Chương 99: Trần Minh báo thù cho Nguyệt Nhi.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:49:57

Nói tới Trần Minh, nghe sư báo tin xong thì tức tốc tới ngay, lúc này bọn thủ hạ đã tới đông bên ngoài phòng Xuân Nguyệt, đều đang quỳ cả ở bên ngoài mà than khóc. Trần Minh vừa tới, Tiểu Yến đã báo: - Thưa chủ nhân, chị Nguyệt đi rồi. Trần Minh xô ngã Tiểu Yến ra, xộc vào trong phòng thấy còn mình Thi An và Diệu Lan đang ngồi dưới đất, nhìn lên bức tranh hắc bạch mà tụng kinh bên chiếc giường vắng, Trần Minh tiến lại nắm lấy cổ áo sư Thi An lôi xốc lên hỏi: - Sư huynh, dì tôi đã đi đâu? Sư chắp tay nói: - A di đà phật Cáo chết ba năm quay đầu về núi Người thiêng nhắm mắt, hồn lại cố hương. Trần Minh buông sư ra, chạy ra bên ngoài truyền: - Các người nghe đây. Tiểu Yến ở lại chuẩn bị việc tang, Khả Sinh đi phát tang cho các xứ biết, Tử Hậu đánh thư cho Hoàng Thái ở Thanh Hoa dàn quân đi tràn trong xứ, Tiểu Yến đi thả Đại Long ra, còn lại tất cả từ người cho tới quỷ thần, từ Trần Ngạn, Tử Kỳ cho tới Đại Long, Dạ Xoa, Đột Quyết, theo ta đi về Thanh Hoa tìm người. Tốn bao nhiêu tiền của, nhân lực cũng phải tìm cho ra. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Bọn chúng nhận lệnh đi ngay. Tử Kỳ nói: - Khi sống thì giam hãm cho ăn xương ăn xẩu, khi chết thì làm rầm làm rộ mâm cao cỗ đầy. Người xưa nói chẳng sai,"thương cái xương chẳng còn." Nói xong bỏ đi thẳng, Trần Minh giận tím người chẳng nói tiếng nào. ... Bấy giờ chúng đi dọc về Thanh Hoa theo dấu chân hồ ly nhảy ra từ cửa sổ, nơi nào có dấu chân thì người tìm, nơi nào mất dấu chân thì quỷ dò, cứ vậy mà đi ngay trong đêm, đi tới đâu thì quan quân thông cáo cho bách dân và quan quân địa phương cùng chia ra tìm tới đó. Lâu lâu dấu vết mất dạng, lại sai bọn quỷ thần. Bọn Đại Long, Dạ Xoa bén với hơi, lùng quanh rồi cũng tìm nối lại được dấu vết, nhưng phải đêm ấy trời lại mưa to xóa nhòa bùn đất nên việc tìm vẫn cứ bị khó khăn, phải tới hai ngày sau mới tìm được tới bến sông nọ thì hơi tụ ở đây không còn đi đâu nữa... Sông ấy tên Mã, chảy dài vô tận quanh khắp khắp xứ Thanh Hoa sang cả nước Ai Lao, khúc bến sông ấy chảy qua huyện Cổ Đằng, trấn Thanh Đô, Thanh Hoa xứ (nay là huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. ) Trần Minh nhìn tượng thế đất, thấy có ngọn núi, bên tả có một ngôi làng, nói: - Dì ta nằm lại đây rồi. Thế rồi bèn sai Trịnh Văn Xí đi vào trong làng, gọi hết tất cả dân làng ra. Bấy giờ quan quân tiến vào, dân làng đều kinh sợ ra quỳ lạy trải dọc hai bên. Trần Minh cho quân dồn hết dân lại thành một đám, hỏi: - Ta là tướng triều đình, tới hỏi các người rằng trong hai ngày qua, có thấy con cáo lớn nào màu trắng đi qua làng này không? Các người nói cho thực, nếu có dối gian ta chém cả làng. Đám dân đen sợ tới mất cả mật, cứ nháo nhác nhìn quanh rồi cùng hướng mắt về một người già đứng tuổi, Lê Thị Lan nói: - Bẩm chủ nhân, lại hỏi người kia đi, có lẽ hắn là trưởng làng. Trần Minh nói: - Lão kia lại đây. Ông già lật đật lại, quả nhiên là vị trưởng làng, ông ta ấp úng nói: - Nếu mà như tướng quân miêu tả, thì có lẽ... là cũng có... Nhưng tôi cũng không chắc lắm... Trần Minh nói: - Biết gì thì nói ra đi, cứ úp mở thế làm gì? Trưởng làng nói: - Hai ngày trước thợ săn trong làng tôi là anh A Sửu có thấy một con cáo trắng to. Đại Long nói: - Đúng là Nguyệt Nhi đấy. Trần Minh hỏi ngay: - Tên thợ săn đó đâu? Con cáo đó đâu? Trưởng làng run lập cập đáp: - A Sửu đang bệnh nằm ở nhà, không ra diện kiến tướng quân được. Còn con cáo đó... Chúng tôi ăn thịt nó rồi... Trần Minh nghe xong thì như sét đánh ngang tai, bọn thủ hạ đều rụng rời, Lê Thị Lan khóc ngay ở đó. Trần Minh rút kiếm ra định chém trưởng làng ngay nhưng Ngạn nắm lấy tay nói: - Hãy khoan, tới gặp tên thợ săn xem thế nào đã. Trưởng làng khóc quỳ ngay xuống nói: - Xin tướng quân minh xét, khi bắt được thì nó đã chết bên bờ sông rồi... A Sửu cắt thịt chia cho cả làng, chứ chúng tôi nào có biết là gì đâu... Làng chúng tôi đói lắm, người ta đưa cho đồ thì ăn thôi, xin tướng quân minh xét cho... Trần Minh sai lính bắt hết dân làng quây thành một đám rồi đứng gác thành vòng tròn không cho ai đi đâu, sau đó bắt trưởng làng dẫn tới nhà tên thợ săn. ... Bấy giờ chúng cùng bước vào gian nhà tranh đơn sơ, đập ngay vào mắt Trần Minh là trên vách nhà treo đầy những bộ da thú, cốt thú... Góc nhà có một người nam tuổi chừng hai mươi đang nằm đắp chăn co quắp trên giường. Trần Minh bước lại thì thấy cả người hắn toát ra một mùi quỷ tử u ám, khuôn mặt hắn tái dại, tròng mắt thâm đen. Trưởng làng vội bước lên nói: - A Sửu nhanh đứng dậy đi, có đại quan tới tìm. Kẻ thanh niên tên Sửu kia từ từ hé mở mắt ra, chưa biết Trần Minh là ai nhưng nhìn bề ngoài hắn đã biết là người sang, vội vàng gượng dậy chậm chạp. Trần Minh hỏi: - Cả làng ra tiếp sứ, tại sao mày không ra? Hắn đáp: - Quan nhân cũng thấy rồi, tôi thực đau nặng không thể ra được. Trần Minh vươn tay ra nắm lấy cổ hắn lôi xuống, hắn ngã khuỵu ngay xuống nền đất, nằm như một con chó chết. Quả nhiên là đau rất nặng chứ không nói dối. Trần Minh hỏi: - Nghe nói hai ngày trước mày bắt được con cáo trắng, đem xẻ thịt có phải không? Tên Sửu còn chưa kịp trả lời, Trần Minh đã giật mình bởi tiếng khóc than. Minh nhìn lại, thì bọn Đại Long, Tiểu Yến, Hà Nhĩ đã cùng quỳ phục xuống trước một tấm da còn mới treo trên vách nhà mà khóc. Minh tê tái bàng hoàng bước lại... Tiểu Yến vừa khóc vừa nói: - Đúng chị Nguyệt đây rồi... Thật là thương thay... Minh nghiến răng ken két, quay lại nắm đầu tên kia hỏi: - Khi mày nhìn thấy, cáo chết hay còn sống? Mày kể nguyên đầu đuôi ta xem. Tên Sửu sợ hãi lắp bắp thưa: - Bẩm quan nhân, hôm kia trời mưa rất to, sáng sớm nước sông dâng cao tràn cả bờ sông, tôi bèn đi ra sông xem có cá dạt vào cạn không. Đi dọc ven sông thì thấy con cáo trắng nằm chết ở đó, tôi nhìn là biết nó nòi hồ ly, đoán nó ở trên núi xuống kiếm ăn rồi bị mưa mà chết chứ không nghĩ nó là thú nuôi của quan nhân, nên bắt về xẻ thịt cho mọi người trong làng cùng ăn. Còn cốt nó tôi chôn sau vườn nhà. Trần Minh không nói không rằng, lôi xềnh xệch anh ta đi ra vườn sau nhà. Tên Sửu đau đớn gượng theo, ra tới sau thì trỏ vào một đống đất còn mới, trên còn có một cọc, trên cọc có treo một bùa. Trần Minh nghiến răng căm tức nói: - Mổ lấy thịt rồi, sao lại còn phải yểm vào cốt thế này? Tên Sửu chắp tay nói: - Bẩm quan nhân, nhà tôi ba đời làm nghề săn hồ ly. Ngày xưa cha tôi sinh tôi xong thì mang sang làng bên để nhà ngoại chăm, còn mình ông tôi ở lại nhà này. Tôi nghe cha kể hồi đó ông tôi bắt được con hồ ly non, không nỡ giết mà để đóng cũi nuôi, ai ngờ con hồ ly thoát ra khỏi cũi, hóa thành người lấy dao đâm chết ông tôi, còn lấy kim khoét hai mắt ông tôi. Khi cha đưa tôi về đến nhà đã thấy ông tôi nằm bên cái cũi. Từ đó cha tôi truyền rằng cứ bắt được hồ ly phải xẻ thịt lột da, rồi yểm vào cốt nó cho nó không được độ sinh nữa. Loài hồ cũng là loài ma quái, nếu không yểm cốt nó thì nó hóa thành quỷ đêm hôm vào phá dân làng, từ đó cha con tôi về đây sống, cứ bắt được hồ ly thì đem róc xương rồi yểm, còn da thì thuộc lên rồi đem treo trong nhà, từ khi cha tôi chết còn mình tôi vẫn luôn dùng phép đó mà yểm không bị sao cả. Chỉ riêng có con hồ ly này, không hiểu sao từ khi tôi yểm cốt nó rồi thì mắc bệnh đau nặng, đầu óc lúc nào cũng quay cuồng, ruột gan đảo lộn, đã nằm ở giường hai ngày nay không dậy được, xin quan nhân xét cho... Trần Minh nói: - Cả thiên hạ yểm không nổi, thứ mày sao mà yểm nổi? Không chỉ đau nặng, mày còn phải rơi đầu. Đoạn rút kiếm ra, Trần Ngạn biết ý vội lên can lại, nói nhỏ vào tai: - Chú ơi, tên này bị âm lực của Xuân Nguyệt ám lên rồi kiểu gì cũng chết, chú đừng ra tay cho bẩn tay lại mất lòng dân. Nhưng Trần Minh bấy giờ không nghe, liền vung kiếm lên chém thẳng. Tên thợ săn bàng hoàng kinh hãi, chưa kịp phản ứng gì thì đầu đã lăn xuống đất. Tất thảy bọn dân làng và quan quân đều kinh hãi chết lặng người. Trần Minh nói: - Cả đất Thanh Hoa rộng như thế, không lý gì dì Nguyệt về đây mà chết. Người thiêng có phép thiêng, dì muốn nhắn ta giết bọn săn hồ ly này cho tiệt nòi đấy. Ta không làm thế là phụ dì ta. Đoạn sai bọn Đại Long, Hà Nhĩ vào trong nhà thợ săn nọ, đập nát hết bài vị cha, ông nhà thợ săn, gỡ hết da hồ ly đem đi rồi phá hết cả nhà họ. Còn Minh tự mình đi lại nắm đất để gỡ bùa yểm, rồi tự mình đào cốt Xuân Nguyệt lên, đùm cẩn thận vào tấm vải đỏ. Minh nói: - Còn bọn dân làng, cả làng này ăn thịt dì tao, chúng mày đều phải chết. Bọn dân đen sợ hãi điếng người, quỳ lạy mà khóc. Trần Ngạn lại phải can mãi, nói: - Chú mới lên quyền binh chưa vững, xin đừng làm việc mất phúc mà lòng người không theo thì thành họa. Trần Minh nghe thế thì niệm chú lầm rầm, con Kim Sí Điểu hiện lên bên cạnh. Minh thì thầm gì đó vào tai nó, rồi mới quay lại phía dân làng nói: - Tha cho chúng mày. Dân làng mừng lắm, lạy như lạy thánh sống. ... Bấy giờ Minh mang cốt Xuân Nguyệt đi hóa, rồi lập đàn tế lớn bên sông, rải tro Nguyệt xuống dòng sông Mã mà vừa khóc vừa khấn. Khấn xong lại khóc nói: - Con xin để cốt dì lại nơi cố hương... Xin dì hãy yên lòng nhắm mắt. Sau đó rút đại quân đi. ... Chiều đó đại quân rút đi hết, tới đêm thì làng ấy cháy to, người ta cố chạy thoát ra nhưng cứ hễ ra đến cổng làng lại thấy vô vàn bóng ma cầm gươm đứng đó xua vào, họ sợ quá lại phải chạy vào, cuối cùng tất cả đều chết trong đám cháy. Trước khi chết chúng còn thấy trên bầu trời đêm có một con đại bàng bay lượn, lửa nổi phừng phừng. Trên lưng nó có một bóng ma, tay cầm đại đao, miệng ngậm tiểu đao, cứ bay lượn lờ mà trông ngọn lửa. Tới khi lửa đã cháy hết, chúng mới bay đi khỏi... ...