"Ồ hố! Được thả rồi!"
"Có đồ ăn ngon!"
"Ầm!"
"..."
Tiểu Huyền Tử ném ra một tấm bùa chú, một tiếng nổ vang lên khiến khu Trận pháp rung chuyển, các đệ tử ù cả tai.
"Đây là bùa nổ cấp hai đương lượng 100. 000, ném ra dùng linh lực kích nổ là được."
Mấy vị kia đã đủ hổ báo rồi, đây còn có một vị hổ báo hơn.
Ngây người một lúc lâu mới có đệ tử tìm lại được giọng nói của mình.
"... Cô giáo Huyền! Thứ này chúng ta có thể dùng lung tung được không ạ?"
Trong thời bình loại chất nổ cấp độ này sẽ bị khóa trong nhà kho.
Số lượng lớn còn phải gửi đến các hành tinh vũ trang chuyên dụng...
Thử tưởng tượng xem, mang theo mấy chục vạn đương lượng đi lang thang khắp Liên Bang, tất cả các chốt kiểm tra an ninh đều không phát hiện ra...
Muốn làm gì đó không phải quá dễ dàng sao...
"Chắc là được! Liên Bang còn cấp cho tôi một giấy phép vũ khí."
Tiểu Huyền Tử: [Khách hàng lớn đã cấp giấy thông hành rồi!]
Liên Bang: [Diêm Vương chọn sai chuyên ngành rồi! Lý Nguyên Bác! Không phải ông nói sẽ quản lý tốt cô ta sao!]
"Cô giáo Huyền, cấp độ cao nhất của cái này là bao nhiêu ạ?"
"Hiện giờ tôi có thể làm ra là 2 triệu nhưng không ổn định..."
"..."
2... Triệu ư!
Không phải 20. 000 à!
200. 000 cũng được mà? Cô làm đến 2 triệu rồi sao?
Điên rồi sao!
Tinh cầu 9527 run lẩy bẩy!
Huyền sư phụ đang ngồi trong góc núi chế tạo pháo diệt sao rồi!
Khu Trận pháp xây rồi nổ, nổ rồi xây! Tiền kiếm được rồi tiêu, tiêu rồi lại kiếm!
Tiểu Huyền Tử có vòng lặp tuần hoàn chết của riêng mình!
Một tháng trôi qua, các đệ tử lần lượt bắt đầu dẫn khí nhập thể.
Những người không có linh căn đã tiếp quản các công việc thường vụ của tông môn, mọi công việc đều đi vào quỹ đạo.
Bên kia, Liên Bang đã hoàn toàn tiến vào Selene.
Thi thể của tộc Trùng bị thiêu hủy và dọn dẹp, một phần nhỏ được gửi đến các Viện Nghiên cứu để nghiên cứu hoặc tận dụng tài nguyên.
Các tòa nhà bỏ hoang bị phá bỏ, tàn tích được dọn đi, đường phố được dọn dẹp sạch sẽ.
Quân đội đồn trú được giữ lại.
Lấy ngọn hải đăng Hòa Bình làm trung tâm, các tòa nhà và đường phố mới đã bắt đầu hình thành, việc tái thiết thành phố đang được tiến hành một cách ổn định.
Thành phố bị nỗi sợ hãi của tộc Trùng bao trùm suốt 58 năm này đang hồi sinh.
"Về rồi!"
"Quân đoàn 4 về rồi!"
"Không sao chứ?"
"Không sao, còn mang theo quà nữa!"
"Oa! Nhiều rau củ quá! Các anh đi nhập hàng về à?"
Phúc Kim, người phụ trách công tác tái thiết vẫn đang đóng quân tại Selene.
"Người khác tặng, tôi nói cho anh biết, toàn là rau củ không nhiễm xạ!"
"Cái mà trên mạng nói đó hả?"
"Đúng!"
"Nhiều vậy! Không phải nói là đi cứu viện sao?"
"Vốn là đi cứu viện nhưng không cứu được, người ta còn cho rất nhiều nữa!"
"Thứ này tôi chưa từng giành được lần nào! Mấy ngày nay ngày nào cũng được ăn!"
Bên Hành tinh Trung Ương, Nguyên Cảnh nhận được bưu kiện của Nguyên Tam.
Tịnh Linh Dịch, dung dịch phục hồi, rau củ...
"Xem ra là thành công rồi."
Hai cha con bình thường cũng không gặp được nhau nhưng Nguyên Tam luôn là niềm tự hào của ông.
Giống như Thương Vấn đã nói, đứa trẻ như vậy ai mà không thích.
Huyền Thanh Tông nhất định sẽ nhận!
Gia đình Aslan làm du lịch, là một gia đình thương nhân bình thường không có nhiều quan hệ trong giới chính trị và quân sự.
Bố cậu nhìn thấy nút không gian được gửi đến, bên trong có rất nhiều Tịnh Linh Dịch và rau củ không nhiễm xạ, người ngây ra.
Không phải nói đi tìm bạn chơi sao? Con cướp Huyền Thanh Tông rồi à?
Người suy sụp số 1 là Trần Vĩ, cả đội Tinh Diệu nói nghỉ một tuần, nghỉ ngơi rồi người cũng biến mất.
Ông đang định tìm Lý Nguyên Bác đòi người thì nhận được chỉ thị từ Trung Ương.