Chương 25:Tang gia, Nguyệt trổ tài.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:15:17

Hôm sau Xuân Nguyệt mặc cát phục đi lĩnh những đồ thờ đều theo thể lệ phẩm hàm lệnh hầu, lại cho mở các cửa vườn, cửa phủ trong linh gia, các nơi đều có phòng âm nhạc, hai ban nhạc công mặc áo xanh tấu nhạc, đồ chấp sự bày từng đôi một rất là nghiêm trang. Gian hiên trước lại cho dựng một cái đàn tụng kinh rất cao, hai bên có tăng đàn và đạo đàn đối nhau. Trên bảng đề những chữ lớn: "Tang lễ của tướng quân lệnh hầu Trần Phi Long, Minh Cảnh hầu Minh Cảnh quân doanh, thông cáo gần xa đều tường." Xuân Nguyệt quyết các việc đó cả, không hề hỏi qua ý hay nể mặt ai hết, họ hàng nhà Trần phủ có vài chục người, gia nhân các bậc nửa ngàn, Nguyệt đều xem như không. Gia nhân trong phủ đồn ầm lên rằng muốn lấy quyền của Thu Lan, bèn đem việc đó mách với Thu Lan. Thu Lan nghe thế thì lại sợ, gọi Xuân Nguyệt tới hỏi: - Tang đã mấy ngày, sao nay lại cho thay đổi nhiều thế? Nguyệt nói: - Ở xứ của em, việc tang nó phải thế. Chị là người xứ khác có lẽ chưa rành nên em chẳng tiện thưa lại làm bận lòng chị. Thu Lan nói: - Nhưng nhất gì công việc, em cũng cứ thưa lại cho chị một tiếng để tránh người ta nói chị chẳng đoái hoài gì. Nguyệt không nói gì, chỉ làm thinh vẻ buồn lắm. Thu Lan thấy thế lại lo thương, vội vỗ về an ủi rằng: - Chẳng phải chị không tin em, chỉ sợ người đời nói gièm đến tai lệnh bà. Nguyệt mỉm cười nói: - Vậy em xin vâng chị. Từ hôm đó việc nhỏ như cây kim, Nguyệt cũng báo hết. Công việc trong phủ mỗi ngày duyệt tới hàng trăm việc, nhiều lắm Thu Lan quản việc không xuể, nhiều việc còn chẳng biết gì, chỉ biết ậm ừ cho qua. Được vài hôm thì lại bảo với Nguyệt: - Chị sợ người ta nói gièm mới bảo em báo lại. Giờ người ta phục em cả rồi, em cứ tùy ý các việc, không phải báo lại chị làm gì cho bận em ra. Từ hôm đó, Nguyệt toàn quyền cắt đặt hết, lại soi việc tinh lắm. Việc Xuân Nguyệt làm rất nhiều, được ghi chép lại một số việc như sau: chia hai mươi người này làm hai ban, mỗi ban mười người chuyên việc pha nước tiếp các tân khách; Hai mươi người này chia làm hai ban, chuyên việc phục dịch họ hàng và những người trong nhà; Bốn mươi người này chia làm hai ban, chuyên việc thấp hương rót dầu kéo màn, cúng cơm, cúng nước, có khách đến viếng thì tiếp đón; Mười người này chuyên ở phòng trà coi giữ ấm, chén, mất mát cái nào phải chia nhau đền; Bốn người kia chuyên giữ hồ rượu và bát đĩa, mất cái gì cũng phải chia nhau đền. Tám người này chuyên thu nhận lễ viếng; Tám người này coi giữ đèn, nến, dầu, các đồ mã sẽ được cấp phát trước, rồi mới theo số phân phát đi các nơi; Ba mươi người này hàng ngày thay phiên canh đêm, trông nom cửa ngõ, đèn đuốc quét dọn các nơi; Hai mươi người khác lại chia đi các phòng, mỗi người một chỗ, bàn ghế đồ đạc, cho đến ống nhổ, phất trần, v. v... Ở chỗ nào mất mát hoặc hư hỏng, trách cứ người đó phải đền. Ngày nào Nguyệt cũng đích thân đi xem xét tất cả, nếu có ai lưới biếng, uống rượu, đánh bạc, đánh cãi nhau, lập tức bắt đến trình diện rồi phạt. Ai làm bậy, người đó phải chịu lỗi. Trong buồng nhà trên cũng có đồng hồ đánh chuông, nên bất cứ việt lớn hay nhỏ, đều phải có thì giờ nhất định. Các giờ điểm danh, ăn cơm sáng, lĩnh bài, trình việc, đốt giấy báo hiệu tối, gác sách, đều được quy định rõ ràng. Nguyệt đặt ra luật lệ cho bọn gia nhân, rồi sau đó theo số phân phát: chè, dầu, nến, phất trần, chối, các thứ... Một mặt lại cho sắp đặt các đồ trong nhà bàn, ghế, nêm, chiếu, ống nhổ, bô, đệm kê chân. Một mặt phân phát, ai trông chỗ nào, nhận thứ gì, biên chép rất rõ ràng. Lại phân việc rõ ràng cho gia nhân tùy theo sức khỏe, lương bổng và chức vụ, nên không có chuyện như trước kia việc nhẹ thi tranh nhau làm, việc nặng chẳng ai ngỏ đến. Trong các phòng cũng không vì đông người nhốn nháo mà mất mát đồ đạc. Kẻ đến người đi, ở đâu ra đấy, không lộn xộn như trước, trộm cắp cũng không xảy ra nữa. Thế mà vẫn có nhiều việc tai quái xảy ra, nguyên do là trong phủ loại người nào cũng có, mà Nguyệt quy định các việc rõ như thế nên nhiều kẻ tham chẳng ăn bớt được gì. Lại có nhiều kẻ cậy già tuổi, cậy quen thân, họ hàng với chính chủ, bị sai bảo thì tức khí tự ái, đâm ra ngang bướng khó bảo, nhiều phen còn cãi nói lý sự định loạn. Nhưng Xuân Nguyệt vốn là nòi hồ, cũng ghê ghớm chứ chẳng phải vừa. Mồm mép lại giảo quyệt điêu ngoa. Trên thì dối gạt phân bua lấp liếm, dưới thì hăm đe, phạt nặng, cắt tiền, ngang thì mua chuộc, nịnh bợ, giao dịch các thứ. Nguyệt làm việc lại rất cẩn trọng, không đứa nào làm gì được. Lại còn ra tay trừng trị nhiều phen khiến cho trong phủ khiếp đảm, các việc tai quái đều được dẹp yên. Xuân Nguyệt thấy mình có uy quyền, ra lệnh cho ai, đều răm rắp làm theo, trong bụng rất là ưng, nhưng không vì thế mà trở mặt với Thu Lan ngay. Có dạo Lan ốm, Nguyệt ngày nào cũng bảo nấu cháo dừ và những món ăn ngon, rồi sai người mang đến. Đáp lại, Lan lại sai người sửa soạn đồ ăn ngon đưa đến chỗ Xuân Nguyệt làm việc. Nguyệt không ngại khó nhọc, ngày nào cũng đến đúng giờ, điểm danh người nhà và bảo ban công việc. Một mình đứng ngồi ở trong phòng, không trò chuyện với các con hầu khác và các bạn gái khác. ... Hôm ấy là ngày thứ năm trong tuần thất thứ năm từ khi Lệnh Hầu qua đời, đây là một ngày rất quan trọng trong tục cúng lễ cho hàng hầu tước, các vị sư làm đản khai phương phá ngục thắp đèn cho vong hồn vào chầu vua Diêm Vương, bắt ma quỷ, mời Địa tạng bồ tát, mở cầu vàng dẫn cành phan; các đạo sĩ đọc sở, châu Tam Thanh, lạy Ngọc Đế, các sự đốt hương, phù phép, lễ kinh Thủy Sám; lại có ba sư nữ trẻ tuổi mặc áo cà sa gấm, đi giày đỏ, niệm chú Tiếp dẫn ở trước linh cữu, rất là nhộn nhịp. Nguyệt hôm đó dậy sớm rửa mặt chải đầu, sắm sửa đâu đấy, rồi đi ra coi việc từ sớm tinh mơ, cho treo ở cửa phủ đèn to, biển hiệu, hai bên có đèn cây, đốt sáng như ban ngày. Người nhà mặc đồ tang đứng hầu đầy cả. Trời sáng dần thì tất cả đều đã tới, trong đó có cả Vũ Thư, Hồ Xuyên, Trần Minh, và các tướng thân cận của lệnh hầu năm xưa là Tử Du, Quách Dị, Lê Kinh Vân. Các đại tướng giữ trọng trách ở xa là Lê Đạt trấn thủ ở miền Tây, Nguyễn Bình trấn thủ ở Thanh Hoa cũng cùng tới dự tang vào ngày hôm đó. Lúc này giờ lành tới, Vũ Thư đứng ra kính mời các vị danh tăng đến để làm lễ tiếp linh và chuẩn bị cho lễ đi đưa đám ma. Việc lễ lạt, tụng kinh, tiếp khách diễn ra cả ngày. Xuân Nguyệt đứng ngồi không yên, cứ luôn tay luôn chân chẳng nghỉ tới tận chập tối. Suốt đêm hôm ấy, đèn đuốc sáng trưng, kẻ đưa người đón, nhộn nhịp trăm đường, chẳng cần phải nói. Sáng hôm sau, được giờ tốt, một bọn sáu mươi người mặc áo xanh rước linh, mặt trước minh tinh viết một dòng chữ lớn: "Linh cữu của uy long tướng quân, lệnh hầu Trần Phi Long". Bao nhiều đồ chấp sự và cần thiết đều làm một loạt mới, trông chóng cả mặt. Quan khách đến đưa đám nhiều không kể xiết được. Khách đàn bà có độ mười kiệu lớn, ba bốn mươi kiệu nhỏ, cùng với kiệu xe trong nhà hơn một trăm cỗ. Trước mặt có bày các thứ lộ bộ chấp sự đi nổi nhau một dãy dài đến ba bốn dặm đường. Bên đường, có những trạm kết hoa cao ngất, bày cỗ bàn, tấu âm nhạc. Đó là trạm tế giữ đường của các nhà. Các quan đứng hầu hai bên, không cho quân dân qua lại, đám ma Minh Cảnh doanh như ngọn núi bạc, trắng xóa trên mặt đất, rầm rầm rộ rộ, mặt trước có đủ chiêng, trống, phướn, lọng. Các sư chùa và đạo sĩ đứng xếp hàng hai bên đường mà tiễn quan quách, Vũ Thư, Trần Minh, Trần Phi Cát và người nhà ruột thịt, các cô, chú, bác cùng đi đưa tang. Các thuộc tướng thì chia nhau ra, có người đi đưa, có người ở nhà để tiếp khách khứa tới đám ma. Bên ngoài thì Hồ Xuyên tiếp khách đàn ông, có người ở lại ăn cơm, có người cáo từ ra về, đều tỏ lời cảm tạ. Các tân khách từ tước công, tước hầu, tước bà, tước tử, tước nam, lần lượt ra về, đến cuối giờ Mùi mới hết. Bên trong thì các cô chiêu, các mệnh phu nhân tiếp các bà, cũng theo phẩm tước đến quá Ngọ thì lần lượt về hết. Xuân Nguyệt chỉ đạo chung cho việc đón tiếp khách khứa ở nhà, đi lại như con thoi. Tới tận ngày hôm sau, khi đã hạ quan rồi, lại thêm vô vàn nghi thức nữa, việc tang mới ổn hết, bấy giờ trong phủ từ đàn ông con trai, cho tới đàn bà con nít ai nấy đều mệt bã. Đồ dùng bừa bãi thừa mứa trăm ngàn mối, từ trong ra ngoài chẳng ai buồn dọn, chỉ riêng có Xuân Nguyệt vẫn hăm hở như thường, chẳng hề tỏ ra mệt nhọc gì, một mình dọn dẹp. Các cô, các bà thấy thế không đành, lại phải cùng bọn con hầu, gia nhân lo dọn dẹp nốt cho xong việc. Từ dạo đó, người trong phủ đều nể Nguyệt lắm, các mệnh phu nhân đều tôn trọng cách Nguyệt làm việc, nên có công việc gì vớ vẩn ở chốn hậu phủ, từ việc sắp đặt các thứ, cho tới việc đối đãi thị phi, con hầu kẻ ở, thường đều cho đòi Xuân Nguyệt tới xin hỏi ý. Đến cả Vũ Thư vốn là người khó tính, lại không thích Nguyệt, nhưng cũng phải nhận rằng Nguyệt giỏi. Bấy giờ Nguyệt được lòng người trên kẻ dưới, liền mưu khôi phục quyền cho Trần Minh. Việc tang cũng vãn rồi, quan khách đã đi hết, triều đình cũng đã rút đi, Vũ Thư laị rảnh tay lo về việc của nội phủ, liền để ý tới Trần Minh. Nhưng do Xuân Nguyệt được việc vẫn đang tạm để cho giữ chức trong hầu phủ để xem ý tứ thế nào.