"Cậu lấy tôi làm đá mài dao à?"
"... Cảm ơn!"
"!"
Trận đấu đồng đội cũng không uất ức như vậy.
Lần này Thẩm Uyển Thanh thật sự nổi giận.
Huấn luyện viên của Võ thuật Hoa Hạ, Phùng Chí Hằng nhìn cuộc đối chiến của hai người, sự bất an trong lòng nhanh chóng lan rộng.
Tân binh này mạnh đến đáng sợ!
Một mình Tô Tử Ngang với sức chiến đấu còn không được coi là số một trong đội đã đẩy đội trưởng của họ đến mức này.
Còn Thời An không rõ sâu cạn kia vẫn đang thong dong xem ở vòng ngoài!
Học viện Quân sự số 18 đã có thể đánh ngang ngửa với top 3 rồi!
Trận chiến này rốt cuộc phải đánh thế nào!
Ai đó nói cho ông biết năm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao lại xuất hiện một đội mạnh cấp độ này mà không có dấu hiệu gì!
Ông nội Tô nhìn trận đấu này nhẹ nhàng vỗ vai Tô Mộ.
"Vốn định nói hai con một người theo quân, một người theo thương, Tử Ngang là cấp F, nó tiếp quản sản nghiệp gia tộc là thích hợp nhất nhưng bây giờ xem ra gánh nặng này có lẽ phải đặt lên vai con rồi."
"Yên tâm đi ông nội, có thể đi đến bước này là cơ duyên của nó."
Từ khi Tô Tử Ngang vào giải đấu toàn quốc Tô Mộ đã chuẩn bị sẵn sàng, anh sẽ là hậu phương vững chắc nhất của em trai.
Trong giới gia tộc Trung Ương, người biết Tô Tử Ngang không ít, lúc này những người này không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
"Có phải tôi mới dậy nên đầu óc không tỉnh táo không, Tô Tử Ngang có thể cầm hòa với Thẩm Uyển Thanh!"
"... E không chỉ là hòa đâu, sao tôi lại cảm thấy nữ thần có chút không chống đỡ nổi!"
"Quá đáng sợ! Giống như đang mơ vậy, đây còn là Nhị thiếu gia nhà họ Tô ngày xưa sao?"
"Cậu ta thắng bằng đầu óc tôi còn có thể chấp nhận, bây giờ... Tôi nghĩ tôi cần một chút rượu để tê liệt bản thân!"
"Không phải chứ, Học viện Quân sự số 18 chắc chắn có gì đó đặc biệt, không thì sao một hai người đều bất hợp lý như vậy!"
"Sao cậu không nói cậu ta đến tinh cầu 9527 bị rác hun cho biến dị rồi!"
"Nói là cùng nhau làm công tử ăn chơi sao cậu lại lén lút học thêm rồi?"
Tuyết lớn rồi.
Mỗi người đều có chiến trường riêng.
"Tôi đã chờ ngày này rất lâu rồi!"
"..."
Cố Hàn nhìn Cố Chiến Đình đối diện, trong lòng cảm xúc dâng trào.
Đúng vậy, anh không ngờ mình có thể sống sót trở về sân đấu này.
Mỗi ngày hiện giờ đều là anh kiếm được.
Bây giờ anh đã có năng lực bảo vệ Liên Bang tốt hơn, bảo vệ gia đình mình tốt hơn.
"Nếu đã vậy hãy để tôi xem sự trưởng thành của cậu!"
"Nhà họ Cố đánh nhau rồi!"
Sóng xung kích do va chạm của quang kiếm khiến mọi người xung quanh chấn động.
Để tránh bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến mọi người nhanh chóng rút ra khỏi phạm vi tấn công.
"Mạnh... Mạnh quá!"
Những người khác đều có chiến thuật, chiến lược hoặc cách tác chiến sở trường của mình.
Nhưng hai người họ hoàn toàn dựa vào "Nhanh, chuẩn, độc" của bản thân mà đã tạo ra những cảnh tượng kinh điển khiến người ta phải há hốc mồm.
Trong chớp mắt pháo lửa khói mù lan tỏa khắp nơi.
"Nhanh quá!"
"Không chỉ nhanh, sức mạnh còn rất lớn!"
Nghe có vẻ 4S chỉ cao hơn 3S một cấp tạo cho người ta ảo giác có thể chiến thắng nếu cố gắng.
Nhưng bây giờ xem trận chiến này, trong lòng mọi người lại có thêm một dấu hỏi: [Bình thường Cố Chiến Đình dùng toàn lực hay là đang nương tay?]
Không ít người bắt đầu cảm thấy nhận thức của mình về 4S vẫn còn quá nông cạn!
Trần nhà đó có phải là thứ có thể đạt được bằng nỗ lực không?
Nhưng nghĩ lại, không đúng, vậy thì Cố Hàn lại là sao?
Sao có thể đối đầu với 4S lâu như vậy?
Không lẽ là...
"Mẹ kiếp! Lão Lý! Cố Hàn không lẽ cũng... Ông bị bệnh à!"