Bà đã nghiên cứu về lĩnh vực bệnh bức xạ cả đời, ước mơ là chế tạo ra phương pháp chữa khỏi bệnh bức xạ.
Bà dự đoán ít nhất cũng phải mất mấy chục năm nữa cả Vũ trụ mới có thể đạt được thành quả giai đoạn.
Nhưng bây giờ thứ bà đang cầm trên tay đã vượt xa dự kiến của bà!
Thậm chí đã hoàn thành được bước đột phá của mục tiêu cuối cùng!
"Chỉ có một liều này thôi à?"
"Hết rồi, liều này còn phải trả lại nữa, bệnh nhân đang chờ cứu mạng."
"Ám Vực có thể có hàng, em sẽ nghĩ cách lấy một ít."
"Có biết đây là tác phẩm của vị đại sư nào không?"
"Không rõ, rất nhiều người đã điều tra nhưng không tìm ra."
"Còn một tin tức nữa, lô hàng tương tự đầu tiên được bán ra từ Tinh võng nhưng không lâu sau cửa hàng đã bị tố cáo và phong tỏa, liệu có phải là giả không?"
"Nếu hai chuyện liên quan đến nhau thì lô hàng trên Tinh võng đó phần lớn cũng là thật."
"!"
Ngải Vân bừng tỉnh.
"Nhà quyền quý!"
"Đúng vậy, thứ này đối với ngành công nghiệp dung dịch tinh lọc hiện giờ có nghĩa rất quan trọng, rất có thể cả ngành sẽ bị lật đổ, tôi không tin nhà quyền quý không ra tay. Vậy nên nếu muốn tìm người chúng ta phải ra tay nhanh hơn nhà quyền quý, nếu không..."
Hướng Hải Lan còn chưa nói xong Ngải Vân đã đoán được, cây cao hơn rừng gió sẽ quật đổ.
Ai có thể chế tạo ra loại thuốc này, người đó sẽ nắm giữ thị trường dung dịch tinh lọc thế hệ tiếp theo của cả Vũ trụ.
Người như vậy đối với nhà quyền quý, nếu không thuần phục thì chính là mối đe dọa rõ ràng.
Các bên đều đang tìm thuốc và hỏi thăm về Dược sư.
Nhưng trước hết Tinh võng không phải là nền tảng của một quốc gia Liên Bang mà là do liên hợp quốc tế xây dựng và vận hành, tính bảo mật thông tin cực kỳ cao!
Hơn nữa Kỷ Văn Thanh cũng không phải là người dễ chơi, ông có mối quan hệ cả trong giới hắc đạo và bạch đạo.
Những người đến hỏi thăm tin tức cũng không thể cứng rắn moi tin.
Huống chi ai có thể ngờ thuốc đắt giá mà cả Liên Bang tranh giành lại đến từ tay một tân sinh viên Cơ giáp sư của một Học viện Quân sự vô danh?
Cả Ám Vực có một loại thuốc khó mua.
Kỷ Văn Thanh đã nói rõ, thân phận của Dược sư sẽ được giữ bí mật nhưng hàng hóa có thể nghĩ cách thúc giục.
Ông bị thúc giục đến sợ, biết Thời An và Tiết Linh Linh đang thi đấu nên cũng chỉ có thể liều lĩnh thử hỏi.
Đúng vậy, Thời An và Tôn Thiên Vũ thiếu tiền đến thế, hỏi thêm vài lần biết đâu lại có duyên.
Quả nhiên...
Lời thúc giục của ông đối với Huyền Thanh Tông chính là tuyết rơi giữa mùa hè.
Không lâu sau ông đã nhận được hồi âm của Tiết Linh Linh: "Có hàng nhưng chúng tôi không ở tinh cầu 9527."
"Giao cho người của Ám Vực Hình tinh Minh Vương cũng được, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu."
"Giá cả có thể tính theo 2 vạn hoặc chia phần sau khi đấu giá, đều có thể thương lượng."
"Có thể chia phần?"
"Ừ, có thể."
Kỷ Văn Thanh thầm nghĩ, đừng nói là chia 5 - 5, chia 7 - 3 thậm chí 8 - 2 cũng phải thương lượng để mua!
"Vậy thì chia phần đi, đừng để lộ chúng tôi là được."
Mạng lưới giao dịch của Ám Vực là thông suốt, dù bán ở đâu cũng là mối của Kỷ Văn Thanh.
Ba ngày sau, một mình Thời An đến Ám Vực Hình tinh Minh Vương.
Để đảm bảo an toàn cô đã uống một viên thuốc Dịch Dung.
Tịnh Linh Dịch đã gây ra động tĩnh lớn như vậy nên cô không muốn tìm phiền phức.
Ở tinh cầu 9527 có Kỷ Văn Thanh bảo vệ nên không cần quá lo lắng. Nhưng Hình tinh Minh Vương dù sao cũng không phải là địa bàn của mình.
Cô tìm nhân viên giải thích ý định: "Tôi đến từ tinh cầu 9527. tìm ông chủ của các người để giao hàng."