Chương 45: Cháy Phủ Tây, Xuyên thấy điềm lạ.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:23:43

Lại nói đêm ấy, lửa cháy hỏa hoạn rực bên Phủ Tây, người đi ra dập lửa rất nhiều. Tin báo tới Hồ Xuyên, Xuyên vội đi ra mà trông. Hồ Xuyên đứng ở cửa phủ quân sư, ngước nhìn lên tầng khói cao vút, đoạn thấy có bóng huyền khí sặc sụa bốc phủ ra, Xuyên giật mình đưa tay lên miệng niệm chú lầm rầm. Đoạn mắt pháp hé mở ra, Xuyên nhìn thấy trên tầng không có một con đại bàng đang chao lượn, trên lưng con đại bàng bốc lửa ngụt ngụt, có một bóng đen đứng trên đó nhìn không rõ ra được, con đại bàng cứ hà hơi thổi xuống đám cháy, đám người bên dưới cứu hỏa mà mãi khói lửa không dứt. Hồ Văn Viễn đứng bên cạnh cũng cùng nhìn vào đám cháy, nói: - Phủ canh gác nghiêm mật, ban đêm đều có đi cảnh báo củi lửa, sao lại để cháy to thế này mà không ai biết gì? Con phải ra chỉ huy chúng dập lửa kẻo bén tới đây mất. Hồ Xuyên giữ lấy tay nói: - Có bọn yêu ma tác yêu tác quái trong phủ này, hỏa hoạn do chúng gây ra, con đừng đi lại đó. Văn Viễn nghe thế thì giật mình đứng im. Bấy giờ quân lính chạy ầm ầm, bọn quan lại thấy Hồ Xuyên ra, bổ vây tới. Đi đầu là Nguyễn Văn Oai, hớt hải nói: - Bẩm quân sư, lửa cháy to lắm dập mãi chưa dứt. Lửa bén tới mấy chục gian nhà phủ rồi, có nhiều người chết cháy. Hồ Xuyên nói: - Ta biết rồi. Ông cho người đi khắp các phủ xem tình hình thế nào. Bên phủ phu nhân có ổn cả không? Cho người đi qua cả phủ đại công tử xem thiếu chủ Trần Minh thế nào. Nguyễn Văn Oai nói: - Dạ bẩm Trần Nghiễn đã dẫn quân đi sang bên phủ thiếu chủ, Phạm Văn Mặc đã đi tới hỏi han tình hình đại phu nhân. Xuyên gật đầu, đoạn quay vào trong nhà thắp hương, rồi rút từ trên bàn thờ xuống một thanh kiếm đào, lại lầm rầm niệm chú, dán lên chuôi kiếm một lá bùa màu đỏ, xong toan bước ra ngoài. Hồ Xuyên đi thẳng tới nơi lửa cháy rừng rực, bọn quan tướng hộ về đều đi bủa vây theo để bảo vệ. Khi đi tới nơi Xuyên lệnh bọn chúng lùi ra cả. Việc dập lửa cũng tạm dừng. Còn mình Xuyên đứng trước đám cháy rừng rực, đoạn múa thanh kiếm một bài, trỏ thẳng vào không trung, quát thét lên: - Yêu quỷ nơi nào? Dùng phép lửa mà hại tới người như thế? Có cút ngay không thì tao cho tan hồn bây giờ! Bấy giờ đại bàng trên không nhìn thấy Hồ Xuyên, bèn dẩu mỏ lên định thổi lửa thẳng vào, nhưng bóng đen trên lưng vỗ nhẹ vào ức chim. Đại bàng bèn quay đầu, đập cánh bay đi mất. Lúc đó Xuyên thu lại kiếm, lệnh cho quan quân cùng tiếp tục dập lửa, bấy giờ lửa mới dần dập được. Đám cháy đã lụi dần, quan quân mới cùng vào trong thu vén tàn tích, cấp cứu người nạn. Lúc này lôi ra nào cơ man những người đang hấp hối cũng như những người đã chết, thây cháy ngổn ngang, có người chỉ còn là cục thịt chẳng rõ hình dạng, có người cháy lụi hết quần áo, da tuột khỏi thân, máu me đỏ lòm đầm đìa, cứ không ngừng kêu khóc rên rỉ, Có nhiều thủ hạ của Hồ Xuyên giữ các chức vụ quan trọng ở Phủ Tây cũng bỏ mạng hoặc chết mất vợ con, tinh thần rụng rời. Bấy giờ nhà đổ ngói tan, thây chất ngổn ngang dễ tới vài trăm mạng, xác mẹ ôm con, vợ ôm chồng nằm la liệt quân lính kéo ra không sao gỡ được, tiếng than khóc của người sống mất thân thuộc vang vọng tứ bề, khói bay mịt mùng khắp chốn, đêm tối huyên náo chỉ toàn tiếng sầu thảm, cảnh vật thê lương chẳng kể sao cho xiết, người nào nhìn thấy cũng phải đớn lòng. ... Xuyên nhìn thấy cũng thầm rơi nước mắt thương xót, rồi dần bình tâm lại, rồi sai Nguyễn Văn Oai lo tiếp việc cứu người làm đầu, lại sai Hồ Văn Viễn rằng: - Triệu ngay bọn quan cắt cử gác sách, canh đèn củi lửa, tra cho ra nguyên nhân hỏa hoạn cho ta. Làm ngay bây giờ không để tới trời sáng. Hồ Văn Viễn nhận lệnh đang toan đi thì chợt có tiếng người ầm ầm chạy lại, chúng cùng nhìn xem thì ra Trần Nghiễn và bọn thủ hạ đang trở về. Nghiễn vừa về tới nơi đã quỳ phục xuống đất, mặt tái chẳng còn giọt máu, lắp ba lắp bắp tâu lại: - Bẩm quân sư, thiếu chủ... thiếu chủ... không thấy đâu cả. Hồ Xuyên nghe thế thì rụng rời chân tay, hỏi: - Quân canh gác đâu? Ca này của ai trông? Nghiễn nói: - Đô lính đã chết hết rồi. Thấy có tướng giữ lính là Phạm Văn Đồ đã bị giết hại, còn bị móc mắt. Xuyên đứng lặng ngắt như trời trồng, hồi lâu sau mới dần tĩnh tâm lại. Đoạn ngước lên bầu trời đêm, thấy mây xám vần vũ, trăng lúc tỏ mờ. Hiện dưới bóng trăng, Xuyên thấy lờ mờ gió thổi đâu ra thành hình nhao nhao tựa người con gái đang vắt vẻo trên cung trăng mà nhìn xuống dưới, chẳng rõ dung nhan, chỉ thấy hai mắt sáng quắc, miệng chúm chím cười. Mặt trăng bấy giờ tan dần, nổi lên chữ xanh ở giữa, cả mặt trăng tròn vạnh đổi ra màu xanh, thành hình chữ "Nguyệt". Cô gái kia phẩy tay, từ ống tay tuôn ra làn khói như mây trắng, tụ lại dần thành chữ "Thiên". Mây mù phủ lên thành hình chữ "Vân", rồi từ trong mây lòi ra cái đuôi như đuôi con cáo. Xong thì cùng tan đi cả. Hồ Xuyên thất kinh cứ đứng chết trân mà nhìn. Bọn thủ hạ cũng cùng nhìn theo chỉ thấy tứ bề đìu hiu, mặt trăng sáng tỏ, không biết quân sư nhìn gì. Mãi về sau này người ta thống kê ra vẫn chẳng khỏi kinh hoàng. Hàng trăm gian nhà bị phá hủy, kho tàng và tài sản thiệt hại không biết bao nhiêu mà kể, vài trăm người từ già tới trẻ chết cháy, quan quân lẫn thân nhân sống trong phủ, con hầu kẻ ở người già trẻ nít đều có. Trong đó có tới gần năm mươi người có chức sắc và lĩnh các chức vụ trong quân doanh bị chết cháy. Làm lớn có tới hàng tướng quân, hầu thần, mưu sĩ... Làm nhỏ thì tới cả từ hàng thư lại, thư kí, thủ kho... Vụ hỏa hoạn năm đó là một vụ việc đau lòng tồi tệ bậc nhất trong suốt mấy chục năm trời, vụ việc xôn xao mãi tới cả triều đình và các xứ lân cận quân doanh. ... Lại nói sáng ngày hôm sau, Hồ Xuyên và cả Vũ Thị Thư đích thân lên xử án. Bèn cho triệu hết tất cả những kẻ liên quan và phải chịu trách nhiệm về việc hỏa hoạn cũng như việc Trần Minh bỏ trốn khỏi phủ lên tra hỏi một lượt. Có hàng trăm quan lại trong quân doanh phải lên hầu cho việc xét xử của các cơ quan làm việc tra hình. Bấy giờ sai gọi tới quan lo việc trông coi các nẻo gác sách của toàn phủ là Đỗ Hữu Nhân lên hầu, Hồ Xuyên truyền rằng: - Ông lo việc canh gác, vì sao mà thiếu chủ bỏ đi lại không biết tý gì? Đỗ Hữu Nhân đáp: - Trong lúc hỏa hoạn lộn xộn, các đơn vị lính đều đi ra dập lửa, lúc đó có người thoát li khỏi tôi cũng không biết hết được. Sau khi có việc không hay, đích thân tôi cũng cho gọi bọn tiểu úy lên tra xét, rồi sai chúng về xét hỏi các toa lính xem có ai thấy gì không, chúng đều bảo vội đi dập lửa, chẳng để ý tới đại thiếu chủ, xin quân sư xét lại cho. Xuyên lại hỏi: - Đó vẫn là việc của ông. Vào giờ giới nghiêm, người của ông đi tuần thám khắp nơi. Ông lại trực ở trong Phủ Tây, giao cho ông quân canh lên tới hàng vài trăm, vậy mà Phủ Tây bốc hỏa ông không biết gì, để cháy tới tận chục gian nhà, người ở bên trong đánh động ra thì lại mới biết. Quan quân đã ở đâu cả? Nếu chỉ có mồi lửa đột nhiên vì sơ suất mà phát tác ra, làm sao kịp lan lớn mạnh ra như thế? Nếu có việc chuẩn bị để phóng hỏa là chủ ý do con người, thì là có mưu. Ông để lọt mưu ấy, thì là tội của ông vậy. Đỗ Hữu Nhân lại quỳ mà tâu: - Xin quân sư xét cho. Chứ nhà tôi, vợ con đều ở Phủ Tây , hôm qua cũng bị cháy mất cái kho. Việc hỏa hoạn chỉ là xui rủi chẳng ai muốn cả, giờ là lúc cần người để khắc phục, quân sư lại đem người có quyền ra mà bắt tội, việc đó liệu có nên không? Đỗ Hữu Nhân hẵng còn cãi lý lẽ, Thế nhưng Hồ Xuyên không nghe, hồi sau ra dặn riêng Nguyễn Văn Oai rằng: - Việc lớn như thế, lẽ thường làm sao bình tĩnh được. Đàng này nó đối đáp trôi chảy đâu ra đó, cứ như thể chuẩn bị sẵn rồi, ta ngờ nó có liên quan tiếp tay. Chứ quân gác và bọn gia đinh phủ ở khắp các nẻo như thế, sao để xảy ra hỏa hoạn lớn trong thời gian lâu thế mà lại không ai biết sớm được? Nguyễn Văn Oai nói: - Quân sư nghi cho Đỗ Hữu Nhân phóng hỏa à? Hồ Xuyên nói; - Nó làm gì có lá gan đó? Chỉ e nó làm tới mục úy, (chức to quản lý nhiều đô lính, sau tướng quân, trên giám quân) quản tới vài trăm người mà lại thành con tốt trong tay người ta thôi. Thế rồi bèn bí mật lệnh cho Nguyễn Văn Oai bắt Đỗ Hữu Nhân tống giam vào ngục, sau đó sai Phạm Kiên là một viên quan chuyên về ngục hình cho điều tra bức hình Đỗ Hữu Nhân xem có biết được thêm gì không. Đoạn lại xử án, tống giam thêm rất nhiều viên quan liên đới để làm yên lòng các phủ, sau đó tâu trình lên Vũ Thư xin cho xuất ra các kho vàng bạc để làm dịu nhẹ các nhà bị nạn trong hỏa hoạn. Việc đó vì thế mà mới tạm yên được. Lúc này Xuân Nguyệt dò la biết được tin Đỗ Hữu Nhân đã bị Hồ Xuyên bắt, trong lòng chẳng khỏi lo lắng, nói với Tiểu Yến: - Tên vô lại đó nếu nó mà khai ra việc ta ép nó dùng các thẻ bài cho bọn Tử Kỳ đột nhập vào phủ thì bọn ta rơi đầu mất. Tên Hồ Xuyên đó quả là cáo già. Tiểu Yến hỏi: - Giờ phải tính thế nào cho được? Xuân Nguyệt nói: - Chuyện đã đến nước này, chỉ người chết mới kín được miệng thôi. Tiểu Yến phá cười lên nói: - Sao chị nói như thể buộc vào thế bí phải giết hắn vậy? Chẳng phải chị đã tính từ đầu rằng xong việc rồi thì giết hắn đó sao? Nguyệt nghe thế thì ngơ ra, rồi hỏi Tiểu Yến: - Ta là người ma quái độc ác đến thế à? Tiểu Yến nói: - Không sai, đó chính là Nguyệt Nhi vậy. Nguyệt lặng thinh không nói gì, hồi lâu sau truyền: - Gọi Lê Thị Lan tới đây. Ta cho hắn đặc ân cuối cùng trước khi chết vậy.