Chương 60: Tại pháp trường, nhân dân bất bình, điềm lạ diễn ra.
Thiên Gia Môn
Tĩnh Thuỷ10-08-2023 00:30:54
Sáng ngày hôm sau Nguyễn Tử Kỳ bị giải ra giữa chợ, pháp trường dựng lên, con dân trăm họ cùng bu đen bên dưới mà xem, mà ngóng trông.
Người không biết thì chỉ thấy kẻ áo trắng quỳ giữa chợ thần thái tươi sáng, miệng lúc nào cũng cười, xem chừng chẳng phải là hàng sơn lâm thổ phỉ, người biết thì đều biết đó là uy long tướng quân Nguyễn Tử Kỳ, con trai của hữu tướng quân Nguyễn Tử Du, là một trong những vị tướng đánh trận giỏi nhất ở Minh Cảnh quân doanh, nhưng vì hiệp mưu làm phản mà bị chuốc lấy án tử.
Có một người già tóc đã bạc phơ, tuổi gần tám mươi lết ra giữa chợ, hướng về pháp trường, quỳ lạy mà rằng:
- Thiên hạ Minh Cảnh do Trần Phi Long, Nguyễn Tử Du, Lê Đạt lập thành, công đức ban khắp tứ dân. Hôm nay Trần Phi Long nằm xuống, Nguyễn Tử Du bị đày ải đi xa, bèn gọi con trai Nguyễn Tử Du về, tước đoạt binh quyền rồi đem ra chém. Nếu có lòng mưu phản liệu có mang binh quyền về mà dâng hay không? Người này chẳng tội vạ gì, chỉ một lòng lo cho quốc gia mà lại bị thế, thử hỏi có oan ức không? Thử hỏi đạo trời ở đâu?
Quan quân đem báo việc này lên, các quan ra xem thì nhận ra ông già tóc bạc đó là Phạm Thái Cư, một thầy giáo, nho sĩ nổi tiếng ở trong xứ lúc bấy giờ, là thầy của hàng trăm ngàn người học trò, danh sĩ trong xứ.
Ông già kêu được một lát, tức thì có quan quân xuống bắt ông già mang giải đi đâu chẳng rõ.
Dân tình đều xôn xao đồn đoán. Bấy giờ quan tuyên thủ pháp là Nguyễn Chi Phúc đọc bố cáo giữa dân:
- Nguyễn Tử Kỳ thông mưu với giặc làm phản, chống lại binh quyền quốc gia. Tội đó nên xử chết. Nay thông cáo cho thiên hạ đều hay, xử chém kẻ tử tù phản loạn giữa chợ để cả thiên hạ đều biết, để tỏ rõ cái sự công bình trong hành pháp, xét người xét việc đều đúng tội.
Bấy giờ nhiều người đều đã nghe tin có việc đánh trận ở bên ngoài, Nguyễn Tử Kỳ đã đi theo Trần Minh làm phản, giờ thấy Nguyễn Tử Kỳ ở đây đều không khỏi hoài nghi, đồn đoán um xùm cả lên, quan quân muốn nhân việc này để thể hiện cho dân chúng biết rằng quan quân đã bắt được một trong những tên cầm đầu của phản loạn.
Lúc này thẻ tre ném xuống, án được ban ra, có nhiều người dân luống tuổi, thuộc hàng phụ lão đều không tránh được vẻ đượm buồn thương xót.
Rồi chợt Tử Kỳ quỳ giữa pháp trường, ngửa mặt lên trời cười vang, hét lên:
- Nguyễn Tử Kỳ đã dẫn quân Sơn Nam phá tan các ải, chỉ trong nay mai chẳng chóng thì trầy sẽ đi tới đây, giết hết lũ phản phúc làm càn rỡ, thực thi lại công bằng. Chúng mày múa ba tấc lưỡi mị hoặc dân đen, rồi ngày sau đều chẳng có đất mà chôn thây đâu! Trần Minh thiếu chủ ta đã được Thiên Thanh ấn chứng, việc đó nằm ngoài mưu tính của con người, chúng bay cứ trông đây rồi sẽ rõ!
Nói rồi ngửa mặt lên trời cười vang.
Bọn quan quân thấy thế đều khiếp sợ, dân chúng thì nghi hoặc lắm. Đao phủ tức tốc bước lên hành hình ngay không cần chờ đợi.
Đao giáng xuống một nhát, đầu Tử Kỳ đứt lìa ngay khỏi cổ lăn lông lốc trên pháp trường, thế rồi từ từ biến thành một làn khói trắng mỏng nhạt, hóa ra thành một khuôn mặt người trắng bệch như sáp, không có mắt tai gương mặt gì cả, chỉ có độc một màu trắng như tuyết, ngay giữa nền trắng đó nổi lên một lá bùa đỏ, trên ghi:
"Minh Nguyệt Thiên Thanh - Thế Thân"
Rồi cả khuôn mặt lúc này đều tan dần đi mất, chỉ còn lại lá bùa trơ đỏ rực rơi trên nền pháp trường.
Khắp thiên hạ nhìn thấy cảnh đó đều kinh hãi rụng rời.
Bấy giờ từ cái thây Nguyễn Tử Kỳ, từ từ mờ đi như khói mỏng, rồi tuột khỏi mớ dây thừng trói xiết mà tụ lại dần dần thành hình một bóng quỷ trắng muốt, nó nói:
- Nghe cho rõ đây. Nguyễn Tử Kỳ đã cùng thiếu chủ ta lấy hết các sát lang rồi. Nhà giam của bọn tiểu nhân làm sao giam nổi chí anh hùng? Tay đao của quân phản phúc sao chặt được đầu của người quân tử? Nói cho khắp thiên hạ biết, ta là Vô Diện, thủ hạ của Thiên Gia Môn, làm việc dưới quyền Trần Minh thiếu chủ. Ta muốn đi khi nào thì đi, không bị lệ thuộc bởi xiềng xích của chế độ này! Ta còn lại ở đây là vì phải phụng mệnh trên ở lại để truyền cho khắp thiên hạ biết lời chủ nhân ta rằng: Thứ các người thấy, không phải là thứ các người có thể dễ dàng thấy. Ai muốn cho các người nhìn thấy thế nào, thì các người mới thấy thế ấy được thôi. Các người đứng dễ dàng mà tin vào những lời ma mị! Đạo trời là bất biến, sự thật có bị che lấp thế nào thì vẫn là sự thật, ba tấc lưỡi của bọn cầm quyền chẳng thể che đậy được đâu, đừng có hòng lấy vải thưa mà che mắt thánh, lấy nón lá mà bịt lưới trời. Mai này chủ nhân ta về đây rồi, thì sẽ lập lại công bằng, cho các người biết thế nào là "Thiên Gia Môn"! Nay ta kính cáo cho cả thiên hạ biết!
Thì ra đó là quỷ Vô Diện. Xuân Nguyệt đã sai Vô Diện đi cùng với Khả Sinh tới Sơn Nam, sau đó sai nó giả trang thành Nguyễn Tử Kỳ hòng che đậy hành tung cho Tử Kỳ, việc kế hoạch sắp xếp, Nguyệt đều viết vào lá thư riêng trao cho Tử Kỳ dặn dò kỹ lưỡng. Lúc này một mặt sai Nguyễn Tử Kỳ lẩn trốn bí mật về lại phủ quân doanh hộ tống Trần Minh đào thoát và lo việc binh quyền, mặt khác sai Vô Diện cầm ấn về nạp rồi chịu ngồi ngục thay. Nguyệt biết rồi Hồ Xuyên cũng đem Tử Kỳ ra chém, nhưng vì vướng Nguyễn Tử Du mà sẽ tạm giam, nếu có việc phản chỉ cần nói vào một câu là xử được. Bấy lâu bọn văn quan bên Phủ Tây vẫn cứ thường viết các bài thông cáo và hịch tuyên truyền về việc Trần Minh phản lại Trần Phi Cát, khiến lòng dân trong xứ Minh Cảnh đều hoang mang. Nay nghe tin Tử Kỳ dấy binh làm phản, chúng sẽ mang Tử Kỳ trong ngục ra chém để dập tin đồn, lúc này Vô Diện sẽ làm công việc tuyên truyền, để thiên hạ trăm họ vững tin vào Thiên Gia Môn Trần Minh thiếu chủ.
Trăm lời nghe đồn không bằng một cảnh mắt thấy, việc nảy xảy đến rồi sẽ lan truyền khắp thiên hạ nhanh còn hơn gió, điều đó cũng làm cho các sát lang hoang mang kinh sợ, đồng thời tin sẽ về tới Sơn Nam, đó cũng là tín hiệu báo động để quân Sơn Nam nhận lấy hiệu lệnh mà kéo quân về trả thù cho Nguyễn Tử Kỳ vậy.
Đây là một chiêu bài tuyên truyền chiến lược của Xuân Nguyệt để đánh trên mặt trận tuyên truyền và lấy lòng dân trong thiên hạ, chỉ dùng một kế mà đạt được nhiều mục đích cùng lúc, chỉ đi một nước cờ mà bắt tới hai đám quân, giống như một người thợ săn giỏi nắm vững thuật đi săn, chỉ giương một mũi tên mà xuyên ba con chim nhạn. Vậy mới thấy Nguyệt Nhi thực là một chính trị gia giỏi. ...
Bấy giờ Vô Diện nói dứt câu, lúc này gió nổi tung lên, rồi từ phương Nam bay lại một con đại bàng lớn, lượn vòng quanh pháp trường kêu lên ba tiếng lớn "gù... gù... gù'
Vô Diện tan mờ dần đi, đại bàng liệng ngay xuống dưới pháp trường, con quỷ nhảy phốc lên lưng con đại bàng rồi bay đi mất dạng.
Toàn thể bách dân bên dưới đều kinh hãi tột độ, cho là có điềm quỷ thần của trời đất. Đến cả quan quân thi hành án cũng đều đứng ngây như tượng.
Nguyễn Chi Phúc giận tái cả người nhưng cũng lo sợ điềm dị thường ấy vô cùng, bèn tức tốc xua hết dân chúng, thu dọn pháp trường và về cấp báo lại công việc cho Hồ Xuyên hay.
Hồ Xuyên bấy giờ đang chuẩn bị lại quân đội để khởi hành đi về sát lang Kinh Vân, nghe Nguyễn Chi Phúc báo lại về sự kì lạ trên pháp trường thì giận lắm, nói:
- Chắc chắn là nòi yêu ma quỷ quái gây ra việc hỏa hoạn hôm trước.
Thế rồi đăm chiêu nghĩ lại rất lâu.
Sáng ngày hôm nay, tất cả các hoa lan và hoa cúc trong vườn đều cùng rủ tàn xuống, hoa mai thì nở rộ lên một cách lạ kì.
Hai tượng con lân ở trước đầu phủ nhà ở của quân sư cùng lúc nứt toác ra từ trên đỉnh. Đó đều là các việc quỷ quái, các điềm chẳng lành trước khi ra trận. Nay lại có thêm điềm quỷ dị ở pháp trường thế kia, có lý nào ông trời không cho Hồ Xuyên này lên đường hay sao?
Xuyên giật mình nhớ lại điềm báo hôm nọ khi người bạn thân thiết nhất của ông là Trần Từ Hằng cáo quan về quê, Xuyên dặn thủ hạ vẫn cứ tiếp tục chuẩn bị mọi việc để lên đường, còn mình thì đi thẳng ngay tới căn nhà cũ của Trần Từ Hằng ngày trước, bấy giờ là nhà của một viên quan pháp khác. Các gia nhân trong phủ thấy quân sư đến, tưởng có chuyện gì đều sợ hãi cuống cuồng cả, Hồ Xuyên trấn an bọn chúng, rồi nói:
- Có một cái huyệt mộ trong nhà này, mau dẫn ta tới đó.
Người nhà gọi ngay viên quan chủ nhà ra, hắn ra thi lễ rồi nói:
- Bẩm quân sư, hạ quan cũng không biết có huyệt mộ nào cả, chỉ thấy ở sau vườn nhà có một nơi đất có chỗ trũng, trông cũng không được vuông vức lắm, như cái hố được đào tạm bợ mà thôi. Vườn đó để cũng đã lâu không có trồng trọt gì lên, đất bị lở hết, cỏ mọc um tùm.
Hồ Xuyên mừng rỡ nói:
- Chính là nơi đó đấy.
Nói rồi thúc giục đưa tới đó xem.
Ngay khi tới mô đất ở vườn đó, Hồ Xuyên lặng người không nói được tiếng nào.
Nơi mồ mả huyệt vị ấy... trông thật là thê lương tiêu điều xiết bao, không còn nhìn ra là một vùng đất phong thủy đẹp nữa, mà ngỡ như là nơi đất chết, là chốn trú ngụ của nòi yêu ma...