Chương 88: Trần Ngạn gặp Trần Từ Hằng.

Thiên Gia Môn

Tĩnh Thuỷ 10-08-2023 00:45:43

Lại nói tới khi Tử Kỳ ở lại trong ngục không ra, Trần Minh lo lắng lắm, không nghĩ rằng Tử Kỳ lại dùng tới cách đó để ép. Tử Kỳ không như Xuân Nguyệt, Kỳ là anh hùng được lòng cả thiên hạ. Năm xưa hắn ở Sơn Nam quân sĩ đều vì hắn mà chết, hắn đi đánh sát lang chỉ dùng ân uy mà thu phục ba quân, tới khi hắn bị xử tử thì cả xứ ra mà khóc, giam Tử Kỳ thì tất nhiên là chẳng xong... ... Quả nhiên chỉ vài ngày sau, quan quân trong phủ đặc biệt là hàng võ tướng đều dâng sớ lên rất nhiều xin thả Nguyễn Tử Kỳ ra. Không kể tới quân trong phủ, quân các xứ mà ngay cả nhân dân cũng đều bày tỏ ý muốn Minh giết Xuân Nguyệt, nhưng phải thả Tử Kỳ. Trần Minh vì vậy mà không biết xử trí thế nào. Bệnh tình Xuân Nguyệt lại đã ngày càng nặng, nếu Trần Ngạn có ý muốn giết thì hắn chỉ cần cứ nấn ná chưa về thêm ít hôm là Nguyệt chết trong ngục. Trần Minh tới địa lao muốn xin nói chuyện với Tử Kỳ nhưng Kỳ không ra tiếp, chỉ nhắn chuyển lời nói: - Các ông thích xử thế nào thì xử, chứ ta không rời mẹ ta. Ta là thủ hạ của mẹ ta, là đồng mưu đồng phạm từ việc nhỏ cho tới việc lớn từ trước tới nay, nếu có ra thì cả hai cùng ra, nếu không thì cùng giam, nếu xử chết thì cùng chết. Trần Minh vào thì lại phải gặp cả Xuân Nguyệt nên cũng không dám vào. Minh lại đành trở về, bày tỏ rõ sự việc rồi giao hẹn với bá quan chờ cho vài ngày để Trần Ngạn về sẽ xử. Đồng thời thường ngày trong nhà lao diễn biến mọi việc ra sao, đều có bọn sứ của các phủ tới xem tận mắt rồi về trình cho thiên hạ yên lòng. Trong những ngày chờ đợi, Trần Minh suy tư về việc của Xuân Nguyệt và Tử Kỳ rất nhiều, đêm cứ trằn trọc không ngủ, người hốc hác cả đi. Cả thiên hạ đều biết việc đó, cũng có nhiều kẻ nói thế này thế khác... Việc trong nhà ngục loan đi, ai biết việc đại tướng quân Sơn Nam cùng ngồi tù với Xuân Nguyệt cũng thương cảm cho Xuân Nguyệt và thêm nể trọng Tử Kỳ, nên sự chỉ trích về Xuân Nguyệt cũng không còn nhiều như trước. Các đơn thư tố Xuân Nguyệt cũng không thấy có thêm. Minh vì việc đó trong lòng cũng thấy mừng, hạ lệnh cho người chăm sóc Nguyệt và Tử Kỳ cho tốt, rồi cùng chờ Trần Ngạn về định đoạt. Tới ngày hôm sau nữa thì Trần Ngạn trở về. ... Lại nói tới ở đất Hoàng Giang thuộc về Hà Nam, có ngôi làng nọ tên là Làng Định. Trong làng đó từ mấy tháng nay có một ông đồ già từ đâu tới đó dạy học, cũng không ai biết ông ta là ai, người trong vùng cứ hay gọi là Ông Đồ Hằng. Nhưng thấy chỉ là ông lão già, mở ra lớp tranh dạy học trò nhỏ, ngoài ra thì đào ao thả thêm cá và trồng rau, ấy thế mà lại có đôi bận cả quan huyện lệnh cũng tới thăm, người ta đoán là người có tài, nên cho con em tới học đông lắm, bấy giờ nổi tiếng cả vùng đó. Hôm ấy cả làng cả tổng đều không khỏi xôn xao. Nguyên bởi có quan quân từ đâu tới đông lắm, nghe nói có một vị đại quan lớn từ quân doanh tới đây, đó chính là Trần Ngạn, quân sư phủ Minh Cảnh. Trần Ngạn đi vào làng tìm tới gặp bái kiến Trần Từ Hằng, quan quân tướng lĩnh đứng rặt đầy ở cổng, bên ngoài cổng thì dân chúng tò mò đứng bu đen đỏ mà ngóng vào trong nhà tranh của ông thầy đồ. Từ Hằng đi ra tận cửa cổng nhà mà tiếp vào nhà, rồi sai tiểu đồng đi pha trà. Ngồi hỏi chuyện hàn huyên được một lát thì lại có một người tới nhà, người này cũng có nhiều quan sai đi theo, hỏi ra thì đó là quan huyện lệnh địa phương ở đây, tên là Đổng Hoàng Thuận. Quan huyện lệnh tới thì vội vàng xá lễ với Từ Hằng và Trần Ngạn ngay, rồi cũng được cụ Hằng mời cho ngồi cùng dùng trà. Hoàng Thuận nói: - Hôm nay nghe tin có quân sư của Minh Cảnh phủ tới, hạ quan vội thu xếp việc để đến ngay, có sự chậm trễ mong quân sư lượng thứ. Trần Ngạn cũng mỉm cười đáp lễ, nhưng trong lòng có vẻ không thoải mái lắm. Hắn muốn tới để hỏi thỉnh Trần Từ Hằng về quân doanh làm việc, cũng muốn trò chuyện riêng để hỏi thêm về việc trên đời. Mới được dăm lời chuyện phiếm, còn chưa kịp hỏi vào việc gì, chẳng biết do đâu mà lại có lão quan địa phương này cũng tới. Đoạn nhìn lại dò ý Trần Từ Hằng thì thấy tiên sinh ung dung như thường, có vẻ như đã sớm biết. Từ Hằng cũng có vẻ biết ra ý của Trần Ngạn, bèn mở lời: - Đổng đại nhân đây cũng có biết vài việc của quân doanh ta, có thể xem như người trong nhà. Lão phu hay tin hôm nay quân sư tới đây, nên cho mời Đổng đại nhân tới. Có việc gì xin đại nhân cứ nói ra không cần ngần ngại. Trần Ngạn nghe thế mới hiểu ra. Đúng là phải do Từ Hằng mời tới, không thì quan địa phương làm sao tự ý đi tới được? Có lẽ trong thời gian ở đây, Từ Hằng đã làm thân với người này. Bấy giờ Trần Ngạn mới tỏ ý ra: - Việc của Hồ quân sư là Vũ Thị phu nhân đó là việc chính trị nhà chủ, kẻ hậu bối cũng không biết nhiều mà đều do Xuân Nguyệt lập mưu gây ra. Việc chính trị người ta ví như cục đá lạnh, ngày mai thế này ngày kia thế khác, việc thân sơ cũng không bàn tới. Ta làm các chức quan chuyên trách thì chỉ nên giữ bổn phận của mình mà làm lợi cho nhà nước, còn việc nhà người thì ta chẳng can. Triều đại thay đổi nhưng dù chủ nào, cũng hết mực cung kính đại nhân không đổi. Tôi biết dạo xưa việc chính trị biến loạn, có con yêu hồ làm đảo cả mối cương thường, đại nhân vì thời thế mà phải lánh mình về đây. Nhưng nay công việc đã thành, Xuân Nguyệt đã phải đền tội rồi, coi như ngài không còn phải lo gì nữa. Thiên Gia Môn chủ trì về việc thực thi công bằng trong thiên hạ, nói về việc công bằng trong quân, có Ngạn tôi lo được, còn nói về việc công bằng trong dân sinh, ắt phải nhờ tới người làm luật như đại nhân thì chủ tôi mới yên tâm được. Việc thiên hạ lấy dân làm gốc, dân có mạnh thì binh mới mạnh, nay tôi phụng mệnh chủ nhân muốn tới mời đức nhân tiên sinh về lên ngôi cai quản Đông phủ Thiên Gia Môn, để cho muôn dân được nhờ, cúi kính xin tiên sinh dẹp bỏ hết điều xưa mà về cho chủ tớ tôi thỏa lòng mong ngóng, cho con dân Minh Cảnh và Thanh Hoa được hưởng thái bình. Trần Từ Hằng gật gù mỉm cười, lặng lẽ uống trà, âm thầm đánh giá Trần Ngạn. Đổng Hoàng Thuận thì vỗ tay cười mà nói: - Người ta bảo Trần Ngạn đại nhân là thiếu niên anh hùng, ngày sau tất nên nghiệp lớn quả nhiên không sai. Quân sư tuổi tuy còn trẻ mà việc chính trị thật là tinh thông, việc ngoại giao lại dùng lời rất khéo, xem ra quan lại trong xứ khó ai bì được, thậm chí tới cả hàng tướng quốc thái sư, tới hàng thượng thư văn quan phụng sự triều đình, làm việc bên thiên tử cũng chưa chắc bằng. Trần Ngạn vốn cũng không bận tâm tới những lời khen chê sáo rỗng đó, chỉ chăm chú dò xét Trần Từ Hằng nhưng vẫn thấy Hằng chỉ cười. Rồi Hoàng Thuận lại nói thêm: - Thảo nào từ ngày xưa người ta đã dự đoán rồi sớm muộn cậu cũng lên hàng quân sư đứng trên muôn người. Câu nói này làm Trần Ngạn lưu tâm. Ngạn nghĩ ngay tới Từ Hằng, bèn nhìn sang Trần Từ Hằng, hỏi: - Từ trước đại nhân đã biết cuộc đảo chính của Thiên Gia Môn và tôi sẽ lên làm quân sư rồi sao? Trần Từ Hằng nói: - Ngày lão phu còn đương nhiệm, có biết về Thiên Gia Môn, tuy nhiên quân sư ngày đó chỉ là trẻ con, chưa có tên tuổi gì nên lão phu không bận tâm. Khi đó lão phu chỉ biết và kinh sợ có một người thôi, đó là "Kỳ nữ xứ Thanh Hoa" Xuân Nguyệt cô nương. Từ Hằng cố tình nói khích, nhưng Ngạn có vẻ không hề bận lòng, quả nhiên là người che giấu cảm xúc tốt, không ngại việc khen chê. Ngạn lại hỏi Hoàng Thuận: - Thế việc dự đoán đó là ông nghe từ ai? Ngoài những nhân vật cấp cao trong Thiên Gia Môn, khi đó không ai biết tôi theo chú Minh hết. Từ Hằng đáp: - Vậy quân sư nên xem lá thư này trước đi đã. Đọc xong thư này, tôi lại hầu chuyện quân sư tiếp. Thế rồi đưa mắt ra hiệu, Hoàng Thuận liền lấy trong túi ra một bức thư trao cho Trần Ngạn đọc, miệng nói: - Hôm nay hạ quan tới đây, cốt là để trình lên quân sư thứ này. Ngạn đón lấy thư, thất kinh xen lẫn tò mò. Bên ngoài tờ thư, là ấn dấu của Thiên Gia Môn niêm lên nền da thuộc...