Tử Kỳ nói:
- Lê Đạt là bằng hữu anh em với cha tôi, nếu chỉ mình tôi tới đường cùng xin nương theo với chú ấy chắc sẽ được cưu mang cho, nhưng nếu còn mang theo cả quân đội tới thì khác gì bắt chú ấy cùng đồng mưu phản? Nếu Lê Đạt không có gan làm phản thì kiểu gì cũng bắt lấy tôi đem nộp báo công.
Lê Ái gật gù, lòng thầm khen Tử Kỳ nghĩ được sâu, lại nói:
- Nếu thế thì ta mang vài ngàn quân này đi xa khỏi, về hướng Nam An, hoặc đi tới Tế Giang nhờ đóng quân ở chỗ Điền gia trang có được không?
Tử Kỳ nói:
- Tôi không ngại gì bọn Vũ Thư hết, chỉ hiềm rằng cha tôi còn đang bị chúng giữ ở đó. Tôi theo cha về là để cùng sống chết, chúng chưa giết cha tôi vì đang chịu tang cố lệnh hầu, lại chưa kiếm được cớ. Giờ nếu tôi mang quân bỏ đi, chắc cha tôi sẽ bị chúng giết mất...
Lê Ái trầm ngâm không đáp, rồi hẹn ra về suy nghĩ, sáng mai sẽ tới trả lời lại. ...
Đêm đó Tử Kỳ đang chong đèn suy tư trong trướng, thì đột nhiên có tiếng người rất nhỏ bên ngoài:
- Nguyễn tướng quân, ra mở cửa cho tôi với...
Tử Kỳ vội ra mở ngay, cứ tưởng là Lê Ái, hóa ra lại là Khả Sinh. Kỳ chưa hết ngạc nhiên thì Khả Sinh đã lôi tuột vào trong, đóng cửa kín lại.
Bấy giờ nói:
- Tôi biết tướng quân đang khó nghĩ có phải không? Tôi phụng mệnh Xuân Nguyệt cô nương đến đây bày kế cho tướng quân đây.
Thế rồi lôi trong túi ra các bức thư được Xuân Nguyệt đem cho, có cả thảy ba bức. Một bức thư của thiếu chủ Trần Minh gửi tới Tử Kỳ, một bức thư là Trần Minh gửi cho Lê Đạt, cả hai bức này đều có bút tích của Trần Minh, là các bức thư Xuân Nguyệt bắt Minh viết dạo nọ. Khả Sinh nói:
- Việc chuyển thư tới Sơn Tây bây giờ rất nguy hiểm, trong ngoài đều có thám tử của quân sư hết, nên Xuân Nguyệt lệnh chuyển tới đây cho tướng quân nhờ tướng quân chuyển đi hộ cho Lê Đạt tướng quân. Trong thư có bút tích của thiếu chủ, có thể dùng nó để trấn lòng quân sĩ, danh chính ngôn thuận mà điều động. Không sợ các tướng bàn ra tán vào.
Tử Kỳ gật đầu nhận lấy.
Rồi Khả Sinh trao tiếp cho lá thư thứ ba, nói:
- Đây là thư riêng Xuân Nguyệt viết cho tướng quân, xin hãy xem ngay.
Tử Kỳ vội vàng lật ra đọc ngay, thư rằng:
"...
Kỳ con...
Khi nhận được lệnh gọi về, hãy đem trình nó ra trước quân sĩ ở Sơn Nam rồi nghe bọn chúng nói. Bọn nào xui con về, đó là người riêng của Hồ Xuyên cài vào, nên giết chúng đi. Bọn nào can con chưa về, tìm cớ thoái thác mà ở lại thì đó là người theo con thực dạ nhưng nghĩ chưa sâu. Bọn nào khuyên con mang quân bỏ đi, đó là bọn vừa trung thành với con, vừa có chí lớn, hãy nên yêu dùng thì binh sẽ mạnh.
Con nhận được lệnh cũng chớ lo gì cả, dì đã biết trước được điều này rồi, con hãy cứ làm theo kế dì bày trong thư đây...
Dì có trao cho Khả Sinh chiếc hộp..."...
Tử Kỳ im lặng đọc hết lá thư, rồi bất giác miệng nở một nụ cười, nói với Khả Sinh:
- Chiếc hộp đâu rồi?
Khả Sinh bấy giờ mới lôi trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên ngoài dán một lá bùa đỏ, bên trên mặt bùa ghi chữ "Ấn", bên tả của hộp khắc chữ "Diện", đoạn trao nó cho Tử Kỳ.
Kỳ cười rằng:
- Danh hiệu Kỳ nữ xứ Thanh Hoa của mợ ta quả chẳng sai, muôn ngàn cái đầu trong phủ đều không qua được mợ. Ngày mai ông tức tốc quay trở về quân doanh, báo lại cho Hồ Xuyên rằng tôi lo thu xếp bàn giao công việc, hẹn trong hai ngày sẽ có mặt ở chính phủ Minh Cảnh quân doanh nhận lệnh chủ nhân.
Khả Sinh gật đầu, Kỳ đứng dậy khỏi tọa ngồi, bước tới đầu giường, lôi trong hộc ra một chiếc vòng ngọc Lưu Ly rất đẹp, bước lại trao cho Khả Sinh nói:
- Ta có về cũng bị theo dõi sát xao, ông tìm cớ nào mà gặp được mợ Nguyệt ta thì trao thứ này cho mợ, nói con trai mừng sinh nhật mợ.
Khả Sinh cười nói:
- Tướng quân gọi mợ như thế, phải chăng thân phụ và Xuân Nguyệt cô nương đã nên đôi rồi?
Tử Kỳ cười vang nói:
- Phải đó, nhưng mợ ta vẫn còn e ngại danh phận nên không dám xưng mẹ, chỉ dám xưng dì, ông về nói lại rằng chờ ngày sau quân doanh thái bình, đích thân ta tổ chức tiệc vui cho cha và mợ.
Khả Sinh nghe thế cũng vui, bèn cất chiếc vòng ngọc rất kĩ rồi lại lấm lét trở về trại riêng mà nghỉ. Tử Kỳ liền bí mật đi ngay tới trại của Lê Ái, quả nhiên Lê Ái từ lúc ra về cứ nghĩ mãi việc của Tử Kỳ không ngủ được, lúc bấy giờ hẵng còn chong đèn sáng. Kỳ bước vào trong, Lê Ái đứng dậy chào, trong lòng buồn bã đăm chiêu. Kỳ bước lại vỗ vào vai Lê Ái, cùng dìu cho ngồi rồi nở nụ cười tươi, đoạn lôi các bức thư ra trình cho Ái xem.
Lê Ái xem xong thư thì rạng rỡ hẳn, cảm thán mà thốt lên:
- Đây là mưu con người nghĩ ra được sao? Xuân Nguyệt cô nương phải nói là thần nhân cũng không bằng.
Hai người bèn nói chuyện bàn mưu cả đêm rất kín, gần sáng thì Kỳ về trại.
Khi Tử Kỳ về tới phòng riêng, liền viết ngay một bức thư cho Lê Đạt đang ở Sơn Tây, nội dung thư rằng:
"Kính thư thúc phụ...
Đây là lệnh của thiếu chủ, cha con và Xuân Nguyệt đều đã cùng đồng tâm trong thư này. Ngặt vì bị theo dõi gắt gao, nên nhờ tới con chuyển lời...
Vậy xin thúc phụ mang quân về quân doanh ngay, nếu có hỏi xin nói lại rằng nghe nguồn tin mật báo trong quân doanh có biến loạn nên mang quân về bảo vệ cho lệnh hầu, ngay khi nghe hiệu lệnh của thiếu chủ thì tùy nghi mà hành động..."
Viết xong thư, Kỳ lại cho gọi đích thân Lê Ái tới, trao cho thư đó cùng với bức thư do chính tay Trần Minh viết cho Lê Đạt. Lê Ái cầm hai thư ấy, mang ngay lập tức đi tới Sơn Tây trao cho Lê Đạt. ...
Tới hôm sau tiễn sứ đi rồi, Tử Kỳ truyền lệnh cho triệu tập hết tướng quân dưới quyền lại, nói về việc có lệnh gọi về Minh Cảnh quân doanh phụng sự, đưa lên nghị sự hỏi ý kiến các tướng quân và tiên sinh. Bấy giờ nhiều người xôn xao, người nói đàng này, người nói thế kia. Ngồi bên cạnh Tử Kỳ có hai viên thủ pháp và một viên mục đồng, chăm chú lắng nghe và đảo mắt nhìn quanh tất cả người nói, rồi đánh dấu rất kín vào một tờ giấy trát.
Sau khi tan cuộc nghị sự, tới đêm đó, Tử Kỳ căn cứ vào tờ trát, sai sát thủ tới bí mật giết hết những tướng khuyên trở về. Xong việc thanh trừng, Tử Kỳ về phòng kín, thắp hương và mở hộp ấn ra. Ngay khi hộp ấn vừa mở, lập tức có một bóng quỷ từ bên trong thoát ra ngoài, quỷ đó mặt mày trắng muốt, chính là Vô Diện, nó khấu đầu chào:
- Bái kiến tướng quân.
Tử Kỳ nói:
- Chắc mợ ta đã dặn dò cẩn thận, vậy việc ở đây nhờ ông cả vậy, sau về chính phủ, ông chịu khổ thay ta ít lâu, chắc mợ ta không để ông chết.
Vô Diện nói:
- Tôi không chết được đâu, tướng quân chớ bận tâm. Mau làm công việc thôi.
Vô Diện bước lên, Tử Kỳ bèn đưa một bàn tay ra cho nó nắm lấy, đoạn nó từ từ thay hình đổi dạng biến ra Tử Kỳ y hệt. Kỳ bèn cắt tóc, thay đổi y phục, giắt kiếm vào người rồi cùng với vài bộ hạ thân tín, bí mật rời khỏi quân doanh Nam phủ ngay trong đêm trở về phủ Minh Cảnh.
Cuộc thanh trừng tại Nam thành quân doanh Minh Cảnh năm đó rất lớn, có cả thảy hai mươi sáu người phải rơi đầu, đều là các tướng, mục sĩ và giám quân có chức sắc trong Minh Cảnh quân doanh. Trong số đó có bảy tướng là các tay chân thân tín của Hồ Xuyên bị đích thân Tử Kỳ lấy mạng. Sau đó Tử Kỳ lệnh cho quân sĩ thắt chặt cảnh giới, không một quân tướng nào được phép rời khỏi Sơn Nam, tất cả hành động trong Sơn Nam lúc đó đều được giữ kín hết. Án thanh trừng đó là án đẫm máu nhất trong việc xử lý nội bộ của đàng võ tướng quân trong phủ suốt mấy chục năm qua, nó cũng là tiếng pháo hiệu đầu tiên nổ ra, đánh dấu cho một cuộc tàn sát nội bộ giành quyền lực lớn chưa từng thấy tại một trong các quân doanh quan trọng của nước Đại Việt lúc bấy giờ. ...