Chương 46: Nghị sự phủ quân sư, Nguyệt trổ cơ mưu.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:24:11
Bấy giờ Hồ Xuyên cho triệu các tướng thân tín về phủ quân sư bàn việc, có mời cả Vũ Thư và nữ thượng quan của phủ đại phu nhân là Xuân Nguyệt cùng tới nghị sự. Hồ Xuyên đưa mắt ra hiệu, Hồ Văn Viễn đã được dặn ngầm từ trước, bấy giờ đứng lên hỏi thử Xuân Nguyệt:
- Nghị sự ở đây đều là những người đầu quân doanh, ngoài đại phu nhân, trong thượng quan chỉ có mình cô Nguyệt là nữ. Tôi vẫn nghe tiếng thiên hạ gọi cô là kỳ nữ, đại phu nhân khen cô giỏi việc, vậy xin cho hỏi ý cô việc này thế nào?
Xuân Nguyệt nghe thì biết nói thử, cũng chẳng run sợ gì, bèn chắp tay trả lời ngay:
- Bẩm Hồ đại nhân, suốt mấy chục năm qua trong phủ giữ lề thói nghiêm mật, không có việc lớn như vậy bao giờ. Nay có việc phóng hỏa như thế lại nhằm đúng lúc Trần Minh làm phản, tôi cho rằng có kẻ chủ ý phóng hỏa.
Hồ Văn Viễn nói:
- Đúng thế. Phủ Tây là nơi trọng yếu cơ mật, lính cách bạt ngàn, gác ca nào cũng có. Nếu không có kẻ tiếp tay thì không thể nào phóng hỏa được.
Xuân Nguyệt hỏi:
- Xin cho hỏi ai chịu trách nhiệm chính trong việc gác sách và tuần đêm? Việc đó chia thế nào?
Văn Viễn đáp:
- Tôi thừa lệnh quân sư, giao lại tất cả công việc cho mục úy Đỗ Hữu Nhân, dưới quyền ông ta có hai mươi giám quân và ba mươi tư tiểu mục, cùng với hai mươi mốt đô lính, cả thảy gần bảy trăm người lo việc gác sách, tuần ta, củi dầu, đèn lửa. Nay đã cho bắt tất cả giám quân, tiểu mục và Đỗ Hữu Nhân lại cả.
Nguyệt hỏi:
- Xin hỏi vợ con gia quyến Đỗ Hữu Nhân có bị làm sao không?
Văn Viễn đáp:
- Hôm đó chúng đều đi ăn tiệc bên trung phủ nên không sao cả. Nhà hắn bị cháy mất cái kho.
Nguyệt nói:
- Vậy tôi ngờ Đỗ Hữu Nhân đã bị người ta mua chuộc rồi.
Bá quan đều đồng tình với ý đó.
Bấy giờ Hồ Xuyên lên tiếng hỏi:
- Phủ Tây là thân tín của ta dùng đã lâu, lâu nay nó làm việc cẩn trọng. Cô nghĩ ai mà đủ uy mua chuộc được người như thế?
Nguyệt nói:
- Phủ Tây đều là tâm phúc của ngài. Mắt ngài nhìn xa, dùng người giỏi có tiếng bốn bể xưa nay đều biết. Vậy những người được ngài triệu tập tới đây và đang có ở trong căn phòng này, tôi có thể loại ra được chứ?
Bá quan nghe Nguyệt nói thế đều tái xanh mặt. Hồ Xuyên nghe đối đáp giỏi thế cũng phải bật cười hài lòng, nói:
- Cô cũng giỏi lắm, dám nghi cả các đại quan dưới trướng bổn tướng.
Xuân Nguyệt sợ quá quỳ vội xuống chắp tay nói:
- Tiện nữ to gan, xin quân sư trị tội.
Xuyên cũng cho là Nguyệt có bản lĩnh lớn mới giám đứng giữa trướng nghị sự của Phủ Tây mà nói thế trước mặt mọi người. Lại cũng cho là Nguyệt làm thế thì tức không dối gian, bấy giờ nhìn lại thấy bọn thượng quan đều sợ xanh mắt, bèn lên tiếng trấn an rằng:
- Thượng quan lo nghĩ thế là phải, nhưng ở trong phòng này, tuyệt nhiên không có người dám phản ta. Cô có thể loại ra.
Các quan nghe thế mới yên dạ. Nguyệt lại ung dung nói:
- Vậy tôi xin thưa. Bọn ở ngoài xa như Lê Đạt, Nguyễn Bình, Nguyễn Tử Kỳ đều không thể can được việc trong phủ. Kẻ đó chỉ ở trong phủ này. Giờ xét ngoài các đại quan ở Phủ Tây đã loại ra, thì các phủ bên ngoài chỉ có Trần Minh ở phủ thiếu chủ, Nguyễn Tử Du ở phủ tướng quân và Trần Đằng ở Phủ Đông là có đủ uy quyền đó. Nguyễn Tử Du đã bị điều đi xa vài ngày trước, tâm phúc cũng đều bị phế bỏ, phủ tướng quân đã bị khống chế nên không thể làm gì được. Trần Minh luôn bị giam cầm, các đôn gác do đích thân quân sư và đại phu nhân cắt giữ, con sâu cái kiến cũng không lọt, cũng chẳng có cách gì mà thông mưu ra ngoài. Ở đây người sai khiến được cho Đỗ Hữu Nhân làm việc chỉ còn có Trần Đằng mà thôi.
Rồi chợt đột nhiên dưới hàng thượng quan có một người nói:
- Thượng quan kể thiếu rồi.
Xuân Nguyệt nghe thế thì giật nảy cả mình, lông tóc dựng đứng, rụng rời cả người chết lặng mất mấy giây, đoạn từ từ quay lại nhìn. Người trong trướng cùng đều nhìn lại, người nói ra câu đó là một vị quan tuổi cỡ sáu mươi, tóc trắng như cước, đó là quan hành pháp Trần Từ Hằng.
Hồ Xuyên hỏi:
- Còn thiếu người nào? Mời tiên sinh nói ra nghe thử?
Trần Từ Hằng đáp:
- Chẳng phải thượng quan Xuân Nguyệt cũng có uy quyền thuộc vào bậc nhất quân doanh đó sao?
Nguyệt chẳng nói được câu gì, chỉ biết lấm lét nhìn Vũ Thư, ánh mắt đầy sợ hãi.
Vũ Thư bèn nói:
- Xuân Nguyệt ngày nào cũng đi bên ta, nhất nhất làm theo lệnh ta. Quan hành pháp nói thế, là nghi cho ta xúi đấy ư?
Trần Từ Hằng im bặt không đáp, Hồ Xuyên bèn nói:
- Đang lúc nghị sự, ai có ý gì thì nêu ý đó cho cùng bàn, có ám chỉ gì đâu mà phu nhân nói thế? Có phải không tiên sinh.
Trần Từ Hằng vội đáp:
- Thấy Xuân Nguyệt thượng quan kể ra các người có quyền, tôi tiện nhớ ra thì nói vậy chứ không có ý gì.
Nguyệt vẫn nín thinh, ánh mắt liếc trộm nhìn và cố ghi nhớ mặt Trần Từ Hằng.
Vũ Thư thấy Xuân Nguyệt bị bọn Phủ Tây ép, bấy giờ mới lên tiếng nói:
- Nguyệt Nhi nói chẳng sai đâu. Là thằng Trần Đằng chủ mưu đó. Tôi có bằng cớ ở đây, quân sư xem qua thử.
Thế rồi đưa lá thư Trần Minh viết riêng cho Trần Đằng, lại đưa cho xem tờ danh sách mà Nguyệt đọc cho ghi tối qua. Hồ Xuyên xem qua lá thư thì giật mình, trao cả xuống dưới cho quan ấn tích và các thủ hạ xem. Ai nấy xem xong đều không khỏi xôn xao kinh hãi.
Quan ấn tích nhận được bút tích của Trần Minh trên thư ngay. Hồ Xuyên hỏi:
- Danh sách này từ đâu mà lập được?
Xuân Nguyệt ngập ngừng đáp:
- Tôi lấy nó được từ chỗ Nguyễn Tử Du.
Hồ Xuyên kêu lên:
- Việc này đúng là tày trời, sao phu nhân không nói tôi ngay?
Vũ Thư đáp:
- Thư này có được vào ngay đêm hỏa hoạn, định tới sáng hôm sau thì giao nó cho quân sư mà đi bắt người, nhưng vướng việc hỏa hoạn phải xử nên phải để lui lại.
Hồ Xuyên cũng đang nghi sẵn cho Đỗ Hữu Nhân rồi, lúc này đây thấy mọi sự đều khớp với nhau, thì không còn nghi ngờ gì nữa, bọn mưu sĩ ở Phủ Tây cũng đều không còn nghi Xuân Nguyệt. Lúc bấy giờ quân sư truyền:
- Trần Nghiễn tổ chức quân đội truy lùng xung quanh quân doanh tìm dấu vết của thiếu chủ.
- Lệnh hầu được triều đình phong tước cho, nay thiếu chủ mưu chống lại lệnh hầu đoạt quyền tức là mưu phản. Lại gây ra hỏa hoạn, thiêu rụi người và tài sản, tài vật của quốc gia. Trần Đằng là thân hầu, cũng cùng họ vua, việc xử nó cũng phải báo về triều. Phạm Văn Cừ thảo ngay sớ hạch tội thiếu chủ và sớ xin tước danh hiệu thiếu chủ cũng như của Trần Đằng ra đây, rồi đem xin ấn dấu của lệnh hầu và bút tích làm chứng của các quan ở tất cả các phủ, ta đem dâng về triều đình để truất đi danh hiệu rồi sẽ xử tội.
- Bọn Trần Đằng thông mưu với thiếu chủ làm phản trong quân doanh, làm ảnh hưởng tới quân lệnh, sự tôn nghiêm của đại quốc, Nguyễn Văn Oai nhận phù lệnh của quân sư và lệnh hầu, dẫn quân tới Phủ Đông bắt dẹp người theo tờ danh sách này, kẻ nào chống lại quân đội thì đều xử chém tại chỗ.
- Trần Viết Luân hãy ra cáo dụ an ủi cho bá quan và thân nhân người bị nạn, thông báo với chúng đã tìm được thủ phạm phóng hỏa giết người để cho chúng yên lòng, lại để cho chúng biết được cái uy, cái oai của quân doanh.
- Hồ Văn Viễn tiếp tục lệnh cho các bộ, các cơ quan cung hình và điều tra tiếp tục lo việc khắp phục hỏa hoạn, việc xử tội, bắt bớ, việc lập mưu, pháp chứng.
- Phạm Kiên điều tra việc thiếu chủ bỏ trốn, những ai thông mưu, những ai tiếp tay, những kẻ tắc trách, rồi giao lại các chứng cớ, cùng phối hợp với Phạm Văn Cừ để lập án và thảo sớ.
- Riêng Đỗ Hữu Nhân là một đại tướng quân cao cấp, giữ chức mục úy, nắm được trọng binh, không thể chỉ xử tội như bọn tắc trách bình thường mà nên xếp nó vào đầu mối mưu phản cần điều tra riêng giống như Trần Đằng, ta sai Trần Từ Hằng thụ lý vụ án này, hãy tới chỗ quan tra hình Phạm Kiên, cùng với hắn điều tra cho ra. Hãy ép hắn cho bằng khi nào khai ra Trần Đằng và Nguyễn Tử Du đứng sau chủ mưu thì thôi, rồi lấy các bằng cớ đó cho kiện toàn văn thư sớ án bắt Trần Đằng, sau đó đem giao cả cho Phạm Văn Cừ làm án.
Tất cả bọn chúng đều cùng ra nhận lệnh, lĩnh thẻ rồi đi làm việc.
Xuân Nguyệt đứng ra nói:
- Tiện nữ tài hèn, cũng xin được góp chút sức cho việc lớn này.
Hồ Xuyên hỏi:
- Các quan ai đã có việc đó. Nguyệt Nhi đã lập được đại công rồi, không còn việc gì cần tới nữa. Chẳng hay còn muốn làm gì?
Xuân Nguyệt nói:
- Vẫn còn một việc chưa xét tới. Tôi biết Đỗ Hữu Nhân giở trò đồi bại, hiếp dâm Lê Thị Lan vợ của quan bưu tá Khả Sinh bên Phủ Tây. Nhưng Khả Sinh cấp thấp, Lan Thị đàn bà không kêu được tới ai, chỉ đành tới kêu ở cửa tôi. Nay có chút quyền trong tay, cũng muốn góp vào đòi lại công minh cho cánh đàn bà. Việc của Đỗ Hữu Nhân làm rất kín, vây cánh lại nhiều, bằng cớ thì không có. Nó theo quân sư đã lâu chắc ngài biết nó cũng không phải tay vừa, nhất nữa nó không khai, không kí, hãy để Nguyệt này phụ Từ Hằng đại nhân lo liệu.
Vũ Thư nói ngay:
- Làm gì có chuyện đồi bại như thế mà để yên được? Thằng nhãi này khinh đàn bà quá lắm!
Hồ Xuyên thấy phu nhân lên tiếng, bèn nói:
- Vậy thượng quan Xuân Nguyệt, cô cùng với Trần Từ Hằng đại nhân điều tra Đỗ Hữu Nhân, xử chung một lượt.
Xuân Nguyệt lĩnh ý, mỉm cười khấu đầu, rồi bước lại chỗ Trần Từ Hằng, chắp tay thưa:
- Có gì xin đại nhân chỉ bảo.
Từ Hằng lặng im không động.
Thật là,
Giữa vòng vây lang thú, Xuân Nguyệt trổ cơ mưu
Mượn vuốt hổ giết cừu, Hữu Nhân vô tròng lửa.