Chương 78: Tử Hậu trả thù cho cha (2).

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:41:13

Bấy giờ Tử Hậu sai Hoàng Thái cùng tất cả các viên phó tướng và quân đội còn lại tiếp tục đi dọc biển các xứ thanh, nghệ mà chiêu tập binh, hẹn cùng tụ quân ở Thanh Hoa quân doanh. Rồi nói: - Việc chiêu quân nhờ Hoàng tướng quân lo liệu ta mới yên tâm, còn việc bắt Nguyễn Bình, đích thân bổn tướng sẽ làm. Bọn chúng đều lấy làm lạ, hỏi: - Binh lực ở đâu mà ngài đánh Nguyễn Bình? Tử Hậu nói: - Chỉ mình ta là đủ. Lại nói Tử Hậu thu phục được con quỷ trên núi Thanh Khốc, và có được thanh Cửu Long kiếm là một linh vật từ thuở Hồng Hoang, nên dân ven biển đều gọi là "bóng ma trên biển Đại Bàng", các thế lực về thủy quân của cả cướp và quan quân đều kinh sợ bản lĩnh của hắn nên khi hắn nói thế thì cũng không ai dám ngăn cản. Hoàng Văn Hải sợ Tử Hậu nên cũng không nghĩ tới ý khác nào. Thế là quan quân cùng chia ra thi hành công việc. Vào thời điểm đó, ở Minh Cảnh quân doanh cũng có loạn tin báo về rằng có chiến tranh nổ ra giữa Trần Minh và Hồ Xuyên. Trần Minh có được ấn Phủ Đông, ấn thiếu chủ trong tay đã đánh về và lấy các sát lang của Phủ Tây. Quan quân tử Sơn Tây và Sơn Nam của Nguyễn Tử Kỳ và Lê Đạt đều theo về, chúng đánh nhau rất to. Toàn thể xứ Thanh Hoa đều náo loạn vì các tin tức báo về, Hoàng Thái biết thời cơ đã chín muồi, nhân lấy cơ hội đó, mang đại binh và các phó tướng đi dọc chiêu quân ven biển, các đại quân đều ghét Nguyễn Bình, nay biết câu chuyện Nguyễn Bình mưu hại Nguyễn Tử Du, lại thấy Phủ Tây thất thế thì cùng đồng lòng mà theo Hoàng Thái cả. Vài ngày sau lại có tin thắng trận từ miền Nam tới tập báo về. Thủy quân việt do Nguyễn Hữu Bằng làm thống đốc, Trịnh Văn Xí làm tướng tiên phong đón đánh giết hơn hai mươi thuyền chiến của người Chiêm đang đi về nước, tịch thu được năm thuyền chở đầy vải vóc, vàng bạc, khí cụ của người Chiêm đã lấy được từ thỏa thuận của Nguyễn Bình. Trịnh Văn Xí dâng lên kế, Nguyễn Hữu Bằng nghe theo ngay, cho người loan báo công khai về việc Nguyễn Bình thông mưu với giặc, dân các xứ nghe thế đều căm giận. Quan quân đại thắng trở về bái kiến Nguyễn Tử Hậu. ... Lại nói bấy giờ Nguyễn Tử Hậu sai các tướng đi rồi thì lệnh cho Hoàng Văn Hải trói mình lại, giữ lại năm tên thủ hạ võ nghệ cao cường trà trộn vào trong giặc cướp, sau đó bảo Hải áp giải mình đi tới gặp Nguyễn Bình. Hoàng Văn Hải bấy giờ biết được ý định của Tử Hậu thì hồn vía lên mây, lại kinh ngạc vô cùng, hỏi: - Tướng quân không sợ tôi thông mưu với Nguyễn Bình mà hại tới ngài hay sao? Tử Hậu nói: - Thời thế đã thay đổi rồi. Mày chắc cũng không ngu đến thế. Hoàng Văn Hải nhìn lại, thấy hai con mắt Tử Hậu đỏ kè, thanh Cửu Long kiếm bên hông hậu tỏa ra bá khí ngút trời, bọn chúng đều dễ dàng cảm nhận được ngay. ... Bấy giờ Hoàng Văn Hải đưa Nguyễn Tử Hậu về lại quân doanh Thanh Hoa bái kiến Nguyễn Bình. Lại nói Bình còn đang tính cách để lừa Nguyễn Tử Hậu về, nay nghe tin Hoàng Văn Hải bắt được Tử Hậu thì mừng lắm, vội sai mời vào ngay. Hoàng Văn Hải cùng vài tên võ tướng của giặc cướp cùng đưa Nguyễn Tử Hậu đã bị trói gô vào trong, bấy giờ Nguyễn Bình nói: - Sao mà lại đến nỗi thế này? Ta đang định sai người gọi mày về mà chịu tang cho cha đấy. Tử Hậu chẳng nói chẳng rằng, ngước mắt lên nhoẻn một nụ cười, hai con mắt bốc hỏa khí cực dày. Từ trên thanh Cửu Long kiếm đã được mang ra bấy giờ bay vụt lên một bóng ma khoác áo chùng đen, có ba con mắt, nó phát ra một thứ âm thanh kinh dị lan tràn khắp trong trướng của Nguyễn Bình. Rồi nó hai tay bưng lấy thanh bảo kiếm, bay vụt về phía Nguyễn Tử Hậu. Hoàng Văn Hải hét lớn lên: - Mạng này xin nương cả vào Cửu Long tướng quân! Đoạn lao lại rút dao ngắn cắt một nhát thật mạnh, xích thừng cùng bung ra. Tử Hậu duỗi người một cái nhảy vụt lên thì kiếm đã tới tay. Hậu nhảy thẳng một phát lên ngay giữa trướng lệnh, dùng một kiếm cắt đầu Nguyễn Bình rơi xuống không kịp kêu lên tiếng nào. Tử Hậu thân thủ nhanh quá, khi đầu Bình đã lăn lông lốc trên nền đất rồi, bọn võ tướng mới hoàn hồn, lúc này cùng lao lại vây Hoàng Văn Hải cùng vài tên viên tướng, dồn vào góc sát với Tử Hậu. Quân sĩ bên ngoài cũng cùng ập vào cả. Bấy giờ bóng ma bay lại bên cạnh Tử Hậu, nói: - Thưa tướng quân, đang bị vây rồi. Tử Hậu chẳng nói năng gì, đặt cái thây không đầu của Nguyễn Bình lên giữa bàn án tướng quân. Hai con mắt Hậu đảo trong, môi khẽ nhoẻn cười, rồi lấy mũi kiếm khoét bụng của Nguyễn Bình ra, đoạn gầm một tiếng thọc tay vào trong. Máu mỡ phụt lên, Hậu lôi ra khúc ruột, dùng mũi kiếm cắt đi, rồi lấy ruột đó quấn lấy cái đầu Nguyễn Bình nằm trên đất. Các quan tướng cả hai bên nhìn thấy tàn bạo quá đều thất kinh. Hậu lại phanh ngực Nguyễn Bình, mọi ra trái tim đen ngòm, nói: - Của Dạ Xoa đây! Đoạn quăng xuống nền đất. Bóng ma liền sà xuống trái tim ấy. Bấy giờ Hậu băm thây Nguyễn Bình nát ra như bùn trước mặt ba quân chư tướng, rồi cắm thanh Cửu Long kiếm lên thây người, máu đã nhuộm đỏ cả lưỡi kiếm báu. Hậu gầm lên một tiếng, từ trong thanh kiếm bay ra bá khí của một đàn rồng, uốn quanh trong trướng tướng quân, rồi cùng lao vụt ra bên ngoài. Hai mắt Tử Hậu đỏ ngầu, tròng đảo lia lịa, Hậu xách cái đầu của Nguyễn Bình, ruột Bình vẫn còn vất vưởng ở cổ, một chân đạp lên thây Bình, tay kia cầm kiếm, thét lên: - Tử Kỳ anh ta cùng với thiếu chủ Trần Minh đã giết Hồ Xuyên rồi. Giặc cướp Thanh Xuyên và thủy quân chiêu dọc Thanh Nghệ đều theo ta cả. Nguyễn Bình đã chết, nay xứ Thanh Hoa này là của ta! Kẻ nào dám chống lại? Chư tướng đều hãi sợ, cùng đồng loạt buông kiếm quỳ xuống. Tử Hậu nhoẻn cười, hai con mắt đảo dọc, bất giác nhìn như mặt quỷ, bọn thủ hạ đều nghe được rằng hắn có quỷ trên núi thanh khâu nhập theo, hôm nay mới nhìn thấy tận mắt, chúng đều không dám nhìn ngẩng lên. Hậu bèn đem đầu Nguyễn Bình treo lên ra chợ để cho bách dân cùng được biết. Rồi thu dụng hết quân đội Thanh Hoa lại. Được hai hôm sau thì Nguyễn Hữu Bằng, Trịnh Văn Xí và Hoàng Thái cùng đem binh trở về hội quân. Lúc bấy giờ Tử Hậu cho chỉnh đốn lại quân đội, rồi chỉ cắt lại một số ít quân cho ở Thanh Hoa, sau đó định thúc toàn bộ quân đi về Minh Cảnh quân doanh bắt giết Hồ Xuyên và Vũ Thư thì bỗng lại nhận được tin báo từ Minh Cảnh rằng Hồ Xuyên đã tử trận, các tướng quân ở Phủ Tây cũng đã bị bắt hết. Trần Minh đã lấy hết các sát lang và đang kéo quân về Minh Cảnh quân doanh. Tử Hậu nghe thế mừng lắm, nói: - Nguyện ước một đời của cha ta, tới nay là đã thỏa. Như thế coi như cũng được mỉm cười nơi chín suối. Thế rồi cho chỉnh đốn lại binh mã, cùng mang các đại tướng kéo quân về Minh Cảnh doanh diện kiến chủ mới. ... Bấy giờ nghe xong các chuyện, người trong phủ lệnh hầu không ai là không phục tài Nguyễn Tử Hậu. Trần Ngạn ưng lắm, nói: - Quả nhiên là kỳ tài xuất thế gian, hổ phụ sinh hổ tử. Có anh Hậu về đây rồi thì quân doanh ngày càng vững bền. Lúc bấy giờ các việc đã yên hết, Lê Đạt xin Trần Minh cho mang tướng lĩnh về lại Sơn Tây trấn giữ. Trần Minh ưng cho. Bấy giờ Nguyễn Kỳ Linh cũng nói: - Tiểu tướng vốn cầm quân nơi chốn Sơn Khê đã quen, nay xin cho về lại sát lang để gìn giữ. Trần Minh hỏi: - Giao phủ tướng quân cho ông mà ông xin bỏ đi thế thì ai thay được? Kỳ Linh cười đáp: - Tiểu tướng tài hèn, nhưng cũng được chủ nhân ưu ái mà cho giữ tạm tướng quân phủ, nay có người thích hợp hơn tới rồi, thì tiểu tướng xin rút đi mới phải lẽ. Đoạn nhìn sang Trần Ngạn mỉm cười. Ngạn vội can lại: - Tướng quân cứ nói thế, tôi thấy đâu ai tài đức hơn tướng quân nữa? Nhưng Kỳ Linh cũng là người nhanh nhạy biết ý, lại nói: - Năm xưa Tử Du tướng quân giữ phủ tướng quân, nay có Tử Hậu về đấy, chẳng phải là đúng người sao? Kỳ Linh nói ra đúng ý Trần Ngạn, Ngạn thích lắm nhưng vẫn phải giả can lại dăm bận nữa cho hợp lễ nghi, mãi sau mới đồng ý cho. Vậy là bèn cho Nguyễn Kỳ Linh đi về sát lang, bổ Nguyễn Tử Hậu làm chủ nhân phủ tướng quân, bổ Hoàng Thái làm trấn thủ xứ Thanh Hoa. Tử Hậu phụng mệnh, chỉ giữ Trịnh Văn Xí ở lại bên mình, còn các tướng khác cho về Thanh Hoa đi theo Hoàng Thái. Xét ra Lê Đạt, Kỳ Linh ấy là biết khôn mà rút. Họ đều bậc cha chú, xét về vai vế đều cùng bọn Tử Du, cố hầu lập ra phủ lệnh mà kình giữ một vùng. Thế nhưng giờ lập được đại công lại cùng biết nhường cho người trẻ, còn mình thì lui về án giữ một phương, hưởng quyền hưởng vinh, lại không vượt mặt chủ. Họ cũng ví như hào sáu trong một quẻ (ở trên thiên tử, nhưng biết lui về làm cố mệnh thần, không cậy vào công, không cậy vào tuổi, không gặp tai vạ. ) Bấy giờ việc phân phó bổ nhiệm xong cả, Trần Minh mới nói với Tử Hậu: - Dì Nguyệt... Nói thế nào cũng là người trong nhà... Dì đang bệnh không ra khỏi phòng đã nhiều ngày, anh về thì qua chào dì một câu cho phải. Tử Hậu nghe tới hai chữ Xuân Nguyệt thì nổi giận, hai mắt bốc hỏa, nói: - Tiểu tướng chẳng phải người sang, nhưng trước nay chưa từng nhận có người nhà là hồ ly bao giờ. Nếu chủ nhân sai Hậu đi chết, Hậu cũng đi ngay, nhưng bảo tới hành lễ với loài súc sinh, xin thứ cho Hậu không làm được. Nói rồi bỏ đi thẳng. Trần Minh đăm chiêu hỏi Trần Ngạn: - Sao Tử Hậu lại nóng nảy như thế? Ngạn đáp: - Cháu nghe nói đó là thù giết mẹ... Việc nhân tình thế thái là việc riêng của nhà người, chúng ta đừng nên can vào. Nguyệt Nhi xưa nay bất kể thân sơ, bên ta hay bên địch, cứ ai ngáng đường là đều giết. Để có được Thiên Gia Môn như giờ, Nguyệt Nhi đã đắc tội chẳng ít người, có gì đâu mà lạ. Trần Minh nghe thế thì sững cả người sợ hãi, giật mình ngước nhìn Trần Ngạn đăm đăm... Ngạn... đã biết gì rồi? Trần Ngạn nhận ra điềm lạ, hỏi: - Chú... Sao thế? Cháu nói có gì sai Trần Minh vội vàng nói: - Không... Không có gì cả... Thế rồi bỏ đi vội, chẳng muốn nói chuyện với Ngạn quá lâu...