Sau này có lệnh sai Nguyễn Tử Du về lại Thanh Hoa phụng mệnh, bấy giờ Tử Hậu đã hai mươi tuổi, là một tướng quân trẻ tuổi ở Thanh Hoa, nắm giữ kỳ binh đóng quân ở mạn Tĩnh Hải.
Vũ Văn Án bấy giờ tuổi đã ngoài tám mươi, sức khỏe yếu lắm nhưng đầu óc thì hãy còn minh mẫn.
Lúc đó có sứ của quân doanh là Khả Sinh đem lệnh của quân sư phủ Minh Cảnh tới biển Đại Bàng, sai Nguyễn Bình ra tiếp, trong thư rằng:
- Nay ta nghe giặc dã phương Nam đi lên, nước Chiêm Thành cứ nhiều lần lăm le đánh vào đường bể. Bọn cướp biển cũng nhiều, cứ chực tấn công vào các hải càng, làm phá việc của bách tích, dân chài và các đội thủy quân canh phòng đều sợ bọn giặc cướp này. Công việc đều nhiều gấp, một mình tướng quân sợ không chống nổi giặc bể tứ bề. Nay sai hữu tướng quân Nguyễn Tử Du từ Minh Cảnh doanh tới làm phó tướng cho ông, cùng hiệp lực chống giặc mà giữ đạo thủy binh của nước nhà. Các ông chia việc mà làm, về thì cùng báo công.
Khả Sinh bấy giờ truyền thư xong, thì đi tới gặp Vũ Văn Án, dâng lên một bức mật thư. Văn Án đón lấy thư hết sức kinh ngạc, đó là thư của thượng quan Xuân Nguyệt, thư rằng:
"Con hồ dưới chân núi, kính lạy cao nhân trên đỉnh Thái Sơn ba lạy. ... Ngặt vì đường xá xa xôi, việc binh nguy trở, tai mắt thì nhiều, bức tường biết lắng, nên chẳng thể đến mà trực tiếp vấn an, chỉ xin thất kính vài từ qua trang thư mọn, xin bậc đạo cao chẳng nên chấp mà hiểu cho ngu ý của hồ này. Đây là việc của quốc gia, xin hết sức lưu ý cho. ... Nguyệt biết cao nhân và Hồ Xuyên có tình thầy trò, nhưng vì không chung chí nên tình ấy từ lâu đã lạnh. Cao nhân vẫn cứ một lòng thờ phụng chủ xưa, không theo về bọn Nguyễn Bình, việc hệ trọng như thế này, Nguyệt ngàn lần đắn đo, mới dám xin nhờ tới... nếu Nguyệt nhìn sai người, thì tính mệnh này gửi lại cho trời..."
Trong thư nói về việc mưu của Hồ Xuyên đã muốn giết Nguyễn Tử Du rồi, nhưng sợ lệnh hầu Phi Long mới mất, nếu làm thế thì Lê Đạt ở Sơn Tây làm loạn, do đó mà sai Tử Du đi về miền Nam, muốn lợi dụng bàn tay Nguyễn Bình và quân giặc cướp ở biển để bức chết Tử Du ngoài đó, sau đó mới giết tới Trần Minh.
Đại khái Xuân Nguyệt biết mưu của Hồ Xuyên như thế, đã cố khuyên can Tử Du đừng về Thanh Hoa, nhưng Du bị giam hãm bức bách đã lâu, lại thương bách tính ở Thanh Hoa nên không nghe Nguyệt, cứ muốn về đi đánh giặc biển. Nguyệt lúc bấy giờ chỉ là thượng quan phủ phu nhân, việc binh tại Thanh Hoa do Nguyễn Bình chủ trì, chỉ nghe lệnh của Hồ Xuyên và Tây Phủ, Nguyệt không biết rõ nội tình và không cách gì can được, không biết bọn chúng dùng kế gì để giết Du, bèn viết ra thư này cậy nhờ tới Văn Án tiên sinh lo giúp cho. Nguyệt rằng:
- Tử Du, Tử Kỳ đều là anh hùng, thì Tử Hậu cũng thế. Cha nó, anh nó thờ trung với chủ, thì nó cũng thế không nghi gì. Thế nhưng đứa trẻ này tính cách không thuần như cha, không hiểu lẽ như anh, mà chỉ là thằng trẻ con ngang tàng nóng nảy. Nguyệt tuy ở xa, nhưng tai mắt cũng có dò tới Thanh Hoa, Nguyệt biết nếu không nhờ có tiên sinh làm thầy, chưa chắc nó toàn được mạng tới giờ. Nguyệt tuy thương nó nhưng nó hãy còn hận Nguyệt việc của mẹ nó, nếu Nguyệt viết vào thư thì nó không nghe, nên cũng đành nhờ lời tiên sinh. Xin hãy chỉ cho nó con đường mà lui đi, để giữ được sinh mạng. Nếu Tử Du gặp chuyện, nó cũng không tránh khỏi cái chết.
Vũ Văn Án đọc xong thư thì thở dài, nhìn lại Khả Sinh, nói:
- Ông là quan của Phủ Tây mà, làm cho Nguyệt từ khi nào?
Khả Sinh đáp:
- Bẩm tiên sinh, giờ ai mà chẳng làm cho Xuân Nguyệt.
Vũ Văn Án nghe thế thì vuốt râu đáp:
- Thế thì cơ đồ có thể khôi phục được rồi. Ông về báo với Xuân Nguyệt hãy cứ yên dạ, chờ gặp Tử Du ta sẽ khuyên can ông ta. Nguyễn Bình đầu óc đơn giản, không phải là đối thủ của Tử Du, chỉ ngại có Hồ Xuyên thôi. Nhưng ta là thầy của Xuyên, Xuyên có nhiều kế lạ thì ta cũng đọc được đôi phần, có gì sẽ tùy cơ ứng biết.
Khả Sinh cúi đầu cáo từ ra về, còn lại một mình, bấy giờ Vũ Văn Án mới vắt óc suy nghĩ về các việc mà Xuân Nguyệt nêu ra... Ông cứ thế suy nghĩ cả đêm, tuổi già càng thêm mệt mỏi, nhưng chẳng khi nào lòng không hướng về chủ nhân xưa. ...
Tới ngày hôm sau, Vũ Văn Án gọi lão tướng quân Hoàng Thái, vốn là phó tướng của Tử Du, giờ đang theo Tử Hậu, Án nói:
- Tử Du tướng quân sắp về đây.
Hoàng Thái nghe thế thì mừng lắm, đã nhiều năm chủ tớ chưa được gặp, Án lại nói:
- Đây chưa chắc là việc hỉ, có khi còn là việc tử, ông nghe ta dặn.
Thế rồi căn dặn Hoàng Thái hãy viện cớ đi tuần thám dọc theo biển mà đưa Tử Hậu đi lùi ra xa, một mặt khác cũng bí mật triệu tập và huy động các đạo thủy binh dưới trướng đang canh giữ dọc biển Đại Bàng.
Rồi Vũ Văn Án đưa cho Hoàng Thái một danh sách dài nói:
- Đây là các tướng lĩnh thân cận với Tử Du tướng quân năm xưa, hãy liên lạc với họ trước. Chuyến này Tử Du về đây là phụng mệnh ra biển đánh giặc, việc này hãy vẫn còn đang kín. Ông hãy nhân lúc này đưa Tử Hậu đi ngay đi, tránh để cha con họ gặp nhau. Nếu gặp rồi thể nào Tử Hậu cũng đòi đi theo Tử Du cho được thì hỏng mất việc của ta.
Hoàng Thái nói:
- Vậy chúng tôi đi rồi, Tử Du tướng quân và tiên sinh liệu an nguy thế nào?
Vũ Văn Án nói:
- Có ta ở đây thì chúng không làm được gì đâu. Nhưng chưa biết Hồ Xuyên tính thế nào, ta chỉ dặn hờ việc bất trắc. Nếu Tử Du và ta có chuyện gì, ngươi cũng hãy giữ kín, hoặc can gián, hoặc kiếm cớ... tóm lại bằng mọi cách không để cho Tử Hậu về. Và phải triệu tập quân sĩ càng nhanh càng tốt.
Hoàng Thái cũng chưa hiểu hết được việc như Văn Án, tuy nhiên tin tưởng vô cùng. Án dặn sao thì nghe thế. Thái bèn về gặp Tử Hậu, nói:
- Việc đại sự đã tới, có ý của bề trên ở phủ Minh Cảnh và ý của Thủy Túc tiên sinh muốn giao cho tướng quân một đại sự. Đó là huy động binh mã ở Thanh Hoa để lật Nguyễn Bình, đánh về Minh Cảnh. Đây là trọng trách lớn, tướng quân làm được không?
Tử Hậu nghe thế thì khảng khái nói ngay:
- Cha ta, anh ta đều ở Minh Cảnh. Ở Thanh Hoa này không ta thì ai làm? Không những làm, ta còn làm tốt cho họ thấy mới được.
Thế rồi Tử Hậu tới hỏi Vũ Văn Án về công việc, Văn Án yên chí Tử Hậu không nghi gì, bèn chỉ cho các việc cần rồi giục Tử Hậu đi ngay ra biển Đại Bàng triệu tập binh lính. Còn bản thân thì bí mật tính toán lại các công việc trong doanh trại Thanh Hoa, sẵn sàng đón Nguyễn Tử Du vào phụng mệnh. Các bộ tướng và sát thủ lúc nào cũng hầu cẩn bảo vệ nghiêm mật bên cạnh Văn Án, đề phòng trong thời điểm nhạy cảm Nguyễn Bình làm càn.
Thế nhưng chính Vũ Văn Án cũng không ngờ Hồ Xuyên biết thế nào Văn Án cũng phòng Nguyễn Bình nên không lệnh cho Bình giết Văn Án, mà đích thân sai người lặn lội đi từ phủ Minh Cảnh tới Thanh Hoa để lấy mạng thầy mình.
Trăm ngàn vệ sĩ, cũng chẳng phòng được nòi yêu quái. Đêm ấy có một con rắn to màu đi bò vào trong phòng của cụ Án mà các quân sĩ canh bên ngoài chẳng hay biết gì, tới sáng hôm sau chúng vào thăm hỏi cụ, thì cụ đã chết cứng trên giường rồi.
Vũ Văn Án đã không còn được sống để gặp lại Tử Du sau mười lăm năm trời xa cách, Văn Án mất đi rồi, bấy giờ Nguyễn Bình mới yên chí thực hiện các mưu đã được Hồ Xuyên bày cho... ...
Hôm sau Tử Du về tới Thanh Hoa, Nguyễn Bình thân chinh ra đón, bày yến tiệc khoản đãi rồi nói về việc binh. Tử Du nghe tin Vũ Văn Án mới mất ngày hôm trước thì lòng đau như cắt, bèn tới thắp hương cho Văn Án rồi lĩnh ấn tướng quân để lên đường đi ra biển dẹp giặc ngay.
Lúc này Xuyên lại có mật lệnh bày kế cho Nguyễn Bình để hại Tử Du trên biển, Bình bèn làm theo kế đó, cho người bí mật liên lạc với bọn Bà La Cát Đa, Nhục Cốt Bố... là các thủy tướng của nước Chiêm Thành đánh dọc lên. Lúc này trên biển lại có bọn Hoàng Văn Hải, Trịnh Văn Xí... Đều là các tay võ nghệ siêu quần, bơi dưới biển như cá, đứng ra làm cướp, quy tụ tới cả hàng ngàn thủ hạ, tàu tới cả trăm chiếc, làm nghề cướp biển. Nguyễn Bình cũng liên hệ với chúng, nói:
- Sắp tới có một thủy tướng ra trấn hải, đi về vùng biển Hà Khâu là nơi nước sâu, có thuyền phục binh ở đó. Các người hãy cùng ở đó bắt lấy một vị tướng này. Đây là việc chính trị của quan quân, bọn giặc cỏ như chúng mày thì quân thiên triều không thèm để mắt tới, hãy liệu mà làm theo thì cùng có lợi.
Bấy giờ hứa cho bọn giặc ngoại quốc Bà La Cát Đa nhiều tài vật để chúng mang về nước chúng, lại hứa sẽ cho chúng thông thương buôn lậu sang đây không cần thuế khóa. Còn bọn Hoàng Văn Hải thì hứa sẽ ban cho chúng chức tước, để cho chúng địa bàn, lại được đường hoàng. Có thư và bút tích của Hồ Xuyên càng làm tin, bọn chúng đều theo kế ấy.
Bấy giờ Vũ Văn Án đã mất, không có ai can ngăn được, Tử Du bèn dẫn đại quân đi ra biển Thanh Hoa. Du đã lâu chưa được ra trận mạc, trong lòng chẳng khỏi háo hức khôn nguôi, có sự bất cẩn chủ quan. Lại nói tuy Du là một thủy tướng giỏi nhưng nhiều năm không cầm binh, còn bị bọn tiểu nhân dùng kế gian, bị giặc cướp đánh dử đến vùng biển Hà Khâu rồi rơi vào vùng biển mai phục, bị chúng giết ở đó.
Du trúng tên rơi từ trên thuyền xuống biển mà chết, phó tướng của Du là Nguyễn Sinh đi theo Du từ Minh Cảnh về lại tới Thanh Hoa, bấy giờ nhảy xuống ôm xác Du bơi qua mưa tên làn đạn về bờ liền. Nhưng sức người có hạn, đường biển bơi xa, Nguyễn Sinh đuối sức cũng chết trên biển, thây hai người dạt vào bờ được người dân vớt lên, lúc này xác Nguyễn Sinh hãy còn ôm chặt xác chủ. Ngư dân thấy đều thương, lần theo lệnh bài cài trên thắt lưng của hai tướng mà sau này đưa về.
Đại quân của Tử Du tử chiến, chết trên biển rất nhiều. Quân giặc đánh xong thì rút về phương Nam cả.
Bấy giờ Tử Du chết rồi, Văn Án cũng đã chết, Nguyễn Bình bèn hạ lệnh giết hết các thủ hạ của Tử Du còn ở lại. Nguyễn Tử Hậu đã được Hoàng Thái đưa đi ra bể từ trước nên thoát được thanh trừng.