Chương 61: Phủ quân sư, Hồ Xuyên gặp điềm lạ

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:31:33

Trấn Sơn Nam, Lê Ái thúc đại binh. Trong giây lát, Hồ Xuyên chợt thấy toàn thân lạnh buốt đầy run rẩy, nhưng rồi trấn tĩnh lại rất nhanh, đoạn niệm chú lầm rầm, Xuyên thấy hiện lên tứ bề trong khu vườn là các âm hồn bóng quế vất vưởng không ra rõ hình thù gì đang cùng nhìn vào mình đầy phấn khích và nghi hoặc. Xuyên từ từ bước lại chỗ mô đất trũng, các oan hồn bóng quế đó cũng không hề tan đi, chúng chỉ chạy nhảy lởn vởn quanh Xuyên mà thôi. Xuyên lò dò đi trên nền đất, rồi đứng trước mô đất, chẳng hiểu thế nào ông đạp trúng một viên đá rồi trượt ngã thẳng xuống cái huyệt đào sẵn. Lưng ông đập vào thành đất, Xuyên thấy mặt mày hoa lên, cái lưng đau như muốn gãy làm đôi ra vậy. Viên quan và đám gia nhân thấy thế thì thất kinh tái mét mặt mày vội chạy lại ngay đỡ Hồ Xuyên dậy. Ông run run vịn vào tay chúng mà đứng lên, khắp cơ thể rung nhức dữ dội. Bọn hạ quan sợ lắm muốn đưa dìu ông lên nhưng Xuyên nói: - Ta không sao cả, các ông cứ đi ra trước nhà đi, ta muốn ở dưới này một chút. Đám thủ hạ ngần ngại rồi cũng không dám hỏi thêm gì, lại kéo nhau đi ra bên ngoài, gác đầy rặt ở lối cổng đi vào vườn. Chúng đi cả rồi, Xuyên vẫn còn đứng ở dưới huyệt. Đoạn ông nhìn lại xuống mô đất, ông thấy có một con giun đất đang ngoe nguẩy ngay dưới chân, Xuyên biết có điềm lạ, lại lầm rầm niệm chú. Quả nhiên từ cây chuối trồng ở phía đuôi của huyệt từ từ tụ lại thành hình một bóng đen, nhưng nó có rõ thân mình là một bà già, đang ngồi ôm lấy thân cây chuối. Bà già nhìn Hồ Xuyên, nói: - Ông là ai đến đây? Xuyên đáp: - Tôi là quân sư Phủ Tây. Tại sao trong khu vườn này lại nhiều ngạ quỷ tới vậy? Còn bà là ai? Xem chừng không giống như chúng? Bà già nói: - Tôi ở đây canh đất huyệt cho Trần Từ Hằng đại nhân. Mà lâu nay không thấy đại nhân tới đây dọn cỏ nữa. Ông có biết đại nhân đi đâu không? Hồ Xuyên nói: - Trần đại nhân đã cáo quan về quê rồi, không còn đến đây nữa, bà đừng chờ nữa. Hồn ma nghe thế có vẻ buồn bã, thở dài nói: - Thảo nào lâu nay không thấy tới. Đây là nơi đất tốt, trong trạch là chỗ vượng âm, lâu nay không có người lại mà dọn, để cho hoang phế nên ngạ quỷ mới dám tới để hưởng âm phần ấy mà. Hồ Xuyên gật đầu hiểu ra vì sao khu vườn lại bỏ hoang và có nhiều ngạ quỷ đến thế. Xuyên nói: - Bà xem thử mộ này tôi có ở được không? Bà già đáp: - Ông thử xem nào? Xuyên bật cười, thế rồi ngồi xuống ngay dưới huyệt, đoạn duỗi người nằm thử thì thấy vừa khít với đoạn đất trống. Xuyên nằm ở dưới huyệt, ngước mắt lên nhìn trời xanh, xung quanh là các thành đất cao, tự nhiên ông chẳng cảm thấy sợ hãi gì cả, mà lại thấy lòng thanh thản nhẹ nhàng. Bà già bay là là trên mặt Xuyên, nói: - Ông nằm cũng vừa đấy. Để tôi lấp đất lại luôn. Hồ Xuyên cảm thấy khá mát mẻ, thoải mái, bèn gật đầu ưng cho. Vậy là các bóng ma lởn vởn bèn từ từ bay lại lượn lờ trên đầu Hồ Xuyên, che dần lấy chỗ huyệt, Xuyên thấy mắt mình dần nặng trĩu lại. Thế rồi bỗng nhiên trời đất tối lại, bỗng có hạt mưa rơi lăn phăn trên đầu, mưa rơi tí tách từng hạt đập cả vào trán, vào mặt Hồ Xuyên làm cho Xuyên bừng tỉnh, rồi ông bật dậy khỏi cái huyệt, kêu lên: - Ta chưa thể chết được, yêu ma hãy cút đi! Bọn ngạ quỷ sợ hãi, lại từ từ tan đi cả. Chỉ riêng có bóng ma kia vẫn lảng vảng ở gốc chuối, ôm lấy mà nói: - Tôi sẽ ở đây chờ đợi ông. Trạch huyệt này đã mở ra rồi thì phải có người được táng vào đó. Xuyên vùng dậy, leo lên khỏi cái huyệt đất, phủi lại quần áo rồi bỏ ra ngoài. ... Các điềm lạ thường đó đều là điềm hung xấu lắm, Xuyên biết hết nhưng không chỉ có thế, vẫn còn một việc cuối nữa. Khi Xuyên về tới phủ quân sư rồi thì có con gái của Xuyên tới chờ từ khi nào rồi. Tiểu thư đó là Hồ Thị Thanh Duyên, cô là con gái thứ ba của Hồ Xuyên, em cùng mẹ với tướng quân Hồ Văn Viễn. Hồ Thị Thanh Duyên sinh ra đã không khóc, lớn lên thì mắt cứ dần đục đi, rồi không còn tròng nữa chỉ còn một màu trắng dã, tới năm lên bốn tuổi thì không còn nhìn thấy gì, từ đó mà cứ sống thui thủi trong phủ tiểu thư, không đi ra ngoài, cũng xin với Hồ Xuyên không cho lấy chồng. Hồ Xuyên vốn là người tín, biết con có căn lạ nên cũng không ép gì, vì bận việc binh cách và các việc khác trong trị dân nên cũng thường không tới thăm hỏi, cũng không thấy Thanh Duyên đến tìm bao giờ. Bấy giờ Xuyên về phủ thấy con thì kinh ngạc lắm, hỏi: - Con có việc gì mà tới đây? Thanh Duyên nói: - Con nghe cha sắp ra trận nên tới thăm hỏi cha cho phải đạo làm con. Xuyên nói: - Ta ra trận đã nhiều, chưa từng thấy con tới, sao lần này lại tới thế? Con không nhìn thấy gì, đi lại khó khăn, lần sau không cần phải thế này. Nếu con muốn gặp ta, thì cứ sai người hầu tới báo một tiếng ta sẽ tới phủ thăm con. Thanh Duyên rơi nước mắt nói: - Cha thật là một người cha tốt. Chỉ rằng việc binh khó lường, đao gươm không mắt. Mỗi lần người tướng lĩnh đi đều có thể là lần cuối cùng, nên mới có câu rằng: "hôm nay còn nói còn cười, ngày mai dễ đã thành người âm dương". Chẳng nên đợi chờ hứa hẹn lần sau làm gì. Yêu thương được phút nào xin cho trọn phút ấy. Nói rồi bước lại ôm lấy Hồ Xuyên, dụi đầu vào lòng nũng lấy cha. Hồ Xuyên cũng vòng tay ra ôm con gái, vuốt ve mái tóc dài của Thanh Duyên, nhìn vào cặp mắt trắng dã vô hồn của Thanh Duyên, chợt nhận ra đã chẳng quan tâm được tới con ngày nào, Xuyên nói: - Bấy lâu cha thật thờ ơ chẳng tới mà thăm con gái được. Đó cũng là vì việc binh bận rộn, cha giữ chức cao phải chăm lo cho bách tính, nên công việc nhiều, con hãy hiểu cho lòng cha nhé. Thanh Duyên gật đầu, cứ ngồi bên Hồ Xuyên rất lâu, mãi sau đứng dậy cáo từ ra về. Xuyên còn dìu con gái ra tới tận cửa phủ mới giao cho người hầu dìu cô lên kiệu ra đi. Nhìn bóng Thanh Duyên khuất đi rồi, Hồ Xuyên thấy buồn lắm. Những điềm báo đó, chẳng cần phải người tinh học cũng biết là gì. Nhưng việc trời thế rồi, có lý nào lại thôi cho được? Xuyên bèn quay trở về dinh phủ, viết một tờ di thư dài căn dặn các việc sau, trong đó nói cả tới việc nếu không may tử trận thì người nhà hãy tìm thây đem về táng vào nơi huyệt vị kia, thế rồi giao di thư cho một viên phó sư tin cẩn giữ lấy. Cả đêm đó Hồ Xuyên không ngủ được. Tới sáng hôm sau, Hồ Xuyên cùng với các thuộc tướng là Nguyễn Văn Oai, Trần Nghiễn, Trần Cảnh Bá, Hồ Văn Viễn, đốc xuất quân mã lên đường đi thẳng tới đất Kinh Vân. Một viên phó tướng là Hà Văn Khâu lĩnh ấn tín quân Sơn Nam thay Nguyễn Tử Kỳ, lập tức lên đường đi tới Sơn Nam lấy binh. ... Lại nói tới ở đất Sơn Nam, bấy giờ Lê Ái là phó tướng của Nguyễn Tử Kỳ, tạm giữ quân đội thay chủ trong thời gian Tử Kỳ về quân doanh phụng mệnh. Bấy giờ nghe có tin báo về Nguyễn Tử Kỳ đã bị xử tử giữa chợ ở quân doanh, cả quân Sơn Nam nghe thế đều xôn xao. Lê Ái biết thời điểm đã tới, đó là tín hiệu đã được quy ước từ khi Nguyễn Tử Kỳ rời khỏi Sơn Nam dạo nọ. Ái bèn theo kế sách, triệu tập hết tất cả tướng lĩnh và quân đội tại Sơn Nam lại, nói: - Ngày trước ở Sơn Nam giặc cướp nhiều, thổ phỉ làm loạn, đây lại là nơi núi rừng thung sơn heo hút, không có gì màu mỡ trồng trọt, dân chúng lại nghèo hèn chẳng ăn chặn đút lót được gì, nguy hiểm thì trùng trùng khắp nơi, lang sói hổ báo giặc cướp tràn lan. Các tướng trong quân doanh đều vì thế mà kinh sợ đùn đẩy nhau không ai nhận đất Sơn Nam. Chủ ta vốn là người chính nhân quân tử, chỉ một lòng lo việc binh mã mà thôi, bèn xung phong đi nhận lấy nơi đất dữ này, bọn cầm quyền ở phủ Minh Cảnh thấy chủ ta tài giỏi được việc, bèn giao cho đất ấy cũng để yên được mối lo. Từ ngày chủ ta nhận đất Sơn Nam đánh nhau với giặc cướp lớn nhỏ trăm trận, cày nát cả núi rừng, nên giờ đây Sơn Nam mới hết nạn thổ phỉ. Chủ ta chỉ một lòng lo việc binh cách, hết sức giữ gìn, coi lính như con mà chia bùi sẻ ngọt, thế mà giờ đây rừng hết thỏ thì cung đem đốt, Sơn Nam yên bình trở lại bèn đổ cho chủ ta là mưu phản, lại cũng chẳng có cái lá gan đem tướng đi bắt chủ ta, mà phải dùng kế hèn bẩn, cho gọi chủ ta về phụng mệnh rồi bí mật đem giết đi như thế. Là nam nhân trong thiên hạ, nghe như thế ai mà sống mũi không cay? Nay ta bảo các người rằng, hễ làm trai nên giữ lấy cái nghĩa quân tử của mình vậy. Hiện giờ thiếu chủ Trần Minh đang dấy binh ở đất Kinh Vân, bọn Phục Hổ, Hồng Điểu đều theo làm vây cánh, các người hãy cùng ta trở về đó mà đánh tiếp ứng, rửa mối nhục cho chủ nhân. Quân sĩ nghe Lê Ái nói xong đều khóc mà thương Tử Kỳ, cùng nhất loạt nói "vâng" một tiếng lớn. Tử Kỳ được may mắn lớn lên và được sự giáo dục của cha là Nguyễn Tử Du, vốn là người dùng binh theo lối nhân nghĩa, do đó mà được lòng binh sĩ tới vậy. Thế là Lê Ái cho bí mật chuẩn bị các mặt. Tới ngày hôm sau thì quân doanh phái một tướng mới cầm ấn tín đến lĩnh quân thay cho Nguyễn Tử Kỳ, chính là Hà Văn Khâu, một danh tướng của Phủ Tây. Lê Ái vẫn cho đón bình thường, tới khi Hà Văn Khâu vào trong trướng để làm lễ nhận quyền thì Lê Ái phát hiệu lệnh, giáp sĩ tứ bề đổ phục ra chém chết Khâu ngay không kịp kêu lên một tiếng. Đoàn người đi cùng Hà Văn Khâu đều bị đem giết. Lê Ái đoạt lại ấn chủ công, nói: - Ấn này mang về quân doanh, dâng lên trước mộ cho chủ nhân ta. Nói rồi thúc quân Sơn Nam nhổ hết lều trại đi về hướng Tây. Quân sĩ Sơn Nam ai nấy đều một lòng phục thù cho Tử Kỳ, bèn trẩy quân mà đi về quân doanh Minh Cảnh ào ào như thác lũ, khí thế ngút trời.