Chương 57: Lật tình thế, Trần Minh lấy được sát lang Phục Hổ.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:28:59
Ngay khi ly trà chạm vào bàn, vang lên một tiếng "cạch" to, lập tức có hai bóng đen bay vụt lên hai bên cạnh Trần Ngạn, một bóng đen to lù tù, tay nó cầm một thanh đại đao, miệng nó ngậm một thanh tiểu đao, đó chính là Hà Nhĩ. Bóng đen con lại hai con mắt xếch ngược, mặc chiếc áo trùng đen bằng khói, có hai sừng vút lên, đó chính là Đột Quyết. Chúng cùng nói:
- Cậu Cả đã ra hiệu lệnh, xin thiếu chủ chuẩn bị.
Trần Minh và Tử Kỳ đều nhìn thấy chúng quỷ thần. Cả hai không biết Ngạn nghĩ gì, nhưng cứ y như lệnh Ngạn phát ra mà chuẩn bị. Cả hai tim đập rất nhanh, tay rờ lên cầm chắc vào chuôi kiếm.
Trần Ngạn bấy giờ hít một hơi dài, đoạn thò tay vào trong lớp áo chùng khoác, đôi mắt tinh anh vẫn nhìn thẳng vào các tướng trong sát lang.
Khi Ngạn vừa đưa tay vào áo, tất cả bọn chúng đều động đậy, có kẻ hớ hênh còn đặt cả tay lên chuôi kiếm. Lý Chỉnh Kiên và Ngô Hữu Liêm cùng nhìn Ngạn tới muốn lồi cả con mắt ra.
Ngạn từ từ đưa trong áo chùng ra một thứ gì đó vuông vức, được bọc bởi một lần vải đó, nói:
- Mời tướng quân lại đây, tôi có việc này muốn thưa riêng với tướng quân, và cũng có vật này muốn trao tận tay tướng quân.
Chỉnh Kiên nhìn thấy vật vuông đó, hai mắt sáng rực lên không hề giấu diếm gì...
Đó chính là ấn tín Đông Phủ...
Trần Ngạn đọc được ngay ánh mắt Chỉnh Kiên. Quả nhiên nó thèm khát thứ này.
Chỉnh Kiên vui sướng quá vội bước lại ngay, các tướng đều căng mắt ra nhìn.
Ngô Hữu Liêm quay sang đánh mắt cho hai viên võ tướng chầu ở bên tả gần với bàn của Trần Ngạn ngồi, bọn chúng đều khẽ gật đầu.
Ngay khi Chỉnh Kiên mở vải bọc ấn và chúng nhìn thấy đó là ấn tín thật, chúng sẽ hành động ngay.
Chỉnh Kiên bước lại gần bàn Trần Ngạn, Ngạn run run cầm cái bọc giơ lên trước mặt, hướng về phía Chỉnh Kiên, nói:
- Xin tướng quân hãy nhận lấy thứ này cho, rồi tôi sẽ thưa việc.
Chỉnh Kiên bước lại rất vội, tim đập rộn ràng, miệng vẫn run run hỏi:
- Đây... là thứ gì thế?
Đoạn chưa chờ cho Ngạn trả lời, đã vươn hai bàn tay ra nhận lấy.
Ngạn nói:
- Đây là thứ làm đất trời khuynh đảo, làm thiên hạ ngả nghiêng, làm anh hùng bỏ mạng. Đó gọi là "quyền lực."
Chỉnh Kiên ngừng một nhịp, hai tay đã rờ vào tới ấn, rời con mắt khỏi ấn nhìn Ngạn đầy bàng hoàng.
Ngạn hét lên:
- Đúng rồi. Quyền lực chính là thứ dẫn lối tráng sĩ tới địa ngục đấy!
Ngạn vừa dứt câu, Nguyễn Tử Kỳ nhảy vụt lên, rút thẳng kiếm ra chém một nhát vào giữa cổ Lý Chỉnh Kiên.
Kiên chết trong bàng hoàng, đầu văng xuống đất, máu bắn tung ra thành ngòi, ướt đẫm cả tách trà và ấn tín. Màu của máu hòa cùng với màu đỏ trên vải bọc ấn tín, thành những vệt lem nhem trông kinh dị tới vô cùng.
Tất cả bọn quan quân trong trướng tướng quân đều sững người chết lặng. Ngô Hữu Liêm lấy lại bình tĩnh đầu tiên, thét lên:
- Bắt lấy Trần Ngạn!
Các tướng quân cùng rút đao ra chực lao lên.
Bấy giờ Nguyễn Tử Kỳ lật tung chiếc mũ trùm mặt, để sổ tóc tung ra, đoạn chĩa thẳng lưỡi kiếm còn đang nhuộm đỏ máu về phía bọn chúng, nói:
- Có thống lĩnh quân Sơn Nam đang ở đây! Kẻ nào dám bước lên?
Ngô Hữu Liêm hét lên đầy hãi hùng:
- Tử Kỳ tướng quân??? Chẳng phải ông đã bị bắt ở quân doanh rồi sao?
Tử Kỳ nghiến răng ken két, hai con mắt trợn trừng cùng nhìn trùng trùng quân địch.
Cửa trướng mở tung ra, tất cả các tấm vải trắng cùng rơi xuống, giáp sĩ và kiếm sĩ từ cửa và từ hai bên hông trướng cùng lao ập ra, kể tới gần năm chục kẻ cầm kiếm.
Bấy giờ Trần Minh lật tung chiếc mũ che ra.
Trần Ngạn cũng liền đứng dậy, cầm lấy ấn tín dâng lên rồi lùi về sau Trần Minh.
Trần Minh thác tung tấm vải đỏ phủ ấn, đoạn vung chân đá một phát, cả cái bàn trà hất tung lên, tách trà rơi xuống đất vỡ tan tành.
Trần Minh một chân dẫm lên cái đầu lăn lông lốc của Lý Chỉnh Kiên, một tay cầm ấn, tay kia cầm kiếm chĩa thẳng vào phía ba quân, giọng nói vang lên như sấm:
- Nguyễn Tử Kỳ là người của ta. Ta lệnh cho hắn phải sống, thì không kẻ nào đụng được tới hắn hết! Hồ Xuyên chỉ là xương khô trong mả, Vũ Thư chỉ là con đĩ già hết thời, chúng nó làm gì đòi bắt được người của ta?
Trần Ngạn cũng quát lên:
- Chúng bay ăn lộc của họ Trần hay họ Hồ? Thấy chủ nhân sao không quỳ xuống?
Toàn thể quan quân đều rụng rời bất động.
Trần Minh huýt một tiếng, Đột Quyết liền nhảy vụt lên. Đoạn niệm chú rồi bay tới đạp một phát vào cái lư trầm hương. Lư rơi vỡ tan tành, từ trong lư, khói trầm bốc lên nghi ngút, tụ thành hình một con quỷ trong khói mặc áo chùng dài. Cả ba quân đều cùng thấy lư trầm không ai đụng mà rơi đổ, khói bốc lên thành rõ hình quỷ thần. Quỷ thần ấy hướng về phía Trần Minh rồi quỳ phục.
Trần Ngạn nói:
- Đến quỷ thần trong sát lang của chúng mày cũng còn quỳ phục thiếu chủ rồi, chúng mày có là cái gì? Nói cho chúng mày biết, Nguyễn Tử Kỳ thống lĩnh quân Sơn Nam đã đi tới sát đây rồi, chỉ còn cách quân doanh chúng mày hơn hai dặm. Chúng mày liệu xem cái sát lang bé nhỏ này có chống lại được quân Sơn Nam anh dũng hay không? Thiên hạ thuộc về họ Trần, tính mạng thì thuộc về chúng mày. Chúng mày đi lính cũng chỉ vì muốn có miếng cơm nuôi vợ con. Đừng vì việc thiên hạ mà bỏ mạng riêng. Nếu đứa nào còn thích chống, thì cứ xem Lý Chỉnh Kiên mà làm gương.
Đoạn Ngạn cũng bước lên, đạp một chân lên thây Lý Chỉnh Kiên, nhìn thẳng tất cả tướng trong trướng đầy thách thức.
Trần Minh lại giơ ấn Phủ Đông lên nói:
- Ta là thiếu chủ chính tông của quân doanh, thiên hạ Minh Cảnh này là của ta! Trần Phi Cát chỉ là thằng bé con nói còn chưa sõi, chúng mày theo nó cũng chỉ là theo Vũ Thư mà thôi. Có ấn tín Đông Phủ và chủ nhân chính tông ở đây, nếu chúng mày theo thì danh cũng chính mà ngôn cũng thuận. Ta chỉ nói đến thế chẳng nhiều lời nữa, kẻ nào là anh hùng tất tự biết thức thời! Còn giờ kẻ nào muốn chống ta thì bước lên đây!
Tất cả quan quân đều đứng im bất động, cùng đưa mắt lấm lét nhìn Ngô Hữu Liêm dò ý. Ngô Hữu Liêm vẫn còn bàng hoàng chết lặng cứ đứng ngây ra đó.
Nguyễn Tử Kỳ nói:
- Kẻ nào là tướng lĩnh thì quỳ hết xuống phụng mệnh, kẻ nào là quân sĩ thì cút ra ngoài! Ta chỉ đếm đến ba, không nói nhiều với chúng mày nữa.
Nói rồi xốc kiếm bước thẳng lên vào giữa vòng vây ba quân, mặt không hề biến sắc, sẵn sàng chém chết kẻ nào dám lên đối đầu. Kỳ vừa bước đi, vừa bắt đầu đếm.
Tiếng đếm đầu tiên chỉ vừa vang lên, Ngô Hữu Liêm đã quỳ phục xuống ngay, miệng hô vang lên:
- Tôi xin y mệnh chủ nhân.
Tất cả các phó tướng và tiểu tướng chỉ chờ có thế, cùng quỳ xuống hết, dập đầu chắp tay mà lạy.
Trần Minh đường hoàng cầm ấn tín Đông Phủ, bước thẳng lên ngồi vào ghế chủ soái sát lang, Tử Kỳ và Trần Ngạn đi theo hầu hai bên, mắt kẻ nào kẻ nấy tóe lên sát khí, khiến bọn quan quân chẳng dám ngẩng đầu nhìn.
Thật là,
Một mình bước vào nơi cửa tử
Mượn thần oai cướp ấn nguyên nhung
Lộ ra bản sắc anh hùng
Quan quân kinh hãi đều cùng lạy ngay.
Vậy là Trần Minh lấy được sát lang Phục Hổ có gần ba ngàn quân, từ đó mà dùng quân đội ở đây làm nền để tiếp cận và lấy các sát lang khác trong danh sách mà Trần Ngạn đưa cho.
Bấy giờ Trần Ngạn nhìn sang Ngô Hữu Liêm, hỏi:
- Ông là người lo văn thư giấy tờ?
Ngô Hữu Liêm sợ run bắn người, quỳ thưa:
- Hạ quan chỉ lo sổ sách, không biết việc chính trường trong phủ. Chỉnh Kiên nói gì hạ quan làm thế, xin cậu Minh xét cho.
Ngạn nói:
- Ta đã nói gì đâu mà ông cứ phải nhiều lời thế nhỉ? Tờ thư riêng của Hồ Xuyên gửi cho Lý Chỉnh Kiên đâu? Ông mang ra đây trình chủ nhân.
Hữu Liêm lập cập dò dẫm đi lên bàn tướng quân, lôi trong mớ sổ sách ra một tờ thư riêng, rồi lại ngập ngừng hỏi:
- Sao... cậu biết là có tờ thư riêng này?
Ngạn nghiến răng nổi giận, đạp một phát vào người Hữu Liêm ngã vật ra, đoạn nói:
- Mày câm ngay cái mồm mày lại. Hỏi thêm một câu nữa tao lấy mạng mày.
Hữu Liêm sợ hãi lồm cồm bò xuống lui hẳn về sau.
Trần Ngạn cầm tờ thư, dâng lên cho Trần Minh, nói:
- Cháu biết có thứ này, trình chú xem qua để biết Hồ Xuyên đã tính đến đâu rồi, còn biết mà đối phó với các sát lang khác.
Trần Minh đón lấy mật thư, chợt rơi nước mắt, nắm chặt lấy tay Trần Ngạn, khóc mà nói:
- Cậu Ngạn đã kìm nén lắm phải không? Cậu đừng nghĩ việc binh nữa, cậu làm tới thế là cùng lắm rồi, hãy để tôi và Tử Kỳ lo nốt việc còn lại. Cậu hãy ra nghỉ đi.
Trần Ngạn vẫn hãy còn lo lắng cho công việc lắm, nhưng nhìn lại thấy ánh mắt thương cảm của Trần Minh và ánh mắt động viên của Tử Kỳ, Ngạn bèn miễn cưỡng nói:
- Việc binh tôi cũng không am hiểu bằng tướng quân Tử Kỳ. Làm được tới đây, còn xin nhờ vào tướng quân. Tôi nghỉ một ngày rồi ra lại làm việc.
Nói rồi bước xuống. Có ngay hai viên quan đi theo để lo cho Ngạn chỗ nghỉ nhưng Ngạn không cho chúng theo, cứ thế lẳng lặng đi ra khỏi trướng.
Ngạn ra ngoài rồi, chỉ có Đột Quyết là đi theo không bị Ngạn đuổi.
Cậu cứ thế lặng lẽ đi tới một nơi đất vắng. Bấy giờ cảm xúc mới tuôn trào không sao kìm được, cậu gục xuống ôm lấy một thân cây mà khóc mãi.
Đột Quyết đứng bên cạnh cậu Ngạn, cứ lặng lẽ nhìn cậu. Rồi trầm ngâm suy tư rất lâu, trong đầu Đột Quyết, bắt đầu hoài nghi và lưỡng lự nhiều lắm.
Xuân Nguyệt... nếu thấy cảnh này thì liệu lòng cô có chút nào ăn năn không?
Rồi hồi lâu sau, từ từ quỳ bên cạnh, đặt một bàn tay quỷ lên vai mà vỗ về chủ nhân.