Chương 33: Long quân dùng mưu, đẩy lui người phương bắc

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:18:12

Vua nam dùng sức, chém nát hòn ngư tinh. Bấy giờ vào thời Hồng Hoang, có tộc người Hữu Sào sinh sống, là tổ của người Trung Hoa và người Việt sau này. Trong tộc này có nhiều họ lớn, ở phương Bắc có họ Toại Nhân phát minh ra lửa, đem ánh sáng tới cho loài người, họ Phục Hi phát minh ra lưới bắt cá, gia súc. Chúng đều sống ở xứ Trung Nguyên, sau này là tổ của người Trung Quốc. Từ xứ Trung Nguyên đi dọc xuống phương Nam, lại có một họ khác, tên là Hồng Bàng, sau này là tổ của người Việt. Xét về lai lịch thì bọn chúng đều từ tộc người Hữu Sào mà ra cả. Khi vua Phục Hi chết đi thì truyền ngôi cho vua Thần Nông, hiệu gọi là Viêm Đế. Vua Thần Nông chết đi, truyền tới đời cháu thứ ba là vua Đế Minh, bấy giờ cai trị cả hai phương Nam Bắc. Khi vua Đế Minh đi tuần vào tới phương Nam, đến xứ của tộc Hồng Bàng, tại núi Ngũ Lĩnh (nay thuộc Hồ Nam, Trung Quốc), thì gặp một nàng tiên của tộc Hồng Bàng. Hai người lấy nhau đẻ ra hai người con, người con trai lớn là Lộc Tục, người con gái nhỏ là Nguyệt Vũ. Về sau không biết do đâu, tên thêm một chữ "Minh", nên gọi là Minh Nguyệt Vũ. (có lẽ gọi theo tên của cha là Vua Đế Minh. ) Đế Minh để Lộc Tục lại miền Nam rồi về miền Bắc. Sau này Đế Minh qua đời, trao ngôi cho con trưởng là Đế Nghi làm vua phương Bắc, lại cho con sau là Lộc Tục làm vua phương Nam, từ đó mà hai nước Nam Bắc rạch ròi ra. Người Bắc có tính tham, phiên cho rằng thiên hạ đều phải về với Đế Nghi, do đó mà nhiều lần đánh vào phương Nam giành đất, việc đó nhiều ngàn năm sau vẫn chưa dứt. Nhưng người phương Nam kì nhân sinh kì nhân, anh hùng nối anh hùng, giữ đất đai rất chặt nên không bị người Bắc lấy mất, sau này có chủ quyền riêng, gọi là nước Việt, thề trọn đời chẳng để mất một tấc. Lại nói Lộc Tục lên ngôi, xưng làm Kinh Dương Vương, đặt nước Nam tên là Xích Quỷ. Minh Nguyệt Vũ thì về trời với cha, nhưng vẫn thường qua lại thăm các anh. Tuy nhiên cùng một mẹ sinh ra, nên có phần thân với Lộc Tục hơn Đế Nghi, thường lui tới phương Nam hơn. ... Bấy giờ vào thời Hồng Hoang quần ma loạn vũ, ma quỷ trùng trùng nổi lên tứ bề. Loài người sống nơi rừng thiêng tối tăm heo hút, cậy vào ngọn lửa mà chống giữ với yêu ma. Thờ cúng thần lửa để được bình an, lại thờ thần mùa màng mà làm nguồn nuôi sống. Sức người vốn được trời đất tạc cho, nói thường mà chẳng phải thường, có thể chống giữ được với ma quỷ. Càng về sau lại có nhiều chủng loại dị thường, người lai với ma quỷ cũng có, nhân gian gọi là Huyền Nhân. Loài người sinh đẻ ra nhanh, chiếm cứ đất đai, Huyền Nhân lại giỏi, ma quỷ vì thế mà về sau mới dần mất dạng, chỉ còn lay lắt các nơi heo hút tối trời. Nói tiếp câu chuyện Kinh Dương Vương Lộc Tục lại lấy được người con gái là long nữ, đẻ ra con trai tên là Sùng Lãm. Sau này Kinh Dương Vương mất, truyền ngôi cho Sùng Lãm, lên lấy hiệu là Lạc Long Quân. Như vậy Long Quân gọi Minh Nguyệt Vũ bằng cô. ... Bấy giờ Long Quân nòi rồng, có các phép thủy, thường hay đi về chốn thủy phủ. Ở nước Bắc, Đế Nghi mất đi truyền ngôi lại cho con là Đế Lai, vẫn theo dã tâm của cha, muốn thu cho nước Nam cùng về với nước Bắc. Lần đó Đế Lai mang quân xuống miền Nam, nói là để vui chơi, nhưng cũng để thị sát việc quân tình. Đế Lai có đứa con gái nhỏ, thuộc nòi tiên trên cõi trời, tên là u Cơ, cũng xin đi theo chơi cho biết đất rừng phương Nam. Bấy giờ người Bắc vào đất Hồng Bàng, gây ra nhiễu nhương, dân tình đói khổ quá, thường đứng ở cửa bể ngóng trông ra Bể Đông mà kêu lên rằng: - Long Quân ơi, cha ở đâu mà để người Bắc tới phá? Cha có thương thì về cứu các con với... Long quân biết được, bèn từ thủy phủ trở về, đem theo các nòi thủy tướng định đánh lại Đế Lai. Bấy giờ Long Quân trở về thì tình cờ gặp được u Cơ, thấy nàng dung mạo xinh đẹp bèn đem yêu lấy. u Cơ cũng thấy Long Quân nòi rồng dũng mãnh, cũng đem lòng thương, hai người cùng nhau phải lòng, thề nên duyên đôi lứa. u Cơ xin rằng: - Một bên là cha, một bên là chồng. Một bên là tình, bên kia là nghĩa. Ai em cũng thương cả, xin hai người chớ gây nạn binh đao mà đau lòng em. Nay để em nói với cha cho em ở lại với chàng, còn cha về đất Bắc. Long quân ưng cho nhưng Đế Lai không chịu, vẫn muốn bắt cho được. Long Quân nói: - Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Tộc người Nam xưa nay vốn hiền hòa không thích việc chiến tranh nhưng người Bắc các nàng lại nhìn thấy thế tưởng là hèn, lúc nào cũng muốn đánh lấy. Đã vậy thì ta đánh cho mà biết rằng người Nam xưa nay, không biết sợ bao giờ. Long quân bèn đem quân cả bộ cả thủy đi đánh lại Đế Lai. Đế Lai cũng đem quân đội đi đánh giết lùng bắt nhưng Long Quân có tài phép vô cùng, bên cạnh lại có con Dạ Xoa giỏi về tài ẩn giấu, Đế Lai bắt mãi không được. Việc hao binh tổn tướng, khí hậu không hợp quân chết rất nhiều, về sau u Cơ xin mãi Đế Lai bèn thôi, lại đem quân bỏ về đất Bắc. Long quân và u Cơ kết hôn, sinh được một trăm người con. Bấy giờ Long Quân thường xuyên về thủy phủ, để vợ con ở lại ngóng trông. u Cơ thường nhung nhớ quê cũ, lại không được gần chồng, nhiều lần muốn trở về Bắc nhưng Long Quân cho người giữ ở biên giới u Cơ chẳng về được. Có lần hận quá đứng trên mỏm đá nói lớn xuống biển rằng: - Tôi người Bắc, sinh con cho anh mà anh bỏ đi biền biệt lo chuyện quốc gia. Nước Hồng Bàng anh cũng lo, nước thủy cung anh cũng lo, không cùng tôi nuôi con, làm người mà vô phu vô phụ, chỉ biết bản thân mình. Long quân bèn lên trên mặt biển nói: - Ta là nòi rồng, nàng là giống tiên, nhờ có việc âm dương hòa hợp mà sinh ra trăm người con. Thế nhưng thủy hỏa tương khắc, không ở được với nhau lâu. Ta đứng đầu thủy tộc, cai trị Biển Đông. Nước nào cũng là nước, dân nào cũng là dân. Nay chia đôi con ra ở hai nước. Nàng thân làm mẫu thiên hạ, xin hãy hiểu cho. u Cơ thương chồng đành nghe theo, vậy là các con chia đôi ra, năm mươi người con theo Long Quân về bể, năm mươi người theo u Cơ ở lại nước Hồng Bàng, người con cả lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đổi tên nước thành Văn Lang, đóng đô ở Phong Châu ( nay là tỉnh Phú Thọ. )... Bấy giờ Long Quân chia biệt với u Cơ, trở về Biển Đông trông coi nước ấy, thì bọn dân ở biển báo lại với Long Quân về nạn dân Mọi trên biển, xin Long Quân giúp cho. Nguyên có một bọn người mọi chuyên đi ăn thịt dân Man nước Hồng Bàng, khiến cho dân chài khiếp đảm không dám ra bể. Long Quân sai các tướng đi thăm dò điều tra, rồi truyền cho gọi thủy thần trông bể lên mà hỏi, thần tâu rằng: - Đời thượng cổ có con cá cổ bơi tới Biển Đông, rồi biết nói năng, biến thành hình người, biết ăn nghêu sò ốc hến. Nó sống trên đảo, sinh ra nhiều con trai con gái, bọn này sau thành bọn mọi, chuyên nghề tôm cá, cũng có hình người. Bọn chúng có thường hay giao dịch với dân Man gạo, muối, củi, tôm, cá... nói chung cũng lành. Long quân hỏi: - Bọn mọi đó lành từ thời thượng cổ, sao giờ giở chứng mà ăn thịt người? Thần bể tâu rằng: - Thưa Long Quân, đó là do gần đây ở Biển Đông xuất hiện một con Cá Tinh, nó mình dài hơn năm mươi trượng, chân nhiều như chân rết, biến hóa thiên hình vạn trạng, lại hay ăn thịt người. Con cá nầy chiếm lấy các đảo của dân Mọi, bắt bọn dân Mọi phải lừa bắt dân Man về cho nó ăn. Vì nó có nhiều phép, lại hung dữ nên dân Mọi đi theo nó, giết người dân trong nước của Long Quân, bắt lấy xác về cho Cá Tinh ăn. Long quân nói: - Nó tác yêu thế, sao ông không trừ đi? Thần bể tâu: - Sức tôi không làm được, xin cậy vào Long Quân. Dạ Xoa nói: - Long Quân nên trừ ngay con Cá Tinh đi, kẻo dân chài không dám ra bể nữa. ... Long quân cho làm phải, bèn sai Dạ Xoa đi điều tra, khi trở về nó tâu lại: - Tôi đã tìm ra được, con Cá Tinh sống dưới hòn đá Ngư Tinh ở ngoài Bể Đông. Hòn đá này mặt lởm chởm cắt ngang bờ, ở trên có nhiều bùa phép phong ấn không ai vào được. Thuyền bè đi ngang qua vùng nước này thường bị đắm chìm, dân Man bị hại hết. Dân sợ muốn đi đường khác nhưng đá chắc không đẽo được. Long quân bèn tìm đến thử vào nhưng quả nhiên viên đá rắn chắc, Long Quân không vào được trong. Bấy giờ bèn nói: - Nhờ đến cô ta thôi. Long quân đến cậy nhờ tới Minh Nguyệt Vũ, Nguyệt Vũ nghe xong thì nói: - Thế thì để ta sai tiên ở Minh Nguyệt Thiên Thanh đến đẽo đá mở đường cho mà đi. Ngoài bể nhiều thú dữ, ta ngắm đi đường khác không đụng tới chúng là được. Vậy là đêm hôm đó, các tiên cô từ Minh Nguyệt Thiên Thanh đến đục đẽo đá làm đường khác tránh qua chỗ đá Ngư Tinh. Con Cá Tinh biết việc đó bèn ra, nó hóa thành con gà trống, đang trong đêm thì gáy lên. Các tiên cô nghe tưởng trời sáng, bèn bỏ cả về Minh Nguyệt Thiên Thanh. Cá Tinh dùng thần thông, tới sáng hôm sau, các chỗ đục đẽo đều liền lại. Long quân bấy giờ trầm tư nghĩ mãi, sau lại nghĩ ra một kế, quay lại nhờ Minh Nguyệt Vũ xin cho một người làm mồi cho cá. Minh Nguyệt Vũ nói: - Người thì tôi không có, nhưng quỷ thì có một con. Bèn sai một tướng đi theo Long Quân, tên gọi là Vô Diện. Lại dán lên người nó một lá bùa, tên gọi là Trùng Bùa Thiên Thanh. Trong trùng bùa đó gồm có hai bùa, một là bùa Biến Di, hai là bùa Lục Túc Thiền Minh. Nguyệt Vũ nói: - Bùa này chuyên về hồi hồn, lại chuyên về di chuyển. Con Vô Diện biến thành ai cũng được, trước khi bị nó ăn thì nhảy vào trong trùng bùa là thoát. Bấy giờ Long Quân sai dân Man mang cho một chiếc thuyền lớn, sai con Dạ Xoa đi xuống thủy phủ cấm các thần biển không được nổi sóng, rồi lại sai Vô Diện giả cách biến thành người Mọi, còn mình giả cách làm người dân Man bị bắt trói. Vô Diện trói lấy Long Quân, rồi chèo thuyền đi tới trước Ngư Tinh, nói: - Tôi có thức này ngon biếu ngài. Bấy giờ con Cá Tinh từ trong Ngư Tinh chui ra, thấy Long Quân bị trói, tỏa ra bá khí mạnh mẽ, nói: - Thức ngon này chưa thấy bao giờ. Rồi Cá Tinh chồm lên định ăn, Vô Diện bèn cắt ngay sợi thừng trói, rồi ném cho Long Quân thanh Cửu Long Kiếm. Long Quân cầm lấy kiếm nhảy bổ lên, niệm một chú hỏa. Thanh kiếm biến thành khối sắt nung đỏ, rồi chọc thẳng vào miệng cá đang nhào tới ăn. Cá bị nóng bỏng chồm mình quẫy đuôi một nhát, gây ra trận sóng thần lớn. Vô Diện xiêu vẹo trong bão, niệm chú lầm rầm rồi trốn vào bùa Thiên Thanh thoát chết. Long quân nhân lúc đó, cắt đứt đuôi cá, rồi giết chết được nó. Đoạn lột da nó phủ lên trên núi, núi ấy nay có tên là Bạch Long Vĩ. Còn cái đầu cá bấy giờ hóa thành con chó, trốn bơi ra bể. Long Quân phá nát hòn Ngư Tinh, rồi lấy đá từ hòn đó ngăn bể lại không cho trôi. Nhảy lên chém con chó rơi đầu ra. Cái đầu chó bấy giờ lặng yên giữa biển cao sừng sững, không trôi đi được, nay gọi là Cẩu Đầu Sơn. Còn thân con chó thì trôi ra ngoài mạn cầu, nay gọi là Cẩu Mạn Cầu.