Chương 4: Trịnh Vân gặp nạn.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:03:10

Cuộc ân ái diễn ra trong hơn nửa canh giờ, Nguyễn Cảnh Chi hành sự xong thì mặc lại quần áo, nhìn lại Trịnh Vân nằm trên giường rấm rứt khóc, khuôn mặt kiều diễm bấy giờ nhăn nhó đầy vẻ khổ sở, nước mắt ướt nhòe cả mặt, tóc tai bù xù, toàn thân thể phu nhân ướt đẫm mồ hôi do vật lộn, ẩn ẩn hiện hiện giữa đống chăn gối. Nguyễn Cảnh Chi trông thấy thế lại bỗng chốc bị mê hoặc, lại muốn tiếp tục trụy lạc cùng Trịnh Vân nhưng kiềm lại được, do sợ ở lâu thì hỏng việc. Nguyễn Cảnh Chi nhìn Trịnh Vân đáng thương nằm co ro trên giường hồi lâu, cũng có nét mủi lòng thương hại, lại ngồi xuống bên giường, đưa tay vuốt mái tóc Trịnh Vân, nói: - Đêm nay được ân ái bên phu nhân, có xuống địa ngục Chi này cũng cam lòng. Xin phu nhân giữ kín điều này chớ nói lộ ra nhé. Đoạn Nguyễn Cảnh Chi bước ra mở cửa, ngó nhìn quanh quất vào các bụi cây rậm... Nguyễn Cảnh Chi biết người của Vũ Thị vẫn đang lén theo dõi ở đâu đó từ khi hắn bước vào phòng của Trịnh Vân, Nguyễn Cảnh Chi làm đúng như ám hiệu quy ước, giơ cánh tay trái lên cho chúng biết để vào bắt Trịnh Vân tại trận, rồi nhanh chóng rời đi. Thế nhưng ngay khi Nguyễn Cảnh Chi bước đi được mấy bước thì chợt có một toán người lao tới chặn lại. Nguyễn Cảnh Chi giật mình kinh hãi vô cùng... Theo mưu tính dặn dò của Vũ phu nhân, Cảnh Chi ra ám hiệu xong thì rời đi xa khỏi, gia nhân chỉ vào bắt Trịnh Vân khỏa thân mà kết tội. Trịnh Vân bị bắt dâm tại chùa, tới khi xét hỏi tất khai ra hắn, nhưng có người của Vũ phu nhân làm ngoại phạm cho hắn, và sẽ vu cho Trịnh hị cùng đường nói bừa là được. Cớ sao giờ quan quân lại bắt cả hắn như thế này? Cảnh Chi vội vùng sức mà chạy. Có ba võ sĩ cùng áp lại khống chế nhưng Chi vốn thủ pháp nhanh nhẹn, đánh trả quyết liệt, cả ba không sao bắt được. Thế rồi chợt có một tướng bước ra mặc giáp phục, tay cầm gươm sáng loáng, đó là Nguyễn Bình, thủ hạ tâm phúc của Vũ phu nhân, được chọn làm đô úy thống lĩnh đoàn hộ vệ cho Trịnh Vân. Bình thét lên: - Thằng phản phúc to gan, mày có chạy đằng trời! Đoạn múa gươm lao tới, Cảnh Chi đánh không lại, bị Bình bắt sống. Chi ứa nước mắt nói: - Tại phu nhân đã dặn tôi... Nguyễn Bình ghé tai Cảnh Chi, nói gằn: - Không bắt được cả đôi, sao gọi là thông dâm? Mày cứ yên ở đó, quyền về tay đại phu nhân rồi sẽ xin giảm tội cho mày. Còn bằng mày khai ra đại phu nhân, chẳng những không làm gì nổi người, mà mày còn rơi đầu. Nguyễn Bình đập vào đầu Cảnh Chi cho ngất đi rồi sai quan quân trói điệu đi mất, bấy giờ Bình cùng cỡ dăm giáp sĩ lao thẳng vào phòng Trịnh Vân, bắt tại trận Trịnh Vân đang nằm trên giường trần truồng còn chưa kịp mặc đồ, khắp người lại đầy vết tím bầm do trong lúc giao hoan kháng cự, chăn gối đều nhàu nát xộc xệch. Nguyễn Bình hét lên: - Phu nhân thật gan to bằng trời, chúng tôi theo hầu bảo vệ phu nhân để lo cho việc phủ, ai ngờ phu nhân đi khuất nơi xa, làm ra trò này. Mời phu nhân theo chúng tôi về phủ để tướng quân tra xét. Nói rồi sai thủ hạ lên bắt trói lấy Trịnh Vân, lạ thay Trịnh Vân chẳng hề run sợ khóc lóc gì, nàng kéo tấm chăn lên che thân, gạt nước mắt, điềm đạm nói: - Các ông ra bên ngoài chờ, mặc xong y phục, bổn phu nhân sẽ ra. Chớ thấy hổ thất thế mà chó dữ làm càn. Ngày sau đen trắng phân rõ, các ông đều rơi đầu. Nguyễn Bình và bọn thủ hạ nghe thế thì đều giật mình kinh sợ, nhìn lại phu nhân bấy giờ khuôn mặt nghiêm nghị, ánh nhìn sắc sảo, chúng đều không khỏi hoang mang. Rõ ràng có lệnh ám hiệu của Vũ Thị cứ xông vào mà bắt trói lấy không cần nghe giải trình, ấy thế mà giờ chúng đều sợ hãi quyền uy và khí chất của nhị phu nhân, Nguyễn Bình lúng túng nói: - Xin phu nhân thứ lỗi mạo phạm, chúng tôi ở bên ngoài chờ, phu nhân chóng ra cho. Nói rồi cả bọn cùng ra ngoài cả. Bấy giờ Trịnh Vân mới bật khóc nức nở, răng nghiến ken két. Thằng thất phu sao có gan làm cái trò này, hẳn do họ Vũ gây ra. Việc đã rồi, cứ chờ tướng công xử trí ra sao rồi liệu. Đoạn lau nước mắt, rồi đứng lên lủi thủi mặc lại đồ, bước ra bên ngoài cửa. Người của Minh Cảnh doanh cùng giải Trịnh Vân và Nguyễn Cảnh Chi về lại phủ Minh Cảnh đi ngay trong đêm, còn chẳng cáo biệt trụ trì. Khi trụ trì Phù Vân hay tin vội tới gian nhà khách bố trí cho người của Minh Cảnh doanh thì thấy nhà thất nhẵn không, chẳng còn bóng dáng ai cả. Phù Vân đứng ở nhà khách, hỏi các sư nghe ngóng được gì không, sư Tiểu Thi An trả lời: - Thưa thầy, nghe nói người của Minh Cảnh doanh bắt được gian tình nên giải vể phủ Minh Cảnh tra hỏi ngay trong đêm rồi, có lẽ sáng mai sẽ có người quay lại thưa chuyện với thầy sau. Phù Vân giật mình hỏi: - Ai thông dâm trong nhà chùa được? Chú tiểu nói: - Là Trịnh phu nhân ạ. Phù Vân nghe xong thì lo lắm. Sao lại có việc như thế trong bổn tự cho được? Chùa vốn là nơi tới lui của đấng chí tôn, nay chốn uy nghiêm bị nhơ bẩn, ngày sau thiên tử hỏi tội thì biết tính sao đây? Rổi sư chú Thi An lại nói: - Thưa thầy, chùa có khách đấy, mời thầy ra mà tiếp. Phù Vân giật mình hỏi: - Khách ở đâu? Tiểu Thi An nói: - Khách ở phòng riêng của Trịnh phu nhân. Phù Vân biết Tiểu Thi An tuy nhỏ nhưng là đứa có nhiều tài lạ, nghe thế thì vội đi tới phòng ngủ của Trịnh Vân. Bấy giờ đẩy cửa phòng ra thì nhìn thấy có một người, vóc dáng thanh thoát, tay cầm phất trần, đang nhìn mình mà cười. Phù Vân tu theo đạo thiền môn, có mắt pháp nhãn nhà phật, nhìn ra được ngay đó không phải là người thường, liền lên tiếng: - Xin hỏi quỷ thần ở đâu mà vào được chùa này thế? Người đó cười nói: - Bạch trụ trì, con là đệ tử của Bạch Hạc Sơn, thường gọi là Vô Diện. Nay nhận lệnh trưởng môn nhân Bạch Hạc Sơn là Tiên Tử chân nhân tới quý chùa thăm thầy. Phù Vân nghe thế càng kinh sợ. Biết gian nhà khách chỉ là nơi ngoại lai, không có thờ chư phật, nhưng chí ít cũng ở rìa chính điện, phật khí tuy chẳng mạnh nhưng hàng quỷ thường chắc cũng khó vào chứ? Phù Vân hỏi: - Tiên Tử Bạch Hạc sai ông tới tìm tôi có việc gì chăng? Vô Diện nói: - Tiên Tử dùng thuật đoán tướng số yết quán, biết được chùa này là nơi có hữu duyên với một người huyền nhân được định từ trước, lại hay biết đại sư huyền thuật cao minh, có thể làm được việc cầu tự nên sai tôi đến theo sát quá trình cầu tự đó. Phù Vân nói: - Nhưng giờ việc cầu tự đã lỡ rồi. Vị phu nhân làm ngôi chủ của lễ cầu tự lại đi thông dâm, giờ đã bị bắt đi. Vô Diện nói: - Trịnh phu nhân của phủ Minh Cảnh không phải người lăng loàn đâu. Phu nhân bị vạ đấy, tôi đã chứng kiến tất cả, lấy tiếng của Bạch Hạc Sơn ra mà xin làm nhân chứng cho phu nhân. Giờ sư thầy có nể tới Bạch Hạc Sơn, xin tiếp tục cầu tự cho phu nhân ấy bình thường chứ đừng có làm gián đoạn mà hỏng việc mất. Người huyền nhân đó sinh ra là có cả khí của phật môn và cả khí của âm dương môn mà thành, tôi ở đây để giữ cho phần khí của âm dương môn đó, xin trụ trì dùng lấy thứ này trong đàn lễ cầu tự. Nói đoạn Vô Diện móc trong túi áo trùng ra một cái gương, trên gương có hình bát quái, hai chấm trắng đen thấy rõ, mặt sau gương lại dán với hai lá bùa, trên lá bùa bên trái ghi : "Thiên Gia Môn", trên lá bùa bên phải ghi: "Minh Nguyệt Thiên Thanh." Phù Vân liền đón ngay lấy, nói: - Việc cầu tự tôi sẽ làm, chỉ sợ phen này Trịnh phu nhân khó giữ mạng rồi. Vô Diện đáp: - Nếu Trịnh phu nhân không giữ được mạng thì ai sinh ra huyền nhân? Việc đó hãy để Bạch Hạc lo cho. Sư nghe thế thì chắp tay lạy cung kính, rồi vội vã quay trờ về chùa. Vô Diện thì tan đi, đi đâu chẳng rõ.