Chương 34: Long Quân và Giao Long giao chiến.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:18:41

Nguyệt Vũ nói việc nước, Long Quân lạy tổ tông Đánh nhau trên Biển Đông, đất trời phen nghiêng ngả. Hai ngày sau thì ngoài Bể Đông có thiên tai to lớn, sóng lên cao tới vài chục trượng, lấn vào trong bờ tới vài chục trượng xa, theo dòng nước độc của biển có vô vàn yêu ma thủy quái cùng ập lên bờ, dân Man và ngư dân chết rất nhiều, tiếng kêu khóc oán than dọc cả nẻo bờ Biển Đông. Long Quân lấy làm kinh hãi, bèn sai các con và các tướng đi xem xét, thần bể lại nổi lên, nói: - Thưa Long Quân, đó là do con Giao Long nổi giận đấy. (Giao Long: một loài rồng lớn, dân gian còn gọi là thuồng luồng. ) Long Quân hỏi: - Con Giao Long đó là thế nào? Thần bể đáp: - Nó có từ thời Thượng Cổ, đến từ vùng biển nước sâu ở cách xa Biển Đông. Con cá Tinh mà Long Quân giết là con của nó, nay nó từ biển nước sâu tới đây để trả thù, phen này xem ra Biển Đông gặp họa rồi. Long Quân nói: - Tưởng thế nào, nếu là con Giao Long, ta cũng là con Thủy Long, nào có ngán gì? Để xem ai hơn cho biết. ... Hôm sau biển lại động mạnh, Long Quân cùng Dạ Xoa đứng trên đỉnh núi trông ra, quả nhiên thấy mây trời vần vũ tứ bề, từ giữa tầng không, giông lốc sấm chớp nổi đùng đùng, rồi xé mây lao ra một con Giao Long đen xì hung tợn, có ba con mắt sáng rực ở ngay giữa. Giao Long dài tới vài chục dặm, có thể ôm trọn cả một quả núi lớn, các vảy của nó tua tủa như dao, mỗi vảy to như cái thuyền con, lại nhọn như hạt bí, đều có màu đen xì. Cả một vùng biển sóng nước nổi lên kinh dị, các đảo nhỏ loanh quanh bị chìm dưới nước hết, sóng dâng cao hết cột này tới cột khác, dân Man bên dưới bờ chạy không kịp chết chìm vô số kể. Dạ Xoa nói: - Con này hẳn là thần thú từ thời Thượng Cổ, sức người không chống được với nó. Long Quân không nói gì, nhảy vút lên tầng không hóa thành một con Thủy Long trắng muốt, râu dài cả vài mươi thước, hai mắt sáng rực, lao bổ về phía Giao Long. Hai rồng đánh nhau long trời lở đất, xung quanh đều bị chấn động rung lắc, nhà cửa đổ vỡ ầm ầm, đè chết người vô số kể. Lạc Long Quân và Giao Long đánh nhau liền ba ngày không nghỉ mà chẳng phân cao thấp. Long Quân hóa thành người trên không trung, cầm kiếm chém vào con Giao Long, thân Giao Long đứt ra, rồi nó lại liền lại. Cứ thế tới năm sáu bận, mỗi lần liền lại, thân nó lại cứng hơn. Tới khi Long Quân thấm mệt bay dần về gần đảo nhỏ, thì mới nghe được bên dưới tiếng khóc lóc kêu gào của Man dân. - Chúng con xin cha đừng đánh nữa. Xung quanh không chịu được, chết hết cả rồi. Long Quân giật mình nhìn lại, cMan dân ở các đảo nhỏ xung quanh bán kính lưỡng long quần nhau chết như rạ, dễ tới vài ngàn, tiếng kêu than ai oán nổi lên ở khắp nơi, nhà cửa cây cối trên các đảo đổ ngổn ngang. Long Quân thương xót vô bờ, bèn quay rút vào bờ, con Giao Long cũng liền đó bỏ đi. ... Tới ngày hôm sau Giao Long lại bay đến hô mưa gọi gió, gây ra bão lũ quét qua các đảo dân Man, binh tôm tướng cá của nó lên bờ vô số. Long Quân đứng trên mỏm núi cao nhìn xuống, thấy con dân chết như rệp, lòng căm giận lắm, hai bàn tay các móng tay biến dần thành vuốt rồng, toan bay lên đánh với Giao Long nhưng con Dạ Xoa can lại nói: - Đợt sóng này rút đi thì thôi, chỉ chết có vài chục người. Ngài mà ra đánh với nó thì trời long đất lở, ngư dân không chịu nổi lại chết tới vài ngàn mạng. Long Quân giận lắm không làm gì được, đứng trên mỏm cao mà trông xuống, thấy tiếng oán thán thấu trời xanh, tiếng giông lốc sóng dữ gầm gào tứ phương, từng đợt sóng triều dâng lên, cuốn bao nhiêu xác dân Man ra bể, tứ bề đều cất tiếng gọi to: - Cha ơi, cứu chúng con với... Long Quân nghe thế nước mắt tràn ướt cả mặt thương xót Man dân. Dạ Xoa hết sức can giữ không cho ra, mãi hồi lâu sau bão sóng mới rút. Bấy giờ Dạ Xoa nói: - Hết cách rồi, ngài lại phải tới cậy Minh Nguyệt Vũ thôi. ... Long Quân hóa thành con Thủy Long trắng muốt, bay thẳng lên cõi trời sắc giới, tới tầng trời Thiên Thanh, hỏi cung trời thứ mười bốn là Minh Nguyệt Thiên Thanh xin cho gặp Minh Nguyệt Vũ. Nguyệt Vũ ra đón, Long Quân vội quỳ xuống khóc mà rằng: - Cô phải giúp cháu phen này mới được. Đoạn Lạc Long Quân kể lại hết nạn Giao Long cho Minh Nguyệt Vũ nghe, rồi căm giận mà nói: - Năm xưa Tổ Phụ (tức Đế Minh, ông nội Lạc Long Quân) chia thiên hạ làm hai. Đất đai Trung Nguyên rộng lớn đã trao cả cho Đế Nghi rồi, còn thân phụ (tức Lộc Tục, cha Lạc Long Quân) chỉ được mảnh đất Phương Nam cỏn con. Đế Nghi được đất rộng vẫn không thỏa mãn, tham lam cứ muốn chiếm lấy cả đất Hồng Bàng, tới Đế Lai cũng như vậy, dã tâm người Bắc mấy đời còn không dứt. Nếu cháu không nhanh trí giữ u Cơ lại thì có đời nào Đế Lai chịu rút binh? Nay đánh mặt đất liền thì không được vì nể ngại u Cơ, chúng lại bèn đánh ra mặt bể. Cháu chắc mẩm con Giao Long đó là thuật của người phương Bắc nhằm mưu chiếm lấy Biển Đông xanh đó thôi chứ chẳng trật đi đâu. Nay tới đây cậy xin cô cho mượn ít quỷ thần, cháu chặt đầu con Giao Long đó đem quẳng sang đất Bắc làm lệnh, cho chúng nó biết thế nào là dòng máu anh hùng. Nguyệt Vũ thấy Lạc Long Quân nổi giận đùng đùng, mặt đỏ tía tai, bèn ôn tồn nói: - Sùng Lãm bớt nóng nảy kẻo để mất tinh anh. Ngồi lại đó nghe cô nói đã. Long Quân từ từ dịu lại, Nguyệt Vũ mới nói: - Đế Nghi, cha mày và cô là ba anh em. Xét về đàng nhà mày thì cô gần hơn, nhưng không vì thế mà cô nói thiên cho bên nào. Đế Nghi vẫn thường nói cha mày chỉ là con hoang, không đáng được chia thiên hạ, vì thế mà cứ canh cánh trong lòng đất Hồng Bàng phải về với tộc người Bắc. Đế Nghi mất đi, ý chí đó truyền cho Đế Lai, đã ăn vào máu, việc người Bắc muốn lấy đất miền Nam rồi còn truyền tới ngàn đời sau còn lâu mới đứt chứ chẳng phải việc một sớm một chiều mà thôi được. Mày về bảo con cháu nước mày phải liệu mà đề phòng, dù ngàn năm về sau thì cũng không được quên cái nguy cơ đó. Lúc nào cũng phải biết mềm mỏng hài hòa thì mới giữ được đất đai và mặt bể. Không khuất phục nhưng cũng chớ cương cường, cương quá như mày thì lại gãy sớm mất thôi, cứ phải mềm dẻo như nước thì mới được. Còn đối với việc Giao Long lần này thì chắc không phải là do người Bắc. Long Quân hỏi: - Thế thì nó ở đâu ra? Nguyệt Vũ đáp: - Như cô thấy thì nó đến từ biển nước sâu (có lẽ ám chỉ tới Đại Tây Dương ngày nay). Biển Đông xanh xưa nay hiền hòa bình lặng, biển nước sâu lại có từ xa xưa, nơi sâu của nó thì sâu hơn cả tầng ngục phủ diêm la, nơi rộng của nó thì tầng trời cũng không rộng bằng. Quái vật trú dưới làn nước đen đều là nòi có từ Thượng Cổ, vào cái thuở Nữ Oa vá trời, uy lực sức mạnh của chúng chả biết đàng nào mà lần. Nước Bắc Trung Nguyên nhiều thần thánh đến thế mà vẫn thường xuyên đối phó với nạn quái vật từ biển nước sâu. Năm ngoái cũng có con cá Kiếm lớn đánh vào đảo Uyển Luân (nay thuộc quần đảo Vân Nam), giết mất năm vị thần ở đất Trung Nguyên. Năm trước nữa lại có con kình ở biển nước sâu đánh vào đất Thủy Phúc (vùng ben biển đất Hồng Kong ngày nay), dân chài chết có đến vài vạn. Sau chúng nó đều tự đi chứ cũng có bắt được đâu? Long Quân nói: - Vậy giờ phải làm thế nào? Nguyệt Vũ đáp: - Thôi thì cô đi với mày một chuyến. Long Quân bấy giờ đứng dậy, đi lại bàn thờ thờ Đế Minh trên Minh Nguyệt Thiên Thanh, cúi lạy rồi thưa: - Lạy Tổ Phụ, tuy nước cháu nhỏ yếu, nhưng anh hùng chẳng đời nào không có. Hai nước đều là con dân của Tổ Phụ, cháu chẳng muốn đánh nhau đâu, tuy nhiên Tổ Phụ đã có di chiếu rồi mà "kẻ xứ khác" vẫn cứ không nghe, muốn dẫn quân đi chiếm đất, thì cháu đây cũng chẳng sợ gì đâu. Nếu có nạn cam qua đầu rơi máu chảy, cháu thề chết hết cả con cháu cũng phải giữ cho đất rừng phương Nam không vào tay người Bắc. Khi đó sinh ra cảnh con cháu tàn sát, Tổ Phụ linh thiêng thì cũng đừng lấy làm buồn. Nói xong đứng dậy đi thẳng. Nguyệt Vũ bèn đi theo Long Quân về nước Hồng Bàng coi việc Giao Long. ... Thế là Minh Nguyệt Vũ và Lạc Long Quân cùng rẽ mây đi thẳng tới Biển Đông xanh thăm dò. Tới ngày hôm sau thì Giao Long lại tới, Nguyệt Vũ dùng phép Thần Thông, bọc cả mấy đảo người dân Man lại, các tiên của Minh Nguyệt Thiên Thanh cùng hợp lực với bà. Thế rồi hai cô cháu cùng bay lên đánh với Giao Long. Nguyệt Vũ dùng sợi vải dài bọc theo áo tiên, trói tay chân nó lại, Long Quân dùng Cửu Long kiếm bổ lên một nhát, chín con rồng cùng từ kiếm bay ra, xé con Giao Long ra thành chín khúc. Lạ thay chín khúc thân đó lại từ từ liền lại với nhau. Giao Long lại mạnh lên, gầm một tiếng kinh thiên động địa. Nguyệt Vũ dùng nhiều kết giới một lúc để bọc cứu cho các đảo dân Man nên bị yếu đi, Giao Long lao thẳng xuống húc đầu vào một đảo, kết giới ở đó có vết rạn nứt ra, Nguyệt Vũ nói: - Không ổn rồi, rút thôi đã. Thế là hai người cùng quay trở về. Giao Long thấy thế, cũng bỏ đi, sóng triều lại từ từ rút. ... Long Quân nói: - Nó cứ liền thân lại, lần sau mạnh hơn lần trước. Nguyệt Vũ đáp: - Mày có thấy cái Lục Lạc nó đeo ở cổ không? Đó là pháp khí nhà Phật. Nó liền thân lại nhờ pháp khí đó. Cô thấy nó có cả Phật tính, xem ra con này không phải quái vật mà thánh thần trị được, đành nhờ tới người của Phật môn thôi. Nguyệt Vũ bèn trở về cõi trời sắc giới, lập đàn kêu cầu tới nước Phật. Tỷ Bà thi Phật nghe được tiếng kêu cầu từ phương Nam vọng lại, bèn điểm Chư Bồ Tát và Chư La Hán. Ngài Hàng Long La Hán nói: - Bạch Phật, Bồ Tát Phổ Hiền đang ngao du ở nước Hồng Bàng, xin nhờ tới ngài luôn cho tiện. Phật bèn truyền gọi tới Bồ Tát Phổ Hiền. ... Bấy giờ Bồ Tát Phổ Hiền đang dạo chơi ở dưới huỳnh tuyền, nghỉ ngơi thọ trai tại Đại Địa Âm Tự của Bồ Tát Địa Tạng thì nghe được tiếng truyền của Như Lai, bèn cáo phép rời đi. Địa Tạng Vương Bồ Tát nói: - Để tôi đi cùng xem thế nào. Vậy là hai vị bồ tát cùng đi tới nước Hồng Bàng. Nguyệt Vũ và Long Quân ra yết kiến, lạy tâu lại các việc, Bồ Tát Phổ Hiền nghe xong thì nói: - Năm ngoái tôi đi qua nước Tây Tạng, rồi đi thăm Nam Hải Bồ Tát. Khi đi qua biển nước sâu thì làm rớt mất cái chuỗi Anh Lạc xuống biển. Nghe kể như thế có lẽ con Giao Long này nhặt được, rồi lấy làm phép tu. Nếu thế thì để tôi dẹp nó cho quý quốc. Long Quân nghe thế mừng lắm, bèn thỉnh dẫn ngay Chư Bồ Tát đi ra bể.