Chương 13: Mưu kế của Xuân Nguyệt.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:08:59

Lại nói Nữ tỳ giữ chức tổng quản, quản hết các gia nhân trong phủ thiếu chủ là Thu Lan. Lan là một người hầu cũ của Trịnh Vân nhưng vốn lòng dạ hẹp hòi, lại hay tham lam tài vật, không ngại bán đứng chủ nhân. Từ khi Trịnh Vân thất thế phải dọn ra ở nhà tranh, Thu Lan đã thành người riêng của Vũ Thư rồi. Nhân việc đem mách lại cho Vũ Thư lời nói xẩy của Trịnh Vân với Phù Vân quốc sư tại chùa Phù Vân hồi trước, mà Thu Lan được Vũ Thị Thư tin dùng, cho làm tổng quản quán xuyến hết người hầu và công việc trong phủ thiếu chủ. Đồng thời cũng ngầm sai Thu Lan theo thiếu chủ và các người hầu mọi việc xem có động tĩnh gì, nếu thiếu chủ lớn lên mà có ý phục hận cho mẹ, tất khi đó sẽ sai Thu Lan giết đi ngay. Xuân Nguyệt đoán biết được những điều đó, thế nên từ khi được về hầu trong phủ thiếu chủ, Nguyệt hay đem dâng cho Lan nhiều đồ trang sức quý để hòng lấy lòng Thu Lan trước tiên. Thu Lan không biết do đâu hầu gái như Xuân Nguyệt mà có nhiều tiền vàng trang sức thế, nhưng suy nghĩ thì nông cạn, lòng tham làm mờ mắt nên cũng chẳng nghĩ gì, lại thấy trong phủ cũng chẳng mất mát gì, cứ vậy mà nhận lấy thôi. Xuân Nguyệt lại hết sức khéo léo nịnh bợ, Thu Lan dần rất quý, xem như chị chị em em, có việc gì cũng tỉ tê với nhau. Trần Phi Long và Vũ Thị Thư cũng chẳng hề lui tới bao giờ, coi như không có thiếu chủ, nên việc trong phủ thiếu chủ bấy giờ, hầu như do Thu Lan lo cả, nhờ vào việc thân cận với Thu Lan mà Xuân Nguyệt biết được hết xem phủ phu nhân có ý gì với thiếu chủ hay không, từ đó mà tránh được các điều không hay. Cứ thế ngày tháng trôi đi, thoáng cái thiếu chủ đã lên bốn tuổi. Một hôm nhân lúc tới thăm hỏi hầu hạ, Xuân Nguyệt vừa rửa chân cho Thu Lan, vừa tỉ tê rằng: - Này chị Lan, cứ như em thấy, giờ thiếu chủ cũng đã đến tuổi học hành, ta nên mướn thầy về dạy cho thiếu chủ việc văn võ, để sau này còn kế nghiệp lệnh hầu. Thu Lan vô tư phá cười lên nói: - Thiếu chủ có phải con của lệnh hầu đâu mà đòi kế nghiệp? Xuân Nguyệt giật mình hỏi: - Sao chị lại nói thế? Thu Lan đáp: - Mày ở trong phủ thiếu chủ, chẳng nghe được chuyện gì cả. Tao hay lui tới phủ phu nhân nên biết được đấy. Lệnh hầu nói rằng thiếu chủ là con của Nguyễn Cảnh Chi. Chẳng qua lệnh hầu cứ để cho vậy, là để thiên hạ đỡ dị nghị mà thôi. Lệnh hầu lại đang tuyển thiếp mới, mai này đây có công tử khác, thì thiếu chủ còn đâu ra chốn dung thân nữa? Xuân Nguyệt nghe thế thì giận lắm... Rõ ràng lại là Vũ Thư nói nhỏ vào tai, lệnh hầu tuổi đã cao rồi sinh ra lú lẫn. Ông ta chỉ biết cầm quân đánh nhau ngoài trận tuyến, việc trong chốn hậu phòng thì chẳng biết cái gì. Thế rồi từ giận, lại chuyển dần thành lo sợ. Vũ Thư chưa giết thiếu chủ hẳn là vì hiện giờ trong cung phủ chỉ có mỗi thiếu chủ là con, dù thế nào lệnh hầu cũng phải giữ để tránh miệng đời. Lỡ ngày sau nó tuyển được thiếp mới cho lệnh hầu, sinh ra quý tử khác, không ai còn chú ý tới thiếu chủ thì hẳn là phải vong mạng mất thôi... Xuân Nguyệt bấy giờ chẳng để lộ ra sắc mặt, lại khéo cười mà nói: - Em nói chị nghĩ thử xem có phải không nhé, nếu có gì sai thì do em nông cạn mong chị chớ trách. Thu Lan cười nói: - Mày thì còn phải học nhiều. Cứ nói ra đi, chị em cả ta chẳng chấp mày làm chi. Xuân Nguyệt liền thưa: - Cứ như em thấy, lâu nay tuy tướng quân không lập phòng nhì, nhưng thi thoảng vẫn có việc trăng gió với các người hầu, ấy thế mà đâu có đậu thai được? Đó là bởi vì giờ đây tướng quân đã tuổi trời, ngài ngoài lục tuần rồi sợ chẳng có sức mà sinh quý tử nữa. Năm xưa Trịnh phu nhân sắc đẹp mơn mởn, trẻ trung khỏe mạnh, nghe nói lại biết nhiều phép phù thủy cầu tự, còn cất công đi lặn lội tới núi Yên Tử xa xôi mới đậu được ra thiếu chủ chứ đâu phải chuyện thường? Nếu thực gở mồm không còn nối dõi, thì thiếu chủ nhà mình, nói gì thì nói, vẫn là độc tôn hương hỏa hay sao? Chị dạy bảo thì chẳng có sai, nhưng em trộm nghĩ người xưa hay nói rằng: "Cha con chẳng giận nhau lâu." Trong cung phủ họ đấu đá với nhau nhưng rồi cũng là người trong nhà cả, có việc gì cũng chỉ quở trách, cùng lắm cho đi xa sám nghiệp, dăm ba bữa lại về. Nếu có việc biến đổi gì thì hạng ruồi muỗi như chị em mình bị vạ chứ họ thì có xước miếng da nào? Lâu nay chị vẫn qua lại nơi cửa đại phu nhân, việc đó cả phủ này ai mà không biết, nhưng em thiết nghĩ chị nên xét đường mà lui. Mai này tướng quân già yếu rồi, Vũ phu nhân cũng hết thời, vận đổi sao rời quyền về tay thiếu chủ, khi đó ân đền oán đáp, ta chẳng có chốn mà dung thân. Thu Lan nghe thế thì giật mình lấy làm phải, đăm chiêu hồi lâu lại hỏi: - Việc này ở quyền Vũ phu nhân, tôi đâu có quyết được, giờ nên làm thế nào? Xuân Nguyệt biết Thu Lan trúng mưu, lại cười nhã nhặn nói: - Em đã có một kế, chị cứ nói thế này. Thế rồi ghé vào tai Thu Lan mà thì thầm dặn nhỏ. ... Hôm sau Thu Lan vào yết kiến Vũ Thị Thư, nói rằng: - Thưa phu nhân, Em thấy Nguyễn Tử Du xưa kia vốn là thủ hạ cũ của Trịnh thị, từ ngày Trịnh thị mất hắn vẫn cứ đau đáu nhớ tiếc không nguôi. Nhân vì hắn có tý nghề nhà binh mà lệnh hầu điều hắn đi giữ lính, giờ đây thế lực đã lớn mạnh ta nên cắt ngay đi cho khỏi vây cánh về sau. Vũ Thư nói: - Nói phải đấy, nhưng nên cắt đi thế nào cho khỏi phạm điều tiếng? Nói gì thì nói việc binh gia cũng chẳng phải là việc nữ nhi ta nên bàn. Thu Lan lại nói: - Việc binh gia không bàn , nhưng việc của hậu phủ và thiếu chủ thì phu nhân bàn được chứ ạ? Vũ Thư hỏi: - Ý mày là thế nào? Thu Lan lại thưa: - Bẩm lệnh phu nhân, nay thiếu chủ cũng đã lớn, trong phủ mà không có lính lệ quân hầu, chỉ rặt toàn đàn bà, chẳng tránh sao cho khỏi tai tiếng nhiễu nhương. Rằng phu nhân lo sợ cả thằng con nít mà lo cản việc học hành, lại còn bị tiếng tiếm quyền lệnh hầu, thế thật không hay. Ta nhân vào việc này, cho đòi Nguyễn Tử Du về giữ trong phủ thiếu chủ, như thế một mặt ta bỏ được binh quyền của nó ở cõi ngoài, mặt khác ta dồn nó về trong phủ thiếu chủ, có em ở đây thì giám sát được cả bọn chúng, nếu sau này có xử lý thì cũng dễ dàng mà gom cả ổ. Lời Thu Lan nói gãy gọn hợp tình, Vũ Thư cho làm phải, liền nói với lệnh hầu tướng quân cho đòi Nguyễn Tử Du bấy giờ đóng trong quân doanh ở xa về phụng mệnh canh gác và dạy học trong phủ thiếu chủ. Tử Du mấy năm qua nhận lệnh luyện binh, lĩnh doanh trại ở mé cửa biển đại bàng xứ Thanh oa, luyện tập thủy quân và bộ binh, tổng quân số tới hơn vạn. Do có tài luyện binh nên đội ngũ luyện ra đều tinh nhuệ, vì thế mà giặc ngoài bể đều khiếp sợ quan quân. Trong mấy năm Tử Du đóng binh ở cửa biển này, tuyệt nhiên không có chuyện cướp bóc, nếu có lẻ tẻ quan quân đi đánh dẹp là được ngay. Địa phương và nhân dân đều chịu ơn lắm, thanh thế du cũng lừng lẫy cả trong xứ thanh hoa. Dân có người còn không biết tới Minh Cảnh hầu, nhưng nói tới Nguyễn Tử Du thì đều biết cả. Tử Du là cánh tay đắc lực của lệnh hầu Minh Cảnh, bộ hạ nhiều vô số, tướng giỏi theo dưới trướng có nhiều, bấy giờ nhận được trát đòi về hầu trong phủ, tướng dưới quyền là Hoàng Thái nói: - Lâu nay bốn bể thanh bình, bỗng nhiên đòi tướng quân về mà thay người khác ra là có ý gì? Hay thấy do tướng quân luyện ra được quân giỏi, đâm lo sợ mà muốn tước binh quyền của tướng quân đó sao? Tử Du quát thét: - Im ngay! Ta đều ăn lộc của Minh Cảnh hầu, chớ có nói lời hỗn xược. Thế là thét võ sĩ trói thái mang ra ngoài đánh, các tướng can mãi mới thôi. Quân sư là Vũ Văn Án, nói: - Xin tướng quân xét lại cho. Lời hoàng thái nói chẳng phải không có cơ sở. Nay chủ công đã già yếu, mấy năm nay buồn phiền việc kế tự nên xét việc chẳng tinh. Việc trong nhà do Vũ Thị quyết, việc bên ngoài do hồ xuyên quyết. Chủ công thì chẳng sao nhưng bọn này đều chẳng ưa gì tướng quân. Nay đang thời bình trị bỗng cho điều động tướng cầm trọng binh, hẳn là có nguy biến. Nếu không đề phòng cứ thế mà về sợ có bất trắc. Có một người khác cũng bước ra nói: - Lời quân sư nói chẳng sai đâu, xin tướng quân xét lại. Tử Du nhìn lại thì đó là hữu tướng quân Nguyễn Sinh. Người này vốn là phó tướng thân cận của Tử Du, việc võ là chiến tướng giỏi, việc văn lại tinh thông đa mưu. Chính Nguyễn Sinh năm xưa cùng với Nguyễn Tử Du phụng mệnh tới bắt Vũ Thị Thư trong chính phủ phu nhân và từng can gián Nguyễn Tử Du điều đúng nên Du coi trọng lắm. Nguyễn Sinh nói: - Chắc tướng quân còn chưa quên án Trịnh Vân năm đó, tướng quân lĩnh mệnh đi tới phủ bắt đại phu nhân, từ đó mà kết nên thù. Đại phu nhân lòng dạ hẹp hòi, đồng mưu với Hồ Xuyên mà đẩy Trịnh Vân đi ở nơi xa. Khi Trịnh Vân mất, chúng lại cùng mưu mà đầy ải tướng quân đi ra nơi chiến địa giặc dã. Cũng nhờ ơn trời tướng quân dùng binh như thần, ở xứ này chỉ trong vài năm mà dẹp yên giặc cướp, muôn dân yêu mến, luyện ra binh hùng tướng mạnh có thể tự mình làm chủ. Giờ chúng thấy tướng quân lừng lẫy như thế nên xúi lệnh hầu gọi tướng quân về trong phủ, nếu việc nhẹ thì cũng bị tịch hết binh quyền, mất đi nanh vuốt, nếu việc dữ thì xem chừng có cớ mà ép vào chỗ tội nghiệt. Tôi xem chuyến này trở về hết chín phần là dữ. Tả hữu đều quý trọng Tử Du, cũng xúm vào can không cho Tử Du đi. Tử Du nghe thế trong lòng đâm ra lo sợ, hỏi: - Thế thì phải làm sao? Lệnh của chủ nhân sao mà kháng được? Vũ Văn Án nói: - Hãy dùng nhiều tiền bạc mua chuộc kẻ sứ giả phát lệnh dò hỏi nội tình trong phủ Minh Cảnh thế nào? Ý này do ai bày ra? Tướng nào ra thay tướng quân giữ đất? Biết rồi sẽ liệu sau. Nếu thấy bất lợi quá thì quyết không về. Một mình giữ một cõi chẳng phải lụy vào ai. Triều đình mà cử binh hỏi tội thì cứ sự thật mà nói, tướng quân công đánh dẹp giặc cướp bể bao năm nay, chẳng tới mức truy cứu. Tử Du gật đầu, y theo lời đó làm.