!
Một trăm phần trăm có người ngoài!
Akalina đến quảng trường, từ xa đã thấy hơn 2000 người sống sót ngẩng đầu nhìn trời.
Mà ở đó dường như có thứ gì đó lóe qua.
Cô lập tức gọi cho tàu giám sát trên đầu.
[Có tàu nào rời khỏi Selene không?]
[Nhận lệnh, đội trưởng, không có!]
[... Mở rộng phạm vi tìm kiếm, tăng cường tín hiệu thử xem?]
[Vẫn không có, đội trưởng. ]
"Sầm Nhượng!"
"Thưa ngài!"
"Anh vất vả rồi!"
Nổi tiếng là người lạnh lùng cứng rắn nhưng lúc này Akalina cũng phải cố gắng kìm nén cảm xúc dâng trào.
Cô nhìn những chiến sĩ đã xa cách 7 năm của mình.
Phúc Kim, Lão Ngô, Mars, Ariel...
Những gương mặt quen thuộc mà gian truân, có thể tưởng tượng được họ đã trải qua những gì.
"Người cứu các anh đâu?"
"Vừa đi rồi."
Quả nhiên những gì cô thấy phần lớn là tàu thuyền, đám người này có cách để tránh bị theo dõi.
Hơn nữa làm được chuyện lớn như vậy, lập được công lao to lớn này lại vỗ mông bỏ đi!
Sầm Nhượng và Phúc Kim nhìn chằm chằm vào trang bị của quân đội, thế giới bên ngoài đã thay đổi nhưng không khoa trương đến vậy!
Mức độ tiến bộ này mới là bình thường.
Nói cách khác những thứ trong tay các ân nhân thật sự có vấn đề!
"Đội y tế."
Sau một hồi kiểm tra, Dược sư cao cấp đứng đầu là Du Nam đã ra hiệu cho Akalina.
Anh ta đã mang đầy đủ thuốc chữa thương và dung dịch dinh dưỡng nhưng chẳng dùng đến thứ gì.
Tình trạng sức khỏe và tinh thần của đám người sống sót này tốt đến kỳ lạ.
Nói một câu không hay, còn khỏe hơn cả Dược sư được nuông chiều như anh ta.
Điều kỳ lạ hơn là...
[Giá trị bức xạ: 0!]
Điều này thật đáng sợ.
"Các người đã uống thuốc gì rồi?"
"À, ân nhân đã cho chúng tôi khá nhiều thuốc, uống vào là khỏi."
Sầm Nhượng cũng không nói nhiều.
Người ta đã vội vã rời đi trước khi quân đội đến rõ ràng là không muốn quá phô trương.
Nhưng cũng không cố ý dặn dò không được tiết lộ thân phận.
Huống chi nhiều người như vậy, có cả người già trẻ nhỏ, nếu quân đội muốn moi tin tức thì một người là đủ.
Vì vậy anh hiểu rằng các ân nhân không quá quan tâm đến chuyện thân phận.
Anh cứ nói thật là được.
"Anh còn không?"
"Số thuốc tôi nhận đã phát hết rồi."
"Tôi có nhưng đây là của tôi, chỉ có thể cho chú xem thôi."
Một cậu bé nhảy ra.
Chú quân nhân cũng là người tốt nhưng đây là bảo bối mà ân nhân cho, cậu phải tự mình giữ lại.