Chương 96: Cận tử nghiệp.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:48:51

Một vị thiên sư thư thái bước vào. Một con hồ ly trên giường cao ngạo Hai mắt đối nhau, hai thân song đạo Để phân tỏ rõ, việc của đất trời Thiên, địa, nhật, Nguyệt, đều từ một nơi Vũ trụ âm dương, đều chung một mối. Dù đạo tới đâu, cũng phải hướng tới bình an Dù quỷ hay thần, cũng đều tìm nơi chính giác Một đời tàn ác, công tội đủ đầy Tới ngày hôm nay, quỳ nơi cửa tử Một đời nuốt bao ánh nhìn kẻ khác Đến lúc này đây gân rã mắt mờ Xem việc sống chết thờ ơ Chỉ trọn một đời, tôn thờ chữ "đạo". Thi An bước lại, Nguyệt gượng mình hành lễ trước thiên sư, nói: - Con hồ ly trên Minh Nguyệt Vũ, được diện kiến bậc đại đức lần cuối trước lúc ra đi, thật là phúc lớn không gì bằng được. Thi An cười, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, nói: - Dì đang mệt, hãy nằm mà nghỉ ngơi được rồi. Nhưng Nguyệt vẫn ngồi ở đó. Thi An hỏi: - Đến lúc này đây, dì thấy thế nào? Đã sẵn sàng mà đi chưa? Nguyệt cười gật đầu, bảo: - Cứ tưởng phải chết trong cô độc ở chốn lao tù, ai ngờ được ơn mưa móc của bề trên, trước lúc ra đi, muốn gặp ai đều đã được gặp đầy đủ cả, không còn gì thích chí bằng. Giờ đi lúc nào cũng được. Sư bấm độn ngón tay, nói: - Trong đêm nay là dì đi rồi. Thiên Gia Môn được lập thành, công của dì không ai to bằng. Ngày sau nó chính là mầm để truyền chính đạo. Tôi sẽ thay dì dõi theo bọn chúng. Vảy rồng phải trên thân rồng mới được. Nguyệt gật đầu, hỏi: - Tiên Tử Chân Nhân ở Bạch Hạc Sơn hãy khỏe đấy chứ? Thi An đáp: - Ông ta vẫn khỏe như thường. Lẽ ra nếu dì còn thọ, thì mời dì lên Bạch Hạc Sơn mà hưởng an nhàn mới đúng. Nguyệt cười vang, bảo: - Tôi là hồ ly, làm gì có phúc đó được. Nhớ khi nào tôi phụng mệnh đến Minh Cảnh, rửa oan cho Trịnh Vân, cầu sinh cho Phi Long, tới nay loáng cái qua hai chục năm rồi. Nay tôi xong việc, về lại với đất tổ trước, còn việc ở lại trăm sự nhờ cả hai vị. Sư nói: - Chúng tôi chỉ đứng ở xa mà trông coi, chứ còn làm thế nào, là tùy vào bọn "nhãn long" cả. Lúc này bèn rút trong túi áo pháp ra một cái cân gương, nói: - Thứ này xin mượn Trần Minh mang cho dì soi lần cuối. Tôi với dì tâm tư của nhau, không thể nói ra bằng lời được, nhưng cũng đã tường tận từ lâu, thời gian chẳng còn dài, không cần nói lôi thôi làm dì thêm mệt. Nguyệt đón lấy cân gương Minh Nguyệt, rồi soi vào gương. Thấy mặt mày đã bạc nhược lắm, tóc bạc phơ, lông nổi đầy mặt, hốc hác vô cùng, tròng mắt thì trắng rã. Bấy giờ mới run run đầy sợ hãi quay mặt kia của gương lại, đối mặt với chính bản ngã của mình... Bỗng chốc Nguyệt rơi nước mắt ngay. Ở mặt trái của cân gương, là một con cáo nhỏ trắng xinh vô cùng, đang đùa vui bên chân một người mỹ nữ... ... - Cha mẹ đi nhé. Hai con cáo lớn liếm láp, hôn hít lên mặt một con cáo nhỏ xinh rồi đi. Đó là chúng đi xuống dưới làng bắt gà lên cho con... Con cáo trắng xinh bé nhỏ cứ thế, cuộn tròn mình trong chiếc ổ ấm, chờ đợi cha mẹ mang thức ăn về, giống như bao lần... Nhưng rồi lần này nó cứ chờ mãi, chờ mãi... Một ngày, rồi hai ngày, rồi ba ngày... vẫn không thấy cha mẹ trở về. Cáo nhỏ đã đói lắm rồi, không thể chịu được nữa rồi, bèn lết thân ra khỏi ổ rơm trong hốc, dò dẫm từng bước đi xuống dưới lưng núi, rồi đi vào làng... Trời đã vào xẩm tối, cáo đói quá chẳng thể bước đi, bèn đi lại một căn nhà gần đó nhất đang có ánh lửa bập bùng. Như thể số phận trớ trêu sắp đặt, đó là nhà của một người thợ săn hồ ly nổi tiếng trong vùng... Cáo bước lại gần, lão ta nhìn vào, chợt hai con mắt sáng lên đầy mừng rỡ. Cáo ngây ngô cất tiếng hỏi người: - Ông ơi, có thấy cha mẹ cháu đâu không? Một con cáo biết nói tiếng người... Một con hồ ly cái... Con cáo này có bộ lông trắng muốt, ánh mắt sáng như sao, thật giống với hai con cáo lão săn được hôm kia... Lão thợ săn rời khỏi bàn, ngồi xuống trước con cáo bé nhỏ, hỏi: - Cháu xem kia có phải cha mẹ cháu không? Đoạn trỏ tay lên bờ vách. Trên bức vách là hai bộ cốt động vật đang treo, còn cả hai bộ lông da trắng tinh, được ghim lên tường bằng mũi tên đang phủ gần đó nữa. Hai con cáo đáng thương đã bị huyền nhân bẫy giết khi đang vô vọng tìm thức ăn về cho con... Cáo ngây ra như hóa đá, rồi chỉ một khắc định thần, nó quay người lại vùng bỏ chạy ra khỏi ngôi nhà địa ngục. Nhưng một bàn tay như gọng kìm chụp lấy bờm của nó ngay, rồi một lá bùa màu vàng được đập thẳng vào mõm nó. Con cáo kêu lên trong đau đớn bất lực, nhưng người thợ săn túm lấy nó, nói giọng vỗ về: - Cáo non, cáo non... Cháu đừng lo ông không giết cháu đâu... Từ ngày hôm đó trở đi, con cáo rơi vào địa ngục trần gian... ... Người thợ săn giam nó vào một cái cũi, có giăng bùa chung quanh. Hồ ly mới chào đời được hơn một tháng, thì nếu đêm trăng hóa người, sẽ có vóc dáng như cỡ mười hai, mười ba... có thể làm được công việc nhà, nên ông không giết nó, mà để nó lại nuôi. Mỗi ngày lại luyện phép, đọc thần chú lên trên người cáo. Cứ thế, cứ thế... Khi nào ông niệm chú, nó lại hóa thành người. Đó là một con cáo cái, hóa thành một cô gái bé cỡ chừng mười hai tuổi, nằm trần truồng, cô độc trong chiếc cũi phong ấn. Người thợ săn lôi cô bé ra, xăm bùa lên người cô, rồi bắt cô phục vụ việc phòng the nam nữ cho ông ta, sau đó lại sai cô đi dọn dẹp, làm việc nhà, lo cơm nước giặt giũ. Xong các công việc, bùa ấn định theo canh giờ, lại hóa cô thành cáo nằm trong chiếc cũi... Nếu cô kháng cự hoặc định bỏ trốn, cô sẽ phải ăn những trận đòn roi tới bầm dập cả mặt mày người ngợm, và những lá bùa sẽ làm cô đau đớn tới thấu cả vào tim can, xương cốt. Lâu dần, cáo nhỏ không còn nghĩ tới việc bỏ trốn, hay chống lại người huyền nhân nữa. Cô chỉ ngoan ngoãn phục tùng như một nàng hầu, một người nô lệ... Thợ săn nói với cô: - Mày sống thọ hơn tao. Cả cuộc đời này mày sẽ phải ở lại đây, cho tới khi tao chết... Đây chính là nhà của mày, đừng nghĩ tới việc bỏ đi đâu nữa... Đôi khi uống rượu say về, không vì lý do gì, người thợ săn lôi cáo ra, niệm chú cho nó hóa thành người, rồi hãm hiếp nó, sau đó đánh đập nó, sau đó lại nhốt nó vào. Lại có ngày, ông ta dẫn cả bạn bè phường săn của ông ta về, nói với chúng: - Con hồ ly này đẹp nhất chưa từng thấy, lại rất non tơ. Nó chưa từng biết đến mùi người đàn ông nào ngoài tôi. Bạn hiền có phúc cùng hưởng, hôm nay mời các ông tới đây cùng thưởng thức. Rồi chúng lại thay nhau hành hạ cô, đánh đập cô trong sự hoan lạc, sung sướng và tàn ác... Từ đó cô cứ sống thế, chai lỳ và mất đi cảm xúc, chỉ như một thứ bị bông, một thứ xác không hồn... ... Cho tới ngày hôm đó... Đó là một ngày trăm rằm thật đẹp vào đúng tiết xuân... ... Cô ở trong lồng, nhìn thấy người thợ săn đổ gục ngay trước mắt mình. Máu phụt ra từ mồm ông ta đỏ lòm cả mặt, cái đầu ông ta vỡ toác ra, óc và mỡ văng ra bầy nhầy. Hai con mắt ông ta trợn trừng trừng nhìn cáo trân trối. Từ nơi trái tim ông ta, một mũi dao bén ngót đâm lút tới cán dao. Trên cán dao khắc hằn lên bốn chữ rất nhỏ: "Minh Nguyệt Thiên Thanh". Một bàn tay mảnh mai vươn tới, rút con dao ra khỏi trái tim vỡ vụn của người thợ săn. Đó là bàn tay của một cô gái đẹp. Cô đưa lưỡi dao lên miệng, liếm lấy vết máu đang ngập trên dao, nhoẻn một nụ cười rồi rút cây trâm cài đầu ra, chọc nát hai con mắt đang mở trừng trừng của người thợ săn. Sau đó cô mở cũi lồng, chìa bàn tay ra, nói: - Em gái bé nhỏ, lại đây với chị. Cáo thật là sợ, run rẩy không dám bước ra. Nhưng cô gái lại nói: - Em ra đây đi, đừng sợ. Nó phải chết do sự công bằng của tạo hóa này... Loài người đều như thế, chúng nó là "nhân", nhưng lại "bất nhân". Cáo nhìn vào ánh mắt cô gái, lắng nghe giọng nói thật trong trẻo của cô gái, đột nhiên không còn thấy sợ, run rẩy bước ra ngoài. Cô gái đỡ nó lên bằng cả hai bàn tay, rồi ôm nó âu yếm vào lòng, hỏi: - Em tên gì? Cáo lắc đầu, cô gái bảo: - Hôm nay là một ngày xuân rằm, từ hôm nay trở đi, em là Xuân Nguyệt. Cáo lúc này mới ngập ngừng hỏi: - Chị... là ai? Cô gái cười vang, đáp: - Chị họ Trịnh, tên Vân. Vậy em là Trịnh Xuân Nguyệt. Trịnh Xuân Nguyệt... Lần đầu tiên trong đời, cáo có một cái tên... Trịnh Vân nói: - Đi, theo chị về nhà. Nhà? Nhà là gì?... Từ hôm đó, Xuân Nguyệt có nhà. Từ hôm đó, cô có mẹ cha, có chị. ... Nguyệt khóc không thể dừng được, nước mắt chan hòa làm nhòe cả mặt gương... Hình ảnh Trịnh Vân trong gương từ từ tan dần đi theo làn nước mắt... - Đó là những tháng năm hạnh phúc nhất cuộc đời tôi... Những ngày được sống cùng chị Vân và cha mẹ nuôi tôi... cho tới khi chị vào cửa quan mà lấy chồng... Từ khi chị Vân bị chúng hại tới bỏ mạng, tôi đã ôm hận thù với bọn chúng, những kẻ "nhân" mà "bất nhân". Chúng thì làm gì có tình yêu thương? Chúng cứ nói hồ ly chúng tôi thế này, thế kia. Nhưng chúng cũng thế mà thôi... Tôi giết hết bọn chúng mà trong lòng chẳng hề vấn vương ân hận... Thi An ngồi lại bên cạnh vỗ về, Nguyệt mệt lắm, bèn tựa đầu vào vai nhà sư. Thi An hỏi: - Giờ thì cô thấy thế nào? Nguyệt im lặng không đáp. Sư lại ôn tồn nói: - Cô bảo loài người bất nhân, vậy với Tử Kỳ, Diệ Lan thì thế nào? Giờ cô có vấn vương không? Ân hận không? Vì lẽ gì mà khi mất đi, Trịnh Vân lại trao Trần Minh cho thầy tôi, cho Tử Du? Chúng tôi không phải là con người sao? Nguyệt nói: - Giờ tôi cũng không còn nghĩ thế nữa, nhưng có lẽ đã muộn màng rồi. Tội nghiệt của tôi quá lớn lao, không có cách gì bù đắp được nữa... Có xuống đại địa ngục trăm ngàn lần cũng không thể rửa sạch được hết tội này...