Trong tối ấy khi Xuân Nguyệt còn đang ở phủ riêng của Vũ Thư, thì bấy giờ Trần Minh ở trong phòng kín. Lúc ấy vào khoảng giữa canh một, Minh bật dậy khỏi giường nhưng không thắp đèn, đôi mắt ráo hoảnh ngó quanh tứ bề, rồi bo lại một khúc chăn lớn, lại đắp chăn phủ bên ngoài như giả cách có người đang nằm. Đoạn giắt dao găm vào thắt lưng, sau đó Minh tiến đến sát bên cửa sổ ghé mắt trông ra ngoài.
Trời đêm vắng lặng như tờ, gió thổi heo hút. Bên ngoài tịnh không một bóng.
Có một đội lính canh giữ phòng ngài, khoảng cỡ mười tên, cứ hai canh lại đổi một lần. Đến hết canh một thì chúng đổi ca. Nếu trong nửa canh giờ nữa không đi khỏi đây thì phải tới hết canh hai mới đi được tiếp.
Đã sắp tới thời điểm đi mà vẫn chưa nghe động tĩnh gì từ bên ngoài, không biết Tử Kỳ đang ở đâu nữa. Thậm chí còn không biết hắn có vào được trong phủ an toàn không nữa...
Lòng Minh lo lắng thấp thỏm không yên. Nếu đêm nay không rời được khỏi đây, thì vào sáng ngày mai, tính mạng của ngài sẽ hết.
Bấy giờ đột nhiên từ bên ngoài cửa sổ có làn gió lạnh thổi thốc vào nhà trong, Minh mừng lắm lầm rầm niệm chú.
Từ trong làn gió từ từ tụ ra thành một bóng hình quỷ miệng ngậm thanh tiểu đao, chính là Hà Nhĩ. Nó quỳ xuống nói:
- Thưa thiếu chủ, Tử Kỳ tướng quân đã sẵn sàng rồi. Thiếu chủ chuẩn bị sẵn để tới giờ đẹp thì xuất hành.
Minh hỏi vội:
- Tử Kỳ đang ở đâu? Có vào được phủ an toàn không?
Hà Nhĩ đáp:
- Tử Kỳ đang ẩn nấp đâu đó trong phủ, tôi cũng không nhìn ra được vị trí, chỉ biết rằng đã vào phủ an toàn và đang sẵn sàng chờ lệnh.
Trần Minh không nói nữa, hít một hơi dài, lại ngó ra ngoài trời thêm lần nữa. ...
Thời gian cứ thế lặng lẽ lại trôi, một khắc trôi qua mà cứ ngờ là một năm ròng vậy.
Đến gần cuối giờ Tý, chợt có một tiếng pháo hiệu lớn từ phía Đông nổ lên, rồi từ đó tiếng người, tiếng đồ dùng vang lên ầm ầm huyên náo một góc phủ.
Trần Minh nhảy phắt ra khỏi giường, lao đến mở tung cửa phòng ra.
Những kẻ gác bên ngoài cửa phủ cũng bị cho tiếng nổ làm kinh thiên động địa, chúng giật mình bước lại ngay chỗ Minh, cũng không quên hướng mắt trông về nơi có tiếng nổ. Thì chao ôi lúc bấy giờ tất cả bọn chúng chỉ biết kinh hãi lặng im, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực lên sự phản chiếu chói lòa. Chúng chỉ nhìn thấy,
Một màu đỏ tràn khắp tầng không
Lửa bốc phủ cao rực trời đông
Khói phủ tứ bề che muôn trượng
Màn đêm bừng sáng một biển hồng.
Lửa nhuốm đỏ rực đang bốc cao nghi ngút lên, hàng vài mươi cái nhà đều đang cháy rừng rực. Cả tiếng người đàn ông, đàn bà la hét.
Tiếng la hét đó từ những người cố sức dập lửa.
Tiếng la hét đó cũng từ những người mà thịt da đã bén mùi cháy khét, đang quằn quại trong sự đau đớn mà biển lửa gây ra.
Quan lại có, tướng lĩnh có, quân hầu có.
Đàn ông có, đàn bà có, gia nhân có.
Phụ lão có, trẻ ấu có...
Trần Minh lặng người nhìn thấy trên tầng không có một con đại bàng, toàn thân nó phủ rực một màu lửa, hai móng vuốt của nó cháy lửa rừng rực. Nó đang phùng mang trợn má mà phóng lửa xuống bên dưới, hai cánh nó thì đập liên hồi thổi ra những đợt gió lốc lớn dữ dội vào trong đám lửa, khiến nó cháy dữ lên bao nhiêu người cũng không sao dập nổi.
Trần Minh như ngây người chết lặng, cho tới khi bên cạnh chợt cảm thấy lạnh buốt rụng rời, rồi có một bóng đen hiện lên bên cạnh. Hà Nhĩ nói:
- Thiếu chủ, Tử Kỳ đến rồi. Hãy hành động đi.
Bấy giờ từ xa đi lại có một bọn người, cũng mặc y phục ban lính, người đi đầu đội mũ sắt, tay cầm gươm đang bước lại. Minh nhận ra ngay đó là Tử Kỳ.
Trần Minh vẫn ngây ra chẳng nói nên lời. Hà Nhĩ lại nói:
- Thiếu chủ sao còn ngây ra đó?
Trần Minh như choàng tỉnh cơn mê.
Mùi thịt da người cháy khét đã lan tới, cảnh ngói đổ nhà tan uồm uộm như cơn cuồng phong, thổi vào tâm thức người còn đang mù mờ suy tư, đang hỗn độn giao tranh giữa thiện và ác.
Rồi Trần Minh như bừng tỉnh trong lòng.
Nếu không thoát li khỏi đây ngay bây giờ, bọn Tử Kỳ rồi cũng chết. Nếu bỏ mạng tại đây, bọn Xuân Nguyệt cũng tuyệt vọng mà buông, bọn quỷ thần trong phủ này, từ con đại bàng đang làm sấm làm sét trên kia, cho tới bọn Hà Nhĩ, đột quyết còn đang ngấm ngầm ẩn dấu, rồi cũng bị Hồ Xuyên bắt. Bọn Tử Du, Nguyễn Sinh còn đang lang thang xứ người, bao nhiêu năm trời của chúng coi như hoài bỏ, chết nhắm mắt cũng chẳng được yên.
Minh hiểu rằng, thiện ác cũng thật mong manh. Cái thiện muốn được thực thi, thì trước tiên phải làm ác để khỏa lấp đi nó. Nhân tình thế thái ở đời là vậy, nếu chỉ muốn một đời hành thiện chẳng vướng ác nghiệp, thì có lẽ chỉ nên nương ở cửa chùa. Đã quay về đây, đã bước vào cuộc chơi, thì phải biết có sự hy sinh mất mát.
Tất cả những kẻ hèn kém bên ngoài kia, đều chỉ là con sâu cái kiến, việc sống hay chết của chúng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới chuyện thiện ác thị phi. Chúng có bỏ mạng để duy trì cho một điều lớn lao sâu xa hơn, cũng là việc phải lẽ.
Những việc như thế trên đời chẳng thiếu, nếu bình tướng quân năm xưa không một tay trừ hết bọn Man Di, thì người chính Nguyên cũng không thể sống, nếu Gia Cát năm xưa không một mồi lửa đốt cháy bọn Mán Mọi trong hang, thì nước Tây Thục chẳng thể giữ gìn. Nếu Tào A Man không giết ân nhân, thì chẳng dựng lên được triều nhà Ngụy, nếu Lý Thế Dân không giết anh giam em, thì chẳng mở ra trang sử nhà Đường. Đó là các việc của xứ người phương Bắc, từ nhỏ Trần Minh luôn cho bọn chúng là bất nhân, nhưng giờ đây thấy rằng, trong hữu quốc cũng nên như thế. Nếu các vua nước Đại Việt không chém hết bọn ngu thần, không dẹp dân ở biên giới, thì cũng bị người Bắc dùng kế đẩy dân mà chiếm lấy vậy. Trong thiên hạ này, việc chính trị và việc tu đạo vốn là rạch ròi. Tu đạo là cái đạo ở trong tâm khảm, ở trong cõi uy không vướng nghiệp trần, còn chính trị là cái đạo ở trong thói đời, trong cõi tranh giành trần lao dấy ải. Nếu để thực thi một chính trị có đạo, thì tất phải làm ác mới được, nếu cứ mềm yếu sợ hãi như kẻ đàn bà không, thì một đời chẳng thể làm nên trò chống gì. Những lời Xuân Nguyệt nói ra, tuy tàn nhẫn vô đạo, nhưng đó chính là điều phải lẽ ở cương vị ấy, ở con người ấy, ở bối cảnh ấy.
Trần Minh toan bước đi lại chỗ bọn Tử Kỳ, bấy giờ thấy có một ban lính cùng Án lại trước mặt, viên giám quân là một võ tướng họ Phạm, tên Văn Đồ, giữ lại nói:
- Thiếu chủ đi đâu thế?
Trần Minh nói:
- Ông không thấy nhà cháy người chết hay sao? Còn không cùng ra mà dập lửa?
Phạm Văn Đồ đáp:
- Nạn lửa lớn thế kia, cả ngàn người đang ra dập, thêm sức tôi với thiếu chủ chỉ như con sâu cái kiến, cũng đâu có cản lại được việc ấy mà quản làm chi? Phu nhân sai tôi trông nom cho an nguy thiếu chủ ở đây, thiếu chủ đi ra vùng lửa nguy hiểm có bề gì thì tôi biết ăn nói sao? Xin mời quay gót vào trong nhà nghỉ.
Trần Minh nhếch mép cười nói:
- Cháy ở phủ Tây quân sư, hình như nhà ông cũng ở hướng đó?
Phạm Văn Đồ nghe thế bất giác giật mình rụng rời.
Thấy đôi mắt u sầu, có lẽ đang lo lắng cho vợ con lắm. Rồi nói:
- Việc sống thác đã có trời. Làm tướng ăn lộc bổng thì cứ công việc để thi hành. Mời thiếu chủ vào phòng nghỉ, ca của tôi sắp đổi rồi.
Đoạn vừa vặn quay lại thì bọn Tử Kỳ và ban lính kia cùng đi tới nơi một lượt, Tử Kỳ nói:
- Tới giờ đổi gác rồi, ông nhanh đi dập lửa.
Văn Đồ toan đi ngay nhưng rồi khựng lại hỏi:
- Ông thuộc về ban bệ nào? Mới được bổ vào hay sao? Sao tôi trông ông hơi lạ?
Tử Kỳ nói:
- Tôi mới được bổ sung. Chứ có người lạ nào mà giờ này vào được đây thay gác cho ông? Thôi ông đi nhanh đi.
Văn Đồ vẫn nấn ná không đi, nói:
- Ông trình thẻ ra đã, tôi chưa nghe lục ti bên phủ quân sư nói có việc thay người.
Bấy giờ lại có một cột lửa lớn bốc vụt cao lên, quân sĩ trong ban lính đều nhốn nháo. Nhà cửa gia đình vợ con chúng đều ở trong phủ Tây cả, có vài đứa không còn kiên nhẫn chờ Phạm Văn Đồ đôi co nữa mà bỏ đi thẳng về hướng đó xem tình hình.
Tử Kỳ thấy tình hình đã loạn, lúc bấy giờ bèn rút con dao găm trong người ra, đi một đường rất nhanh rồi ôm chặt lấy Phạm Văn Đồ, từ từ dìu xuống, tay bụm lấy mồm Văn Đồ.
Thương thay Phạm Văn Đồ chỉ là viên tiểu mục úy nhỏ nhoi quản một ban lính, sao có thể chống lại những kẻ như bọn Tử Kỳ, Trần Minh? Văn Đồ chức phẩm kém mà nhân phẩm cao, chỉ tiếc rằng không biết được mặt đại tướng như Tử Kỳ, tới lúc chết cũng chẳng biết chết về tay ai.
Trần Minh nhảy phốc lên tuốt lấy kiếm từ hông Văn Đồ rồi chém chết hai tên lính canh trong ban gác. Bọn lính đi theo Tử Kỳ cùng lật mũ tung ra, đoạn giết sạch cả ban gác hơn mười người, không đứa nào kịp bỏ chạy.
Tử Kỳ hạ Phạm Văn Đồ xuống lúc này còn đang nấc lên từng chặp, máu ộc cả ra.
Trần Minh ngồi xuống bên cạnh, nói:
- Ông làm việc có tâm lắm, nhưng lại thờ sai người. Vợ con ông cũng là tôi giết đấy, giờ có lẽ chúng thành thịt cháy cả rồi. Hãy nhớ kĩ lấy mặt của Trần Minh này.
Phạm Văn Đồ trợn tròn xoe con mắt nhìn Trần Minh chằm chằm, Trần Minh bèn dùng mũi kiếm, khoét con mắt Văn Đồ ra, đoạn đâm chết rồi vùng đi khỏi đó.
Tử Kỳ cũng ngây người ra nhìn Hà Nhĩ, Hà Nhĩ nói:
- Dẫn thiếu chủ đi thoát đi chứ còn nhìn cái gì ông tướng? Ông bố trí người xong chưa vậy?
Tử Kỳ nói:
- Lo gì việc đó, chỉ là thấy thiếu chủ có vẻ hơi lạ hơn lúc ở chùa.
Hà Nhĩ nói:
- Lạ gì mà lạ, người cũng là quỷ, quỷ cũng là người. Nhanh đi khỏi nơi thị phi này rồi tính.
Thế là Tử Kỳ cũng các tướng Sơn Nam giả trang bèn nhanh chóng đưa Trần Minh lợi dụng vào lúc nhốn nháo khỏi lửa đào thoát ra khỏi phủ công tử. Khi đi ra tới phủ chính Tây thì có một người trùm mặt bước ra nói:
- Cách xa cổng này thêm chừng bốn dặm có một đội lính hai mươi người không có vũ trang, đi xa thêm sáu dặm thì có một đội lính tuần mười bốn người lập trại trông giữ, bọn này có thương và kiếm. Đi qua được bọn nó thì ra mé sông phía Đông, đã có đò chờ sẵn, xin tướng quân định liệu.
Tử Kỳ nói:
- Lạy cô đã giúp cho tới được đây, còn bọn ngoài kia cứ để tôi liệu.
Người đó hạ khăn mắt, nhoẻn một nụ cười, cung kính khấu đầu chào Trần Minh, nói:
- Ơn trời, thiếu chủ vẫn bình an.
Đó chính là Lê Thị Lan của phủ Tây.
Trần Minh gật đầu với Lan Thị, rồi lao ra ngoài, hòa mình vào màn đêm hun hút. Bọn Tử Kỳ, Hà Nhĩ và độ mươi tên sát thủ cận vệ cùng theo sát đàng sau.